Vậy Liền Để Các Nàng, Dâng Lên Trung Thành

Chương 38: Dâng lên trung thành... Sao?

Chương 38: Dâng lên trung thành... Sao?
Nhiều khi, ngài Jonas cũng không chắc chắn thủ đoạn của mình sẽ đạt được hiệu quả như mong muốn hay không. Mà trong những điều kiện như vậy, đối thủ của hắn thường sẽ phải chịu đựng sự giày vò hoặc đãi ngộ quá mức. Tiểu thư Sueko Amou chính là một ví dụ điển hình. Jonas cảnh cáo đồng thời tăng cường ám thị cho nàng, khiến thiếu nữ hành động như giẫm trên băng mỏng. Càng cẩn thận, lại càng dễ ngộ nhận về thế cục, và càng như giẫm trên băng mỏng, lại càng dễ rơi xuống hầm băng. Tổ Chức Thiên Mệnh muốn tập hợp lại, cần có thời gian chuẩn bị đầy đủ. Jonas lần tiếp theo trong cuộc tấn công sẽ tích lũy một phần sức mạnh tương ứng. Tiểu thư Sueko Amou cũng đã rút kinh nghiệm thất bại từ lần hành động trước, nhưng ở lần giao phong tiếp theo, khi phải đối đầu với Jonas người tích lũy nhiều át chủ bài, độ khó sẽ tăng lên gấp mấy lần, thậm chí mười mấy lần. Đáng tiếc, tiểu thư Sueko Amou lại không hề biết điều này. Trong tình huống vẫn còn hy vọng mà lại phải báo cho nàng về cái kết cục tuyệt vọng, chuyện này có vẻ hơi quá tàn nhẫn. Chưa kể đến việc hành vi của ngài Jonas sẽ mang đến những ảnh hưởng sau này cho Tổ Chức Thiên Mệnh. Giờ đây Jonas đang gặp phải tình huống vô cùng phiền toái. Trước đây đã đáp ứng tiểu thư Esney sẽ dẫn nàng đi gặp muội muội, và giờ cuối cùng đã đến lúc phải thực hiện lời hứa này. Điều này đồng nghĩa với việc Jonas sắp phải gặp lại một người mà hắn cảm thấy phiền toái nhất. Bệnh viện phân khu Elyus. Tại hành lang, Esney đứng cạnh Jonas, xuyên qua cửa sổ thủy tinh, thiếu nữ tóc đen tên là Celine lúc này đang nằm trên giường, yên lặng lật cuốn sách trên tay. Ánh nắng mặt trời chiếu xuống tấm chăn của nàng, thiếu nữ đưa tay gạt mái tóc ra sau tai, khung cảnh này trông thật an lành. Esney nhìn thiếu nữ trong phòng bệnh, tay phải không tự chủ được đặt trước ngực. “Không vào trong nhìn con bé một chút sao?” Câu nói của Jonas cắt ngang dòng suy nghĩ của Esney, nàng do dự một lát, sau đó mới lên tiếng: “Làm phiền ngài Jonas.” Nghe vậy, Jonas đi đến trước cửa phòng bệnh, thiết bị nhận diện quét qua tròng mắt của hắn, xác nhận thông qua thì cửa tự động mở ra. Sự cố đột ngột này làm miss Celine đang đọc sách giật mình, vội vàng cất cuốn sách trên tay. Celine nhìn về phía hai người đứng ở cửa, đặc biệt là khi nhìn thấy tỷ tỷ của mình Esney, nét mặt nàng liền trở nên có chút không tự nhiên. Esney không phát hiện điều gì dị thường, nhưng Jonas đã sớm nhận thấy sự khác lạ của thiếu nữ. Hắn bất động thanh sắc liếc nhìn cuốn sách mà thiếu nữ đang đặt dưới thân, vô tình lộ ra phần tiêu đề ở bìa: “Fu ta go tỷ...” - Ở trong phòng bệnh lại còn đọc sách cấm, ngươi giỏi thật đấy. Jonas thầm oán trách trong lòng, thiếu nữ hình như cũng nhận ra điều này, dịch người, đặt cuốn sách hoàn toàn xuống dưới người. “Tỷ tỷ... Sao chị lại đến đây?” Celine có chút lúng túng lên tiếng. Esney phản ứng như một ví dụ điển hình của sự chậm tiêu, dù cho người ngoài nhìn vào đều có thể nhận ra sự không thích hợp của thiếu nữ, nhưng Esney vẫn giống như không hề phát hiện ra điều gì vậy. Nàng áy náy nhìn Jonas, người sau cũng hết sức thức thời lẳng lặng rời khỏi phòng bệnh, không