Vậy Liền Để Các Nàng, Dâng Lên Trung Thành

Chương 469: Yushua chậm rãi quỳ xuống

Chương 469: Yushua chậm rãi quỳ xuống
Bổ ma, bổ sung ma lực. Mà ở chỗ này, chính là bổ sung linh năng. Linh năng cần thời gian mới có thể từ từ phục hồi, Psyker không còn linh năng giống như súng không còn đạn, tập đoàn Alte không còn Jonas, sinh vật cảnh không còn nước, cũng là sẽ chết sau một thời gian, chỉ là Psyker chắc chắn sẽ chết vì đột tử. Lúc ngươi ma lực hao hết sạch, có người đánh tới cửa thì sao, nếu xung quanh không có quân ta thì chắc chỉ có thể chờ chết. Yushua dùng mộng cảnh để vây khốn Rei bị phá hủy, tiêu hết linh năng, vì an toàn của mình chỉ có thể rút về tập đoàn Alte, từ từ hồi phục linh năng, ở khu 25 chắc không nơi nào an toàn hơn tập đoàn Alte. A, có thể có, ở chỗ Jonas, xung quanh tập đoàn Alte.
“Cũng không biết nhân viên của ta thế nào, cho dù linh năng có thể khôi phục, chắc cũng phải mất một thời gian tương đối lâu mới đúng.” Gần đây khu 25 không được yên bình, cùng Liên Bang cũng sắp khai chiến, còn có Rei đe dọa, phe mình đương nhiên phải duy trì trạng thái chiến lực hoàn mỹ nhất. Thực tế không phải trò chơi, trong trò chơi nhân vật dù hết phân nửa mana vẫn có thể phát huy nguyên bản chiến lực, chỉ là không thể tùy tiện ném kỹ năng, nhưng ở đây, linh năng ít nhiều sẽ ảnh hưởng đến hiệu suất và độ mượt mà khi sử dụng. Nếu linh năng không đủ, nhất định sẽ giống màn hình điện tử từ ngàn khung hình xuống mười, dù chỉ ngẫu nhiên, cũng đủ để Psyker lâm vào tuyệt cảnh.
Giấu trong lòng mong muốn để nhân viên cảm nhận sự hiền lành của tập đoàn Alte, cũng để phòng ngừa sự cố bất ngờ, giúp nhân viên nhanh chóng hồi phục lại trạng thái hoàn hảo là điều đương nhiên. Nhưng ngay trước văn phòng, Jonas dừng bước. Cửa chỉ hé mở, hắn đã ngửi thấy mùi thuốc súng nồng nặc.
“Yushua, ngươi khi nào thì rời khỏi đây?” Âm thanh nhàn nhã của Amanises vang lên, dù chỉ bình tĩnh hỏi nhưng ai cũng nghe ra ẩn ý trong lời nói. - Ngươi khi nào thì cút đi? Dù sao phụ nữ bên cạnh Jonas quả thật có chút nhiều, nhưng trước khi Yushua tới thì nàng là tu nữ duy nhất! Biết hai chữ đánh tu nữ, lùng sục một cái là thấy ngay hàm lượng vàng của Amanises ngay! Trước đó mỗi ngày cho Yushua Quán Thâu nghĩa, nhưng khi nàng ta dần dần tán thành hơn nữa còn thường xuyên lộ mặt xung quanh Jonas, còn Ngưu Đầu Nhân của chính mình, Black Ring cũng cho dùng, thì nàng biết làm sao giờ? Chẳng lẽ chính mình thật sự thành khổ chủ? Đừng mà, thật đừng mà! Rõ ràng là nàng ta đến trước, cũng không mong Jonas chỉ để ý mình nàng, nhưng mà chuyện này nàng không tài nào chấp nhận được! Bị một thánh nữ khác cùng lý tưởng trêu ngươi, chẳng phải là Jonas đã chọn phe khác sao! Không nên thế mà!
“Khi sự tình kết thúc, ta tự sẽ rời đi.” Yushua ưỡn bộ ngực đầy đặn, vẻ mặt thành kính. Thực tế, nàng không có ý định rời đi mà là chọn quan sát Jonas, quan sát con đường Amanises đi có chính xác hay không. Nàng không muốn hoài nghi, nhưng Jonas bày ra quá nhiều, lại bị tấn công liên tục, nàng cũng bắt đầu hoài nghi bản thân. Con đường mình đang đi có thật sự chính xác, hay là ở bên Jonas cùng với Amanises mới là chính xác? Càng nghĩ, nàng chợt nhớ ra đủ hành vi xấu hổ trong giấc mộng, vành tai càng ngày càng đỏ. Trong lòng nàng còn đang mờ mịt, thiếu một người đẩy một cái nữa, cho nàng rơi vào thiên đường, hay vực sâu.
