Vậy Liền Để Các Nàng, Dâng Lên Trung Thành

Chương 479: Chim sơn ca động khởi nàng tiểu tâm tư

Eiffel hiểu chuyện hơn Esney nhiều, sau khi để lại hương vị và dấu vết của mình trên người Jonas, nàng giống như một con mèo, quấn lấy Jonas, khẽ nheo mắt, đôi môi mềm mại vẫn còn mút lấy cổ Jonas. Tình cảm của nàng đối với Jonas gần như kín đáo, nhưng giống như Esney, một khi đã bộc phát ra thì chỉ có thể dùng hai chữ "tham luyến" để hình dung. Nghỉ ngơi một chút, Eiffel chỉnh lại quần áo, nhìn thấy những vết đỏ trên cổ Jonas, nàng cảm thấy vừa lòng. Nàng quả thật không bằng Esney về sức chiến đấu, nhưng may mắn nàng dễ dàng thỏa mãn.
"Jonas tiên sinh, vậy ta về nghỉ trước, cả đêm xử lý văn kiện rồi lại còn vận động nhiều như vậy, phải nghỉ ngơi một ngày cho khỏe mới được." Giọng điệu của nàng bình thản, trên mặt mang theo một chút thỏa mãn, nhìn Jonas thêm lần nữa, hài lòng mở cửa văn phòng.
"Ừm, a....." Jonas chỉnh lại quần áo trên người, khôi phục lại dáng vẻ điềm tĩnh thường ngày, chỉ là thần kinh hơi có chút căng cứng. Cũng may, vẫn ổn, nghỉ ngơi một đêm, thật không có chuyện toàn thân vô lực xảy ra. Chỉ có thể nói may mắn Esney và Eiffel không đến cùng lúc. Với sự phối hợp của Esney và Celine, hắn có thể tập trung toàn bộ tinh lực vào Esney, Celine thuộc dạng vừa háu ăn vừa mê ngủ, chỉ cần hắn tiên cơ làm cho thể lực của Celine cạn kiệt thì nàng cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn.
"Bây giờ chắc là không ai đòi ta phần thưởng nữa chứ? Cái kiểu thưởng cho cùng trẻ con này rốt cuộc từ đâu mà ra vậy?" Jonas ngồi trên ghế, khẽ thở dài. Nếu là nhân viên bình thường thì không sao, uy hiếp và dụ dỗ có lẽ sẽ khiến họ bắt đầu làm việc, nhưng đám nhân viên dưới tay này thì khác, một khi đã có tình cảm, thì không thể đối đãi bằng cách thức thông thường được.
"Không biết a, nhưng mà phần thưởng của ta đâu?" Phía sau lưng Jonas bỗng vang lên một giọng nói, vai hắn bị một bàn tay mềm mại nhẹ nhàng đặt lên, sau đó bên tai cảm nhận được một tiếng thổi hơi: "Esney ban thưởng ngươi cũng cho, Eiffel ban thưởng ngươi cũng cho, vậy ta thì sao?"
"Đến từ khi nào?" Jonas không hề quay đầu lại, đã biết người đứng sau là ai.
"Ngay từ đầu?"
"Không, đáp án dĩ nhiên là lúc Eiffel vừa đi ra, ta đã lén lút vào đây, nghĩ rằng ngươi hẳn là ở đây mới đúng, giờ mới biết tối hôm qua ngươi đi chỗ Esney a?" Nightingale dương dương tự đắc cọ xát vào Jonas, cảm giác mềm mại không ngừng xuất hiện ở sau gáy Jonas: "Ta biết sớm muộn gì ngươi cũng sẽ đến văn phòng, thế là liền dứt khoát ở đây chờ, ai, nhưng không ngờ Eiffel lại ra tay trước, làm cho ta ngay cả canh cũng không được uống." Nàng vừa nói vừa xích lại gần Jonas hơn, hơi thở phả vào tai Jonas, khiến tai hắn hơi ngứa ngáy. Thật ra nàng định ra tay khi Eiffel ra tay với Jonas, nhưng nghĩ lại thì thấy không thích hợp.
Biết tối qua Jonas đến phòng Esney rồi, vậy vụn nhân vật tiến giai chắc chắn giảm đi. Lúc này lại thêm một cái Eiffel, vốn đã có hạn vụn nhân vật tiến giai lại càng giảm, nếu lúc này mình lên tiếng, chen ngang vào thì đừng nói là cầm được bao nhiêu vụn nhân vật tiến giai, mà tiền thưởng cũng sẽ biến mất hoàn toàn. Nếu bị Jonas phát giác, muốn xin thưởng lại thì sợ rằng sẽ bị hắn chính nghĩa từ chối, nên Nightingale dứt khoát không làm điều mình thích nhất, mà lại lựa chọn ở một nơi bí mật gần đó chờ đợi.