làm phiền cuộc gặp gỡ hiếm có giữa hai chị em. Esney lẳng lặng ngồi bên giường bệnh, nàng nhìn ánh nắng mặt trời chiếu trên chăn, bóng cây Thường Xuân đổ trên tường. Căn phòng bệnh được quét dọn rất sạch sẽ, bên cạnh giường còn có quả táo đã được gọt sẵn, trong lòng thiếu nữ không khỏi xuất hiện một tia cảm xúc khác thường. Nàng không hề nghĩ rằng Jonas lại sắp xếp mọi việc chu đáo đến thế. Nàng nghiêng đầu nhìn về phía Celine, lần này bị chính chị gái ruột nhìn đến có chút khẩn trương, sau một khắc liền nghe đối phương lên tiếng hỏi: “Dạo này, bệnh tình có thuyên giảm hơn chút nào không?” Nghe vậy, thiếu nữ thở dài một hơi, nói: “Khá hơn nhiều so với trước đây, còn tỷ tỷ thì sao, dạo này thế nào?” “Vẫn như trước đây, nhưng có vẻ bận rộn hơn nhiều.” Esney thở dài, tiếp tục nói: “Lương cũng tăng lên rất nhiều, nhưng trong lòng vẫn có chút bất an...” Nghe đối phương nói liên hồi, thiếu nữ nhìn tỷ tỷ của mình, mái tóc ngắn màu đen, bộ đồ bó sát hoàn mỹ tôn lên vóc dáng thon thả, vòng cổ trên cổ khiến khí chất hiên ngang tăng thêm mấy phần gợi cảm... Ừm, vòng cổ?!! Ánh mắt Celine không khỏi mở lớn, nàng há hốc mồm, dường như nhớ ra lời Jonas đã nói với nàng lần trước: “Ta là chủ nhân của tỷ tỷ ngươi”. Chờ, chờ đã! Chuyện này đã tiến tới mức “Đái Hạng Quyển” ra ngoài rồi à?! miss Celine không khỏi cảm thấy đại não có chút hỗn loạn. Vốn chỉ cho là giữa hai người họ có chút tư tưởng riêng, hóa ra đã chơi lớn đến vậy rồi sao?! Celine ừng ực nuốt nước bọt, cuối cùng không thể kìm nén được sự tò mò trong lòng, có chút do dự lên tiếng hỏi: “Tỷ tỷ, cái này là cái gì?” Như phát giác ra ánh mắt của muội muội, Esney dường như ý thức được điều gì, sắc mặt hơi đỏ lên, nghiêng đầu giải thích: “À, đây là đồ trang sức thôi.” - Lừa quỷ hả! Có ai lại xem vòng cổ tình thú là đồ trang sức không? “Vậy mối quan hệ giữa tỷ tỷ và ngài Jonas là như thế nào?” “Chỉ là mối quan hệ cấp trên cấp dưới bình thường thôi.” Esney do dự một lúc rồi nói. - Nàng ấy đang do dự kìa! Celine giống như đã phát hiện ra điều gì, có chút hưng phấn hỏi: “Vậy tỷ tỷ với anh ta...” Thiếu nữ ghé sát tai Esney, mở miệng hỏi. Esney lúc đầu còn có chút bối rối, nhưng càng về sau, mặt nàng càng đỏ lên. Đến khi hai tai đỏ bừng, thiếu nữ lúc này mới có chút xấu hổ mắng: “Celine Norah, em thường ngày toàn nghĩ cái gì thế hả!” Nghe vậy, Celine cũng ý thức được lời vừa rồi có hơi quá khích, nàng có chút ngại ngùng thu người lại. Còn Esney lúc này lại đang xấu hổ và xoắn xuýt vì những lời mà Celine vừa nói. Nàng như nhớ ra điều gì, tất cả những nghi hoặc trước đó đều dễ dàng giải đáp. Lúc trước nàng còn cảm thấy hiệp nghị giữa nàng và Jonas có chút quá trống rỗng, nghĩ mãi cũng không hiểu tại sao Jonas lại trả giá đắt để làm chuyện này. Nhưng bây giờ, với cách nói của muội muội, suy nghĩ của nàng lại vô thức chuyển sang một hướng mà nàng vốn không dám nghĩ tới. Khiến trong lòng thiếu nữ không khỏi có chút xoắn xuýt. - Nếu Jonas thật sự có ý đó với mình, mình có thể trốn đi được không? Trong lòng Esney trào lên một tia khác lạ, vòng cổ trên cổ như có điện giật, khiến cơ thể nàng hơi tê dại. Dâng lên trung thành... Sao... ..........................................
P/s: Còn hai chương nữa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận