Vậy Liền Để Các Nàng, Dâng Lên Trung Thành

Chương 67 Eiffel tiểu thư, ngươi không ngại thử xem tai mèo a

Việc chuyển nhượng thủ tục khu Missout diễn ra vô cùng thuận lợi. Trên thực tế, khi Kogar mất tích hai tuần, đã có người mơ hồ cảm thấy không thích hợp. Và những người phụ trách khu Missout trước đây khi thấy Jonas đến mới đoán được đại khái sự tình. Rõ ràng, Jonas đã dùng thủ đoạn trấn áp đám nhân viên vốn làm việc dưới trướng của Kogar. Nhưng số người thực sự biết người nắm quyền khu Missout đã đổi thành Jonas lại chỉ đếm trên đầu ngón tay. Và đây đương nhiên là hành động có chủ ý của Jonas. Dù sao trước khi câu cá mà để con cá sinh lòng cảnh giác, thì kế hoạch sau này sẽ khó khăn hơn rất nhiều. Tiểu thư Sueko đến giờ vẫn chưa có động tĩnh gì, hắn sao có thể lùi bước khi đối phương đã phải vất vả lắm mới lấy được dũng khí chứ?
...........................................
Jonas không biết "Hành động" mà tổ chức Thiên Mệnh nói là vấn đề gì, nhưng hắn vẫn lờ mờ dự cảm được tổ chức Thiên Mệnh có lẽ sắp có động thái. Tin tức nội bộ của tập đoàn Wetton không có nhiều người biết, nhưng mọi động tĩnh của Jonas đều bị rất nhiều người để mắt tới. Việc không có lý do rời khỏi khu Alte rất khó không khiến người ta liên tưởng đến mâu thuẫn vốn có giữa ban giám đốc và Jonas. Thêm vào đó, Jonas còn cố ý để lộ một vài tin tức, khiến bây giờ khắp hai mươi lăm khu đều xôn xao về tin đồn Jonas bị ban giám đốc tra tấn, giáng quyền. Không phải ai cũng hứng thú với những chuyện kế thừa gia nghiệp, nhưng đa phần đều vui vẻ khi thấy những người thừa kế của các tập đoàn lớn phải nếm trái đắng. Thêm vào đó, bản thân Jonas cũng không phải là người ít danh tiếng, nên tin này lan đến khu Enlis cũng là chuyện đương nhiên. Những người luôn để ý Jonas đương nhiên sẽ phát giác ra tin đồn này, thậm chí không cần hắn chủ động làm gì, con cá sẽ tự theo mùi tanh mà tìm đến cửa. – Đây chính là cảnh giới câu cá cao nhất.
Bên cạnh hồ nước đầy rong rêu, Jonas ngồi trên ghế đẩu, tay cầm cần câu dùng sức giật lên, con cá đã rơi vào trong thùng cạnh hắn. Đây là trường câu cá tư nhân của khu Missout. Jonas nhìn chiếc thùng câu cá đầy ắp của mình, hài lòng gật đầu. Tiểu thư Eiffel bên cạnh thấy vậy thì có chút bất ngờ mở miệng hỏi: “Ngài Jonas vốn dĩ rất thích câu cá sao?” – Thật nực cười, biết thế nào là tiểu vương câu cá của hai mươi lăm khu không? Jonas nghĩ thầm trong bụng một câu đối phương căn bản không hiểu, mặt không đổi sắc thu cần câu lại, đứng dậy cười cười hỏi: “Lão gia tử chưa từng nói với ngươi chuyện này sao?” Lão Gia tử tự nhiên là chỉ người cha tiện nghi kia của Jonas. “Vị kia nói với ta rằng, ngài ngoại trừ chơi gái thì chẳng làm nên trò trống gì.” Tiểu thư Eiffel thẳng thắn nói, cô thiếu nữ khi nói lời cay độc thì chưa bao giờ nương tay. “Xét theo một ý nghĩa nào đó, câu này cũng không sai.” Jonas nghe xong không nhịn được cười, quay đầu nhìn Eiffel rồi mở miệng hỏi: “Vậy tiểu thư Eiffel nghĩ như thế nào?” Vốn dĩ hắn còn cho rằng sẽ nhận được những câu trả lời như “Ta cũng nghĩ vậy” hoặc “Chẳng có sự miêu tả nào chính xác hơn”, kết quả câu nói tiếp theo của Eiffel lại khiến Jonas không khỏi nhíu mày. “Ta cảm thấy đánh giá của lão tiên sinh có chút bất công.” Dưới ánh mắt bất ngờ của Jonas, Eiffel dừng một chút rồi nói tiếp: “Thành tựu của tiên sinh Jonas trong việc chơi gái đơn giản có thể gọi là đạt đến đỉnh cao.”