“Hơn nữa, Jonas bên này không đủ nhân lực, biết đâu cần ta giúp, hết thảy chờ khi mọi việc xong xuôi, ta tự nhiên sẽ nghe theo phân phó.” “Khục.” Đúng lúc này, tiếng tằng hắng vang lên, Amanises và Yushua cùng nhìn sang, phát hiện Jonas đang ở cửa. Cuộc giao tiếp của các nàng mới bắt đầu đã bị Jonas nghe được?
Thấy Jonas, mắt Amanises sáng lên, trực tiếp nhào tới nắm chặt hai tay, vẻ mặt đầy thành kính.
“Jonas đại nhân, ngươi đã trở về!” Nàng trực tiếp quỳ xuống, ngẩng lên nhìn Jonas, chiếc áo tu nữ cấm dục cùng gương mặt đỏ ửng tạo thành sự tương phản rõ ràng, khiến nàng vốn đầy vẻ cám dỗ càng thêm mê người.
“Ở ngoài mọi việc suôn sẻ chứ?” Amanises vừa nói, vừa nhẹ nhàng hôn lên tay Jonas, trong mắt tràn đầy cuồng nhiệt. Cảnh này làm Yushua nhìn sững người, tai càng lúc càng đỏ, trong lòng cũng nổi lên cảm xúc muốn quỳ dưới chân Jonas.
“Mọi thứ đều ổn, vừa rồi hai người đang nói chuyện gì?” Jonas nhẹ nhàng xoa đầu Amanises, nhìn Yushua. Vốn chỉ hỏi thăm Yushua thôi, không ngờ mặt nàng đột nhiên đỏ bừng, chắc là hiểu lầm, nàng chậm rãi tiến lên, cũng giống như Amanises quỳ xuống, nhẹ nhàng dùng môi mềm mại hôn nhẹ lên tay Jonas, sau đó ngẩng lên. - Như vậy là được sao? Ánh mắt trong sáng, ngây thơ và quyến rũ của nàng như truyền tải ý tứ đó, làm Jonas bối rối. Hắn chỉ định hỏi Yushua tình hình, không ngờ nàng lại làm thế.
“Jonas đại nhân, ta và Yushua đang nói chuyện về việc nàng rời đi khi nào.” Amanises nhìn Jonas bằng đôi mắt mê ly, hai chân khẽ khàng cọ vào nhau như để đảm bảo sự trung thành.
“Yushua bây giờ không thể rời đi, nếu như làm việc chung với nàng khiến ngươi thấy khó chịu, ta sẽ cố gắng không để hai người gặp nhau.” Nói xong, không ngờ Amanises lại lắc đầu: “Jonas đại nhân, chúng ta chỉ khác nhau về lý niệm, nếu ngài cần thì chúng ta sẽ dâng hiến tất cả.” Ngươi là ngươi, đừng kéo ta vào! Mặt Yushua dần đỏ, lời muốn phản bác bị những hồi ức xấu hổ thoáng qua trong đầu làm nghẹn lại trong miệng. Thấy dáng vẻ mị hoặc của Amanises, chút do dự cuối cùng của nàng cũng bị lay động.
“Chỉ cần là vì ngài, ta đều có thể làm, không biết ngài tới đây vì chuyện gì?” “Suýt quên mất chính sự, ta đến để bổ sung linh năng cho Yushua.” Jonas nhìn Yushua đang quỳ, thần sắc nhu hòa: “Yushua tiểu thư vì vây khốn Rei đã hao hết linh năng, ta sợ sẽ có sự cố nên đến bổ sung một chút linh năng cho nàng.” “Ta có thể tham gia được không?” Amanises đương nhiên không muốn để Yushua có cơ hội ở riêng với Jonas, liền ngỏ ý muốn gia nhập.
“Vậy thì phải hỏi Yushua tiểu thư đã.” Jonas tự nhiên đưa tay ra trước mặt Yushua. Thấy Amanises đang vẫy đuôi như cún bên cạnh, Yushua quay đi, mặt càng đỏ hơn, chút do dự cuối cùng cũng bị lung lay. Cuối cùng nàng đặt cằm lên tay Jonas, nhẹ nhàng cọ xát. Chút do dự cuối cùng cũng không còn nữa.
“Tốt lắm.” Jonas ngồi xổm xuống, một tay khác cũng đặt lên cằm Amanises, nhẹ nhàng gãi như mèo, dịu dàng nói: “Bây giờ, hai vị có thể ra ngoài rồi.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận