Vậy Liền Để Các Nàng, Dâng Lên Trung Thành

Chương 487: Lần này có người mới liền quên người cũ rồi

Rei ở cấp bậc Psyker này, cũng không phải hệ niệm động lực, cơ thể vốn dĩ đã cực kỳ cường tráng, nhưng cho dù tố chất thân thể có tốt đến đâu, vẫn cần phải hô hấp, đây là nhu cầu cơ bản và bản năng nhất của con người. Trừ phi là luyện thành kỹ năng đặc thù nào đó, khiến cho bản thân chỉ cần hít vào một hơi ngắn ngủi, liền có thể dựa vào hơi thở này để duy trì trong mấy giờ, hoặc sống qua mười năm tám năm. Dù Rei có cố gắng làm chậm nhịp thở đến đâu, có cố gắng kìm nén đến đâu, cũng sẽ có một lúc phải há miệng thở ra hít vào, khi đó, mộng cảnh sẽ tự động tăng độ mẫn cảm của Rei lên một mức, lúc đầu còn ổn, nhưng dần dần độ mẫn cảm này chồng chất lên thì sẽ không còn dễ chơi nữa. Jonas cảm thấy mình không phải là dạng người thích xem biểu cảm nghẹt thở của thiếu nữ xinh đẹp để làm thú vui, hắn đơn thuần chỉ là không nghĩ ra cách nào tốt hơn để đối đãi với Rei thôi. Nếu cứ mỗi giây trôi qua độ mẫn cảm lại tăng lên, e rằng trước khi hắn trở về, tinh thần của Rei đã trực tiếp hỏng mất. Ân, cũng có thể là không. “Ngươi tên cặn bã này.” Rei nghiến răng, nói ra những lời mắng người mà mình còn nhớ, tuy yếu ớt nhưng không có tính công kích, nhưng vào lúc này lại trở thành phương tiện phát tiết cảm xúc của Rei: “Đồ thùng rác rưởi, ngay cả mèo hoang cũng không thèm ăn đồ hộp...” “Đồ hộp lang thang là cái gì, bình thường không phải đều là mèo hoang sao?” Jonas ngồi bên cạnh Rei, nhìn vẻ mặt Rei muốn nhanh chóng nói chuyện, nhưng lại không thể để cho không khí trôi đi nhanh được nên chỉ có thể nhỏ giọng nói chuyện chậm rãi. Nếu nói một lần hít thở sẽ phải trả một cái giá thế nào, thì đoán chừng nàng ta sẽ không trả lời nổi câu hỏi nào, bởi vì nói chuyện cũng sẽ phun ra không khí, muốn kiên trì được càng lâu thì lại càng không thể nói chuyện. Không biết nên nói Rei quá đơn thuần không nghĩ tới hay là quá ngốc nữa. “Là đồ hộp bị mở ra, chỉ ăn một nửa, ta thấy tiếc nên đã đem cho mèo ăn.” “Mèo đâu?” Jonas không khỏi tò mò hỏi. Hắn còn tưởng rằng Rei sẽ nói là mình ăn chứ. “Ăn xong đồ hộp, liền không thấy nữa, chắc là...chạy mất rồi?” Tám phần là c·hết rồi… Nếu là loại đồ hộp bị bỏ bên cạnh thùng rác đã bị ăn một nửa, phần lớn đều là có chứa chất gây đau bụng, tiêu chảy, ngày mai sốt cao,… Ngay cả người lang thang ở khu ổ chuột cũng không ăn loại này, trừ phi đói sắp chết và liều m·ạ·n·g thôi. Có thể nói, cô bé này còn không có kiến thức cơ bản nhất. Vừa nói, Rei vừa hung hăng hít một hơi, nạp đầy năng lượng cho mình, đã phản ứng lại Jonas muốn làm gì. —- Cái tên đáng ghét này muốn thông qua nói chuyện với ta để tiêu hao dưỡng khí của ta, sau đó thừa cơ đạt được mục đích! Đừng để ý việc chỉ bằng một ánh mắt có thể truyền tải nhiều tin tức đến vậy, ngược lại Jonas là từ trong mắt Rei mà đọc được những điều này. “Vậy à, ta còn muốn cùng Rei tiểu thư trò chuyện thêm chút, nhưng xem ra Rei tiểu thư không có hứng thú này, vậy thôi đi.” Giọng Jonas có chút tiếc nuối, hắn quả thật muốn cùng Rei nói chuyện thêm một chút, nhưng thái độ của Rei với hắn dường như không thân thiết lắm thì phải? Nhưng cũng không sao, về sau có lẽ sẽ càng không thân thiết. Bất quá trước khi đi, Jonas vẫn muốn trêu chọc Rei một chút: “Tập đoàn Alte chúng ta, bình thường sẽ đối đãi tử tế với tù binh, lúc trở về ta sẽ mua kem cho ngươi, Rei tiểu thư muốn ăn vị gì?” Rei không trả lời, chỉ bình tĩnh nhìn Jonas, cho đến khi Jonas nhún vai: “Nếu vậy, ta sẽ tùy tiện mang một loại kem về, hy vọng lúc đó Rei tiểu thư đừng chê ngẫu nhiên trúng phải vị