Vậy Liền Để Các Nàng, Dâng Lên Trung Thành

Chương 46: Cuối cùng để ta bắt được cơ hội!

Chương 46: Cuối cùng để ta bắt được cơ hội!
Tokiha Ryoko nghe vậy không khỏi có chút u oán nhìn về phía Chelsea. Cũng không phải nói nàng đối với nhiệm vụ này không có lòng tin gì, trói một tên thiếu gia tập đoàn mà thôi, giống như là trói vị Srka · Pound này, đối với nàng mà nói cũng không tính là việc khó gì. Để cho người ta cảm thấy phiền phức không phải bắt người, mà là... Không có tiền làm thêm giờ. Phải biết, mỗi lần thi hành loại nhiệm vụ này đều cần tiêu hao một lượng lớn tinh lực để lên kế hoạch, thiếu nữ bản thân lại đang trong quá trình nghỉ phép bị cưỡng ép kéo về làm lao động chân tay, mà công việc dạo gần đây dường như muốn ép khô nàng. Dường như phát giác vẻ mặt ủ dột của Tokiha Ryoko, Chelsea vuốt vuốt mi tâm, mở miệng nói: “Đừng lộ ra vẻ mặt này, sự tình kết thúc sẽ cho ngươi thêm tiền thưởng.” “Hảo a!” Shigure tiểu thư lập tức đổi sang vẻ mặt khác, cười hì hì mở miệng: “Cam đoan hoàn thành nhiệm vụ!” “Vị Jonas · Wetton tiên sinh này không phải loại lương thiện, đừng để thuyền lật trong mương.” Chelsea dù trong lòng đủ loại làm thấp đi vị Jonas · Wetton này, nhưng nàng không phải loại người đem tình cảm cá nhân đưa vào trong kế hoạch. Jonas · Wetton trước kia cướp Chip lúc biểu hiện tương đối quyết đoán, trong truyền thuyết thủ đoạn cũng mười phần lão luyện. Nàng tuy sẽ trên chiến lược xem thường địch nhân, nhưng trên chiến thuật tuyệt sẽ không khinh thị địch nhân. Dù không cảm thấy đối phương có thể làm cho Tokiha Ryoko lật xe, nhưng nàng vẫn là nhắc nhở một câu: “Ngươi cẩn thận một chút.” “Loại chuyện này ta quen rồi..” Nghe vậy, Tokiha Ryoko vỗ ngực một cái, mở miệng nói: “Chelsea tiểu thư còn chưa tin ta sao?” Chelsea nghe vậy nhíu mày, nhưng cuối cùng buông xuống lo lắng trong lòng, mở miệng nói: “Ngươi... tự mình biết là tốt rồi.” “Ừ.” Dù gật đầu liên tục, nhưng Tokiha Ryoko cũng không để lời Chelsea trong lòng. Ngay cả đội thượng tầng Duy Hòa nàng còn trói được, đối phó một người thừa kế tập đoàn không phải dễ như trở bàn tay sao?
........................................