"Ngươi chẳng phải thích nhất là lén lút từ một nơi bí mật gần đó mà ra tay sao, sao lần này không làm vậy?" Jonas vừa lướt xem tin tức vừa cảm thấy tay Nightingale đang không an phận tìm kiếm xuống phía dưới, chân mày hắn hơi nhướng lên, trực tiếp nắm lấy tay Nightingale.
"Đây chẳng phải là ước pháp tam chương lần trước sao? Jonas tiên sinh đã nói, ta sẽ không quên, cho nên ta chọn cách thẳng thắn ở bên cạnh nhìn vậy." Nightingale đặt cằm lên đầu Jonas, phô ra thân hình của mình: "Nói sao nhỉ? Eiffel tiểu thư vẫn còn quá non nớt, lúc cần cấp tiến thì không cấp tiến, lúc cần hòa hoãn lại không có hòa hoãn, nhưng trong mắt ta, có vẻ cô ta coi trọng việc hòa hợp tinh thần với Jonas hơn?" Giọng của nàng có chút tiếc nuối, như thể đang suy nghĩ về những hành động vừa rồi của Eiffel: "Nếu đổi thành ta, bảo đảm sẽ không khiến Jonas tiên sinh thất vọng nha, còn có đủ loại bất ngờ nữa, chắc chắn sẽ làm Jonas tiên sinh vừa lòng."
"Ta cũng không có thất vọng về Eiffel." Jonas xoa xoa huyệt thái dương, nhìn Nightingale đang ngồi bên cạnh trên đùi mình: "Cho nên? Ngươi cũng tới để đòi phần thưởng của mình sao?" Eiffel vừa đi, kết quả lại đến Nightingale. Có nên nói may mắn là Eiffel còn để lại cho mình chút vụn nhân vật tiến giai không?
"Đương nhiên không phải, tuy ta thích ra tay với Jonas tiên sinh trước mặt người khác, nhưng cũng chưa đến mức thừa cơ hội bỏ đá xuống giếng này." Nói thì nói vậy, nhưng Nightingale lại không an phận cựa quậy, thỉnh thoảng cọ vào đùi Jonas, nhưng lại nhanh chóng thu về. Nàng đúng là không có ý nghĩ đó. Đương nhiên, không phải vì lương tâm trỗi dậy mà là cảm thấy số lượng vụn nhân vật tiến giai của Jonas bây giờ quá ít, không đạt được nhu cầu của nàng. Càng nhiều càng tốt thôi. Tuy lần này Esney ra sức nhiều hơn nhưng nàng vẫn có thể lấy lý do giao đấu với Rei để đòi thưởng. Nhưng ít khi nào có thể đường đường chính chính đòi thưởng như lúc này, nên Nightingale tự nhiên muốn chờ Jonas hồi phục rồi mới hành động. Chọn cơm thừa rượu cặn và chọn bữa tiệc thịnh soạn thì chắc chắn nàng sẽ chọn vế sau.
"Ta thấy sắc mặt Jonas tiên sinh không tốt lắm, nên nghĩ hôm nay thôi vậy, thế nào, ta tính là tri kỷ chứ?" Trong cái tiểu tâm tư của Nightingale, chuyện không muốn ăn cơm thừa rượu cặn đã biến thành vì cơ thể của Jonas rồi.
"Tri kỷ, nếu không phải do ngươi bị Eiffel cướp mất cơ hội mới nói ra những lời này, thì ta nhất định sẽ rất cảm động." Jonas vuốt tóc Nightingale, hơi lùi người ra sau một chút. Dựa theo giọng điệu của Nightingale thì có lẽ nàng cũng giống như Celine, không có ý định đòi phần thưởng ngay lúc này. Tốt quá rồi, mình còn có thể tiết kiệm được một chút sức lực.
"Lời này của Jonas tiên sinh thật là làm ta đau lòng, chẳng lẽ trong lòng Jonas tiên sinh, ta là kiểu người thích lén lút, thích thân mật với Jonas tiên sinh trước mặt người khác sao?" Chẳng lẽ không phải sao? Trong lòng Jonas chửi thầm, Nightingale liếc nhìn sắc mặt Jonas liền biết hắn đang nghĩ gì. Ngay lúc Nightingale định mở miệng nói thì cửa văn phòng bỗng có người gõ hai tiếng, Nightingale theo bản năng trốn vào trong bóng tối.
"Jonas đại nhân, chuyện tối qua ta đã xử lý xong rồi." Yushua bước vào văn phòng, mặt mũi ôn hòa, nhưng chóp mũi tinh xảo lại bất giác giật giật. Sao trong công phòng lại có mùi hương gì vậy?
Bạn cần đăng nhập để bình luận