Nghe đến đây, Jonas không nhịn được bật cười. Nhìn vẻ mặt bình tĩnh mà nói lời cay độc của cô thiếu nữ, trong lòng hắn bỗng nảy ra vài phần ý muốn trêu chọc đối phương. “Vậy ý tiểu thư Eiffel là thừa nhận mình đã từng bị ta trêu đùa sao?” Nghe vậy, tai của Eiffel bất giác đỏ lên, nàng liếc nhìn Jonas một cái rồi không lên tiếng, mà đưa tay vén tóc ra sau tai, để lộ chiếc cổ trắng ngần, quay đầu đi, không muốn để ý tới tên Jonas ba hoa này. Vẻ mặt tức giận của cô thiếu nữ nhanh chóng sụp đổ, không còn bộ dạng lạnh lùng độc miệng trước đó nữa, vành tai ửng đỏ cùng với biểu cảm phồng má càng khiến nàng thêm vài phần yếu đuối của thiếu nữ. Jonas không nhịn được đưa tay ra, nắm lấy gương mặt của cô thiếu nữ, còn tiểu thư Eiffel thì cứ thế để mặc hắn nhào nặn mặt mình, ánh mắt tràn đầy vẻ cảnh cáo. Jonas lại chẳng để ý đến sự cảnh cáo của tiểu thư Eiffel. Thực tế là nếu đối phương thật sự không muốn, thì đã có thể né tránh ngay từ đầu rồi. Tư thái của cô thiếu nữ trong mắt Jonas chỉ là thuần túy ngạo kiều mà thôi, nếu không đổi một người khác đến, có lẽ toàn bộ bàn tay của hắn đã bị bẻ gãy rồi.
Nhìn vẻ mặt không vui nhưng lại không hề phản kháng của cô thiếu nữ, trong đầu Jonas không khỏi nghĩ tới một loại động vật... đó là con mèo. Tiếp đó hắn lại không tự chủ liên tưởng đến dáng vẻ của cô thiếu nữ khi đeo thêm trang sức tai mèo và đuôi mèo. Khụ khụ, nghĩ thêm nữa thì hơi không thích hợp với trẻ nhỏ rồi. Jonas xoa nắn gương mặt cô thiếu nữ, rồi hỏi: “Tiểu thư Eiffel có nghĩ tới việc đeo tai mèo không?” Dứt lời, cơ thể của cô thiếu nữ cứng đờ, nhìn Jonas với ánh mắt đầy vẻ xấu hổ giận dữ. Rõ ràng là cô thiếu nữ đã hiểu sai hàm ý trong lời nói của Jonas. Nhìn vẻ mặt giận mà không dám nói của cô thiếu nữ, trong lòng Jonas không khỏi cảm khái. – Kawaii quá. “Những lời mà tiên sinh Jonas nói như là đang mơ vậy, không ngại để lại vào buổi tối đi.” Giọng nói của tiểu thư Eiffel có chút lạnh lùng, giống như một con mèo nhỏ đang xù lông. “Vậy ý của tiểu thư Eiffel là, buổi tối sẽ đeo cho ta xem sao?” Jonas kéo dài giọng điệu, cuối cùng Eiffel có chút không giữ nổi vẻ mặt nữa, đành lấy đầu húc vào ngực hắn, thoát ra khỏi bàn tay của Jonas. “Xem ra ta vẫn còn có chút đánh giá thấp tiên sinh Jonas.” “Ách, đa tạ lời khen?” Eiffel nhìn nam tử mặt dày vô sỉ trước mắt, không hiểu sao luôn có một loại xúc động muốn đấm cho hắn một phát. Nhưng có lẽ chính bản thân nàng cũng không rõ ràng, rốt cuộc thì sự xấu hổ giận dữ này đến từ những lời trêu chọc của đối phương, hay chỉ đơn thuần là vì đối phương chỉ trêu chọc bằng lời nói chứ không biến thành hành động thực tế. Hừ một tiếng, tiểu thư Eiffel đè nén tâm tình xuống, không thèm nghĩ đến những lời vừa rồi của đối phương, ngược lại nói: “So với làm mấy chuyện vô nghĩa này, tốt nhất tiên sinh Jonas vẫn nên làm cho ổn thỏa thủ tục tiếp nhận khu Missout trước đã.” Nhìn bộ dạng ra vẻ nghiêm túc của cô thiếu nữ, Jonas không khỏi muốn bật cười. Nhưng cuối cùng hắn vẫn dẹp đi ý muốn trêu chọc cô thiếu nữ, gật đầu cười nói: “Ừ, ta biết rồi.” Dù sao nếu lại tiếp tục trêu chọc thì cô thiếu nữ có thể thật sự tức giận đến phát điên mất.
.........................................
PS: Cười ha ha, chương 02 vừa lên khung đã bị xuống, lại phải sửa lại rất lâu. Trước mười hai giờ trưa có lẽ vẫn sẽ có thêm chương mới, hai canh hoặc một canh, nếu ta ngủ quên mất thì chắc cũng chỉ có một canh thôi. Mặt khác, cầu một chút phiếu, ta ngày mai cố gắng thêm bốn canh một lần.
Bạn cần đăng nhập để bình luận