Tập đoàn Wetton, tòa nhà chi nhánh Alte. Jonas nhìn tin tức mà bộ phận nghiên cứu gửi tới, trong lòng thoáng thở phào một hơi. Dù chưa triệt để giải mã con Chip cướp được từ tập đoàn Nathan, nhưng hệ thống định vị bên trên đã bị phá giải không sai biệt lắm. Nói cách khác, kế tiếp dù không cần che đậy trang bị, cũng không cần lo lắng tập đoàn Nathan có thể theo định vị tìm được Chip. Kế hoạch đã thành công hơn phân nửa, chỉ còn vòng cuối để sự kiện đi đến hồi kết. Nhìn những chuyện mà Jonas phân phó mình làm, Eiffel không khỏi nhíu mày, có chút do dự nói: “Jonas tiên sinh, ngài nhất định phải làm vậy sao?” Hành động của tiểu thư 【 Deacon 】 dù đặt ở toàn bộ khu hai mươi lăm cũng là số một, những chuyện này giao cho cô ấy làm còn thích hợp hơn.“Vị Chelsea tiểu thư kia không phải người ngu, bên người nàng, vị tiểu thư 【 Shadow Blade 】 kia cũng không phải...” Jonaston ngừng lại, sau đó mở miệng nói: “Muốn để con cá mắc câu, nhất định phải thả mồi.” Eiffel nghe vậy, há hốc mồm, nửa ngày không nói được lời nào. Nàng chỉ bất đắc dĩ nói: “Nhưng kế hoạch của ngài, thật sự là có chút mạo hiểm.” Đúng như Jonas, nhất định phải bỏ mồi, cá mới mắc câu. Nhưng giống như hắn, đem chính mình làm mồi câu, thật sự rất khó để Eiffel yên tâm.“Ngài phải biết, một khi thất bại, ưu thế trước đây của chúng ta không còn sót lại chút gì, hơn nữa ngài sẽ rơi vào nguy hiểm.” Jonas cười cười, nhìn Eiffel nói: “Eiffel tiểu thư đã thấy ta làm chuyện gì mà không có chắc chưa?” Nghe vậy, Eiffel không khỏi ngẩn người. Tuy trước đây Jonas làm loạn thật, nhưng không nghi ngờ, đối phương cũng có nắm chắc mới làm vậy. Sau một hồi trầm mặc, nàng mới nói: “Ta nguyện ý tin ngài... Vậy, kế tiếp nên làm gì?” Trong mắt Jonas thoáng qua một nụ cười, dừng một chút, hắn mới lên tiếng: “Kế tiếp, mong tiểu thư Eiffel phối hợp tôi.” “....?” Eiffel nhìn ý cười trong mắt Jonas, trong lòng không hiểu sao lại dâng lên một cảm giác bất an.
............................................
Mọi người đều biết, người thừa kế tập đoàn Wetton Jonas · Wetton, là tên thiếu gia nổi tiếng xấu. Cho dù mấy sự kiện trước kia có chút nổi bật, nhưng không thay đổi được bản chất ác liệt của hắn. Trước kia vô năng có thể là giả vờ, nhưng mấy dấu vết loang lổ chuyện xấu tuyệt đối không phải giả vờ. Bản chất của hắn và những người thừa kế khác không khác nhau. Tham lam, lười biếng, tự đại, háo sắc. Tokiha Ryoko nhìn tài liệu mình sưu tập những ngày này, cắn nát kẹo mút trong miệng. Chelsea nói không sai, đây đúng là một địch nhân khó đối phó. Nàng đã liên tục quan sát ba ngày, đối phương lại không cho nàng cơ hội nào, đơn giản còn cẩn thận hơn những lão hồ ly mà nàng đã từng trói trước kia. Nàng nhịn không được một cái tát lên tài liệu trước mặt, tàn bạo nói: “Tên khốn này không biết ta muốn đến trói hắn à? Sao mà liên tục hai ba ngày cơ bản không ra khỏi công ty vậy.” Nói thật, đối phương cứ co đầu rụt cổ trong công ty, nàng thật sự hết cách. Với một mình nàng, muốn đột nhập tòa nhà chi nhánh Alte bắt Jonas lại còn bình yên vô sự tẩu thoát, chỉ có siêu nhân mới làm được. Việc duy nhất có thể làm là chờ lúc đối phương ra ngoài tìm cơ hội. Nhưng nàng đã quan sát hành tung của đối phương hai ba ngày, điều duy nhất phát hiện chính là… nếu như đối phương tiếp tục thế này, nàng sẽ thật sự không bắt được hắn.“Ta không tin ngươi không ra khỏi công ty.” Nàng thầm mắng, một khắc sau, trên màn hình giám sát đột nhiên xuất hiện dị thường. Hệ thống nhận diện khuôn mặt khóa lại một người trong đám người, dù người đó nhanh chóng lên một chiếc xe con màu đen, nhưng vẫn bắt được khuôn mặt. Đương nhiên đó là mục tiêu của nàng, Jonas · Wetton. Tokiha Ryoko mắt sáng lên, nhanh chóng thông qua vệ tinh của tập đoàn Nathan theo dấu chiếc xe con màu đen.
—— Cuối cùng để ta bắt được cơ hội!
Bạn cần đăng nhập để bình luận