mình không thích nha.” Nói xong, hắn vỗ tay một tiếng, thân ảnh biến mất trước mặt Rei, trong phòng lớn như vậy chỉ còn lại một mình Rei nằm trên giường. Quay lại hiện thực, Jonas từ từ mở mắt ra, nhìn đồng hồ, phát hiện còn lâu nữa mới đến giờ hẹn với Chelsea, dứt khoát dựa theo trình tự ban đầu của mình mà thả lỏng. Trong thời gian thả lỏng nếu muốn đánh thức Rei dậy, hắn có thể qua đó xem thử trạng thái của Rei thế nào, còn có thể suy nghĩ xem nên điều chỉnh trạng thái của Rei như thế nào thì phù hợp. Muốn đem Rei biến thành người của tập đoàn Alte không đơn giản như vậy, ừm, ít nhất phải để cho Rei cảm thấy bản thân mình thích ứng được cường độ này rồi, lại hung hăng tăng thêm một chút cường độ nữa cho Rei, thêm vào một bút chiến tích khó nói. Tuy rằng mong kế hoạch sẽ theo đúng trình tự của mình, nhưng đôi khi cuối cùng sẽ xuất hiện chút sai sót, lúc này sẽ phải tiến hành điều chỉnh thủ công. Thời gian cứ trôi qua từng chút một, trong khoảng thời gian này không có thông tin nào khác làm phiền, Jonas cũng coi như đã nghỉ ngơi dưỡng sức một chút. Khi sắp đến giờ hẹn, Jonas ngồi lên xe, hướng đến địa điểm hẹn. Đêm đã dần xuống sâu hơn, khu hai mươi lăm về đêm vẫn cứ xa hoa trụy lạc như thế, không có gì khác biệt so với hôm qua cả. Đúng lúc này, một thông báo hiện lên. “Chelsea, có chuyện gì sao?” Jonas tựa đầu vào cửa sổ xe, nhìn thông tin hiện ra của Chelsea. “Còn nhớ không? Đây là nơi đầu tiên chúng ta thật sự quen biết, lúc đó nói muốn hẹn nói chuyện hợp tác, không ngờ là buổi nói chuyện bàn bạc đó đã thành ra như bây giờ.” Trong mắt Chelsea lộ ra một chút hoài niệm, sau đó hỏi Jonas: “Chừng nào thì ngươi đến?” “Nhanh thôi.” Địa điểm này Jonas đã không còn nhớ rõ, nhưng Chelsea vừa nói thì hắn liền nhớ ra. Lúc đó chắc là lúc vừa đến chỗ này, lần đầu tiên gặp mặt Chelsea, chỉ là về sau, không hiểu sao quan hệ càng lúc càng thân, rồi dần dần hiểu nhau hơn, cuối cùng trở thành như bây giờ. Đối với Chelsea lúc đó, chắc không phải là một hồi ức tốt đẹp gì, nhưng đối với Chelsea hiện tại, có lẽ lại là hồi ức tốt. Đương nhiên, đối với cả Jonas nữa. “Nhanh thôi à, vậy ta sẽ ở đây chờ ngươi.” Chelsea xác nhận Jonas sắp tới, liền cúp máy. Hôm nay nàng không cố ý ăn mặc gì cả, nhưng quần áo trên người lại khiến cho Jonas có cảm giác quen thuộc. Nó có vẻ như là bộ đồ mà Chelsea đã mặc lúc hai người bọn họ lần đầu tiên ở nhà hàng này tiến hành bàn bạc, chẳng trách lại nhìn quen mắt như vậy. Trở lại hết rồi, tất cả ký ức của khu hai mươi lăm đều quay trở lại. Xuống xe, Jonas tiến vào nhà hàng đã giải tỏa mặt bằng, Chelsea ở giữa cái bàn, chờ Jonas tới. “Sao tự dưng lại tìm ta đi ăn tối vậy?” Jonas nhíu mày, ngồi xuống. “Sao, không có chuyện gì thì không thể tìm ngươi đi ra ngoài? Ngài Jonas bận rộn?” Chelsea ngón tay nghịch lọn tóc, khóe miệng hơi nhếch lên. “Đương nhiên không phải, ta rất sẵn lòng có thể cùng một vị nữ sĩ xinh đẹp dùng bữa tối.” Jonas cười, vỗ tay một tiếng, nhân viên phục vụ bên cạnh một cách tự nhiên rót rượu đỏ cho hắn và Chelsea. “Chỉ là ta hiểu Chelsea tiểu thư, nếu nói nhớ tới ta, chắc có lẽ sẽ trực tiếp tới tập đoàn Alte gặp ta, chứ không phải tới cái nơi lần đầu gặp mặt này.” “Ở đó, có thể sẽ bị người quấy rầy.” Chelsea tao nhã nhấp một ngụm rượu đỏ, giống như vô tình nhắc tới: “Mấy ngày trước, cấp dưới của ta nói trông thấy thủ lĩnh của đội Duy Hòa cùng cái vị Jonas tiên sinh tuấn tú lịch lãm của tập đoàn Alte đi ra đi vào cùng một nhà hàng, khi đó ta đang suy nghĩ, Jonas tiên sinh tôn kính, có phải có người mới liền quên luôn ta rồi hay không?”
Bạn cần đăng nhập để bình luận