Vậy Liền Để Các Nàng, Dâng Lên Trung Thành

Chương 488: Có thể cho Eukas tự nhiên cũng có thể cho ta, đúng không?

Chương 488: Có thể cho Eukas tự nhiên cũng có thể cho ta, đúng không? Bị Chelsea đuổi kịp.
Thật tình mà nói, hai mươi lăm khu thông tin thật sự ít khi bàn tán chuyện tầm cỡ của nhân vật lớn, dù sao trong cái thời đại kim tiền này, ai biết được cách dùng từ của bạn có thể làm phật ý một nhân vật tai to mặt lớn nào đó, nhẹ thì mất việc, nặng thì khó giữ mạng sống. Không ai muốn vì một tin bên lề mà đánh đổi tính mạng, hoặc đắc tội với những nhân vật lớn kia. Không phải là không thể viết, nhưng chỉ vì hóng chuyện mà mất việc hoặc thậm chí là mất mạng thì có đáng không?
Nhưng nếu bị người khác nhìn thấy, rồi kể ra như một câu chuyện bát quái thì lại khác. Không ai cố ý chụp hình, cũng chẳng tung tin đồn nhảm. Quan trọng hơn là, những nhân vật tai to mặt lớn kia sẽ không đến đây để nghe lén chuyện phiếm, nên mọi người có thể thảnh thơi tán dóc vài câu chuyện về giới nhà giàu. Người bị bàn tán lại không có mặt ở đây, nên cứ thoải mái buôn dưa lê đi.
Jonas khi đang hòa đàm hữu nghị với Eukas lại không cố ý che giấu thân phận, nên việc bị một vài người trông thấy là chuyện rất bình thường, nhưng mà không ngờ người trông thấy lại là người của phe Chelsea.
“Jonas tiên sinh có người mới liền quên người cũ sao? Không biết vị truyền kỳ của Duy hòa bộ đội cảm thấy thế nào?”
Lời của Chelsea thoạt nghe thì chua ngoa, nhưng trên thực tế, vẻ mặt của cô vẫn tươi cười như lúc vừa gặp mặt, ngay cả giọng điệu cũng không hề thay đổi, vẫn là bộ dạng mang theo ý cười. Ít nhất là Jonas cảm thấy cảm xúc của Chelsea rất bình tĩnh, không hề có vẻ tức giận hay phẫn nộ, cũng không có chuyện hỏng bét đến không chịu được. Không bằng nói là đang nhạo báng còn hơn là đang mỉa mai.
"Chelsea tiểu thư cảm thấy thế nào?"
"Ta cũng không có tiếp xúc thân mật với Eukas, nhưng hương vị của Jonas tiên sinh quả thật rất tuyệt."
Chelsea nhấp một ngụm trà hồng, rồi nhìn về phía Jonas. Lần này cô ra ngoài là để cùng Jonas ăn bữa cơm ôn chuyện, chứ không phải để gây sự, trêu chọc vài câu cũng không có ý nghĩa gì nhiều. Thỉnh thoảng thấy Jonas luống cuống một chút cũng không tệ, với quan hệ tốt đẹp giữa cô và Jonas, cô căn bản sẽ không để ý mấy chuyện này. Ừm, chắc sau bữa ăn này một thời gian ngắn, cô cũng sẽ không để ý nữa thôi.
"Dạo này có cần ta giúp một tay không?"
Chelsea cắt đồ ăn trước mặt, đưa miếng vừa vặn vào miệng, hương vị rất hợp khẩu vị, thêm nữa người đối diện càng làm cho những món ăn vốn đã thuộc hàng cao cấp này trở nên đặc biệt hơn.
“Hỗ trợ?”
"Gần đây Liên Bang chẳng phải phái người tập kích bệnh viện thuộc tập đoàn Alte, còn bắt đi một người sao?"
Thong thả thưởng thức món ăn, nhai kỹ nuốt chậm rồi, Chelsea ưu nhã lau miệng: “Tuy rằng bên ta dựa theo hợp đồng đã ký kết mà cung cấp tài nguyên cho tập đoàn Alte, và cùng Alte hợp tác đủ thứ, nhưng luôn cảm thấy mình ở đây chẳng giúp được gì.”
Không phải là không giúp được gì, mà là không cần giúp. Những việc quan trọng nhất đều đã được Jonas và cấp dưới của anh xử lý rồi, còn lại những chuyện lặt vặt thì chẳng đáng nhắc đến.
"Không cần, cô cứ như bây giờ, thỉnh thoảng ra ngoài ăn cơm với ta là đã giúp ta rồi."
Jonas lắc đầu, cắt miếng cá tuyết trước mặt: “Không phải khách sáo đâu, chỉ là mấy chuyện nhỏ này, ta một mình cũng có thể giải quyết được, khi nào cần đến cô, ta nhất định sẽ tự mình nói ra.”
“Thực lòng mà nói, ta coi các công ty khác ở khu hai mươi lăm như nguồn năng lượng dự phòng để ẩn nấp, khi nào cần hút máu thì ta sẽ hút không thương tiếc, chẳng hề lưu lại tình cảm hay cho bọn chúng hưởng lợi gì.”
Jonas dừng tay: "Bây giờ không cần bọn họ giúp, chỉ vì mấy chuyện này, tập đoàn Alte tự giải quyết được."
"À." Chelsea hất nhẹ mái tóc, lại cười nham hiểm một tiếng: "Là ta sai rồi, Jonas tiên sinh vốn bụng đầy ý xấu, sao lại nghĩ giống ta như vậy, lại vì chuyện này mà không tìm ta giúp đỡ chứ?"
Khi Jonas cần cô giúp đỡ, chắc là hai tình huống, một là thực sự chỉ cần cô hỗ trợ ở một khía cạnh nào đó. Hai là khu hai mươi lăm sắp có cuộc đối đầu lớn với Liên Bang, cần người giúp sức. Tất nhiên, dù là tình huống nào, Chelsea cũng sẽ dốc toàn lực giúp Jonas.
"Đến khi cần các cô, ta tuyệt đối không mập mờ, mong Chelsea tiểu thư yên tâm đi." Jonas nâng ly rượu lên, khẽ lắc về phía Chelsea: “Bây giờ, chúng ta hãy tận hưởng bữa tối này thôi.”
“Cần tận hưởng không phải là bữa tối, ừm, nhưng những khoảnh khắc ở cùng anh, ta đều rất trân trọng.” Chelsea có vẻ hàm ý trong lời nói, trong bữa tối cô như ngừng lại một chút, sau đó lại tiếp tục trò chuyện như bình thường. Luôn có những khoảnh khắc quan trọng hơn cả bữa tối, ừm, rất quan trọng, rất rất quan trọng, có thể tăng tiến tình cảm hơn nhiều.
"Người ta luôn hay hồi tưởng lại chính mình trong quá khứ, sau khi sự việc đã xảy ra rồi. Người ta luôn hoài niệm." Ăn được một nửa, vì rượu vang đỏ mà hai má Chelsea ửng hồng, tốc độ cầm đũa cũng chậm lại.
“Còn nhớ lần đầu chúng ta cùng nhau thương lượng ở đây không?” Ngày đó với Chelsea mà nói, có thể coi như là thời khắc bánh răng vận mệnh bắt đầu chậm rãi chuyển động. Trước đó còn không biết việc gặp gỡ Jonas là may mắn hay bất hạnh, bây giờ có thể trực tiếp kết luận được rồi. Cô gặp được Jonas, nhất định là may mắn.
"Thực ra thỉnh thoảng bây giờ ta vẫn hay nhớ về lúc đó, lần đầu tiên anh cùng ta ngồi ở chỗ này, anh đã nghĩ gì trong lòng vậy?” Chelsea đặt dĩa xuống, ánh mắt tuy có chút mơ màng nhưng vẫn giữ được tỉnh táo: “Không biết Jonas có thể cho ta biết không?”
"Muốn nghe phiên bản thêm mắm dặm muối, ba hoa chích choè hay phiên bản chân thực không che giấu?" Jonas cũng đặt dĩa xuống, đối diện với Chelsea.
"Thật ra ta đều muốn nghe hết, nhưng thời gian cũng không còn sớm, lát nữa ta còn có việc chính cần làm, nên thôi nghe phiên bản không che giấu đi." Chelsea vén nhẹ mái tóc, nghiêng đầu nhìn về phía cảnh đêm: "Thật ra tìm hiểu về bản thân mình trong mắt người khác có lẽ sẽ hơi khó xử, bởi vì mình không biết bản thân tốt hay xấu trong mắt họ."
"Đương nhiên, nếu nghe được kiểu như vừa gặp đã yêu gì đó thì ta cũng biết rất vui đấy."
“Cũng không nghĩ gì, khi đó kỳ thật ta cũng đã rơi vào tình huống khá nguy nan rồi, khi thấy cô, ngoài việc cảm thán một tiếng thật xinh đẹp thì cũng không nghĩ nhiều gì, câu trả lời này cô còn hài lòng không?” Lúc đó anh quả thật không nghĩ nhiều như vậy. Ai mà ngờ được sau này lại phát triển thành mối quan hệ như bây giờ chứ.
“Đúng quy củ.” Thức ăn trên bàn đã được giải quyết xong xuôi, Chelsea uống một ngụm rượu vang cuối cùng: "Tuy không hài lòng lắm, nhưng câu trả lời này cũng trên mức đạt yêu cầu rồi."
"Nhưng có một cách cộng điểm đặc biệt, không biết Jonas tiên sinh có muốn thử không, ví dụ như… ôn lại cảnh tượng năm đó."
"Có thể cho Eukas tự nhiên cũng có thể cho ta đi?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận