Vậy Liền Để Các Nàng, Dâng Lên Trung Thành

Chương 585: Chỉ chờ diễn viên ra sân

Yên lặng hồi lâu, Cơ Dạ Linh bỗng nhiên nở nụ cười.
“Jonas tiên sinh, ta phải nói, ngài đối với khu quản lý thứ hai mươi lăm thật khiến người ấn tượng sâu sắc.”
Cơ Dạ Linh thanh âm ôn hòa và thành khẩn, tựa hồ vừa mới lấy lại tinh thần: “Có thực lực như thế, Long Thành chúng ta làm sao lại không lựa chọn hợp tác cùng ngươi chứ?”
Thực lực của khu thứ hai mươi lăm bây giờ đã là thứ yếu, chủ yếu nhất là Jonas hoàn toàn chưởng khống khu thứ hai mươi lăm.
Điểm này đến cả Long Thành cũng không làm được.
Đem toàn bộ quyền hạn tập trung ở một người, ở khu thứ hai mươi lăm không có bất cứ thứ gì có thể hạn chế hắn, chỉ cần Jonas muốn, hắn có thể liều lĩnh làm cỗ máy của khu thứ hai mươi lăm này vận hành, trực tiếp đạt tới mục đích của mình.
Phía sau hắn không có loại vật như trí thắng Giả liên minh, hoặc có lẽ là tập đoàn lợi ích của khu thứ hai mươi lăm là lấy Jonas cầm đầu, không có bất cứ cơ quan, tập đoàn nào có thể hạn chế hắn, trực tiếp bị Jonas quản lý ngoan ngoãn.
Lực khống chế của khu thứ hai mươi lăm không chỉ là tượng trưng quyền lực, nó có thể làm cho khu vực này vận hành như một cỗ máy móc tinh vi, vô luận đối nội hay đối ngoại, hắn đều có quyền quyết định lên tiếng.
“Vậy bây giờ chúng ta là đồng bạn hợp tác?”
Jonas đứng lên, đi đến bên cạnh Cơ Dạ Linh, vươn tay ra muốn bắt tay Cơ Dạ Linh: “Bằng hữu, hợp tác vui vẻ?”
“Sao lại là bằng hữu?”
Trên mặt Cơ Dạ Linh xuất hiện ý cười không hề che giấu, duỗi ra hai tay: “Long Thành và khu thứ hai mươi lăm, hẳn là mối quan hệ thân mật hơn, thân mật hơn thế thì sao lại bắt tay? Hẳn là ôm mới phải, ta đồng bạn hợp tác.”
“Chúng ta hẳn là ôm mới phải!”
“Đúng, chúng ta là đồng bạn hợp tác thân mật hơn, hẳn là ôm mới đúng!”
Jonas tiến lên, nhẹ nhàng ôm Cơ Dạ Linh một hồi: “Bạn tốt của ta, mấy ngày nay ở khu thứ hai mươi lăm, cứ hảo hảo nghỉ ngơi đi, thỏa thích ăn chơi, miễn cho người khác nói khu thứ hai mươi lăm của ta không biết chiêu đãi khách nhân.”
“Nhất định, nhất định!”
Chờ Cơ Dạ Linh ra khỏi cửa, nụ cười trên mặt Jonas dần dần biến mất, ngồi trở lại ghế của mình, chỉ là ngón tay nhẹ nhàng gõ mặt bàn, nhìn ly rượu kia Cơ Dạ Linh không động đến, thở phào một hơi: “Bạn tốt của ta, ngươi rốt cuộc có thể mang đến cho ta bao nhiêu kinh hỉ đây?”
Không bao lâu, Jonas liền nhận được tin nhắn của Cơ Dạ Linh.
“Để bảo đảm hợp tác song phương tiến hành thuận lợi, ta sẽ phái thêm một ít nhân thủ đáng tin cậy đến khu thứ hai mươi lăm, bọn họ sẽ là cầu nối liên lạc giữa chúng ta, Jonas tiên sinh, hy vọng ngài đến lúc đó có thể giúp đỡ bọn họ nhiều hơn, vậy làm phiền ngài.”
Đóng thông tin, Cơ Dạ Linh ngồi trên xe, xoa xoa huyệt thái dương: “Đau đầu quá, loại chuyện hợp tác này vốn không phải thế mạnh của ta, may mà miễn cưỡng xem như đàm phán xong rồi, chi tiết còn lại cứ giao cho mấy lão già đó đàm phán đi, ta chỉ cần chuẩn bị tốt phần việc của ta là được.”
Phụ tá chậm rãi lái xe, cảnh sắc ngoài cửa sổ từ từ bắt đầu thay đổi: “Vậy bây giờ chúng ta trở về luôn sao? Đại tỷ đầu?”
“Không nóng nảy, nhóc con đã gấp về tăng ca rồi à, bị bóc lột vẫn chưa đủ sao?” Cơ Dạ Linh lười biếng dựa lưng vào ghế ngồi, ngáp một cái: “Trước cứ chơi đùa cho đã ở khu thứ hai mươi lăm này đi, vất vả lắm mới có thể đi chơi, lại còn không cần tự mình dùng tiền, sợ nhiều thế làm gì?”
Nói thì là như vậy, nhưng nàng vẫn phải thừa dịp đang ở khu thứ hai mươi lăm làm thêm chút điều tra nữa.
Nghe nói kỹ thuật cơ giáp ở khu thứ hai mươi lăm cực kỳ tiên tiến, nếu có thể đột phá một chút ở phương diện này, đối với Long Thành mà nói sẽ là một sự tăng tiến rất lớn, Cơ Dạ Linh sớm đã có kế hoạch trong lòng, nàng định lợi dụng lần ở lại khu thứ hai mươi lăm này, thâm nhập tìm hiểu thêm một chút về kỹ thuật cơ giáp của bọn họ.
Thèm muốn thật, thèm muốn thật, ai mà chẳng mong bài tẩy của mình có thêm một chút.
“Trong mấy ngày này, ta cần ngươi điều tra xem trung tâm kỹ thuật cơ giáp của khu thứ hai mươi lăm ở đâu, còn có danh sách nhân viên nghiên cứu của bọn họ, nhớ kỹ, hành động của chúng ta phải kín đáo, không được để Jonas biết rõ ý đồ thực sự của chúng ta, không cần dò xét đến mức cốt lõi, chỉ cần có thông tin đại khái là được.”
Ánh mắt Cơ Dạ Linh chuyển hướng về một trong những tài sản mà khu thứ hai mươi lăm tự hào — kỹ thuật cơ giáp chiến thuật tân tiến, nàng biết, nếu có thể đưa loại kỹ thuật này vào Long Thành, sẽ tăng cường rất lớn thế lực của nàng và năng lực phòng ngự của thành phố, tuy rằng hợp tác trên mặt nổi là để đối kháng Liên Bang, nhưng việc nắm giữ sức mạnh kỹ thuật nhiều hơn cũng rất quan trọng.
Long Thành tuy cường đại, nhưng nếu trực tiếp tham gia đối đầu với khu thứ hai mươi lăm và liên bang, sẽ chỉ khiến Long Thành rơi vào nguy hiểm không cần thiết, bởi vậy, nàng quyết định tiếp tục sử dụng chiến lược ngồi trên núi xem hổ đánh nhau trước đây.
Việc nâng đỡ Liên Bang là không thể nào, bây giờ Dorothy rõ ràng là muốn chờ thời cơ, tiếp tục tấn công khu thứ hai mươi lăm, điều mà Long Thành có thể làm là cung cấp một số sự giúp đỡ cần thiết cho khu thứ hai mươi lăm, để cho khu thứ hai mươi lăm cứ như vậy tiếp tục hao mòn.
Nếu như khu thứ hai mươi lăm và Liên Bang tiếp tục xảy ra xung đột, đó chính là một cơ hội tuyệt hảo, Long Thành có thể quan sát sự biến đổi của cục diện khi bọn họ tiêu hao lẫn nhau, tìm kiếm thời cơ tốt nhất tham gia vào, từ đó thu được lợi ích lớn nhất.
Cơ giáp chiến thuật, khoa học kỹ thuật của Liên Bang, nàng đều phải có!
“Bây giờ trong Kiếm Giả còn đứa oắt con nào đang nghỉ phép không, không mau mau đi làm đi? Tìm mấy người đưa lên đây, phải có đầu óc linh hoạt chút, tốt nhất là có chút ăn ý, sức chiến đấu cũng phải tương đối tốt, nhiệm vụ lần này rất quan trọng, bảo mấy ông già trên kia rót tiền vào đi, đừng có ngày nào cũng chăm chăm dùng kinh phí vào mấy chỗ vô ích.”
Kỹ thuật cơ giáp chiến thuật xem có thể trực tiếp trộm ra được không, thứ này quan trọng quá, không thể tùy tiện chọn người đến khu thứ hai mươi lăm được.
Không trộm được thì không sao, trộm được thì chính là niềm vui bất ngờ.
“Đại tỷ đầu, bây giờ đâu có ai nghỉ phép đâu, lại còn phải đầu óc linh hoạt, mà lại còn ăn ý, sức chiến đấu trong Kiếm Giả xếp hàng đầu, chúng ta tuyển dụng nhân viên Kiếm Giả đều là toàn mấy người tương đối cực đoan thôi không phải sao? Có thì là loại chậm tiêu không thèm hó hé gì chỉ biết giết chóc, thì lại không có chút sức chiến đấu nào, chuyên viên làm giấy tờ, thì chỉ có mỗi việc biết đánh đấm hùng hục, chúng ta không phải toàn đi theo hướng cực đoan sao?”
Phụ tá phàn nàn đợi đèn đỏ chuyển xanh: “Còn lại thì sức chiến đấu cao nhưng đầu óc không linh hoạt, đầu óc linh hoạt nhưng lại chưa có được tôi luyện, mấy người khác đủ điều kiện thì lại toàn nhận nhiệm vụ quan trọng hết rồi, không có việc gì thì chỉ muốn tăng lương thôi, em đoán là họ sắp vác vũ khí nổi dậy mất.”
Nàng điên cuồng tuôn ra nỗi lòng, chờ đèn đỏ chuyển xanh thì lại như làn khói phóng đi.
“Ngươi cứ nói là tìm được hay không đi? Cả một đội Kiếm Giả lớn như thế, ta không tin là không tìm được.”
“Đều đủ điều kiện thì lại đang làm nhiệm vụ khẩn cấp hết rồi, quả thật là không có ai thích hợp... Ờ, đợi chút, em nhớ ra sáng nay hình như có một đội vừa làm xong nhiệm vụ trở về, hình như đang nghỉ ngơi, có phải là muốn liên hệ với bọn họ không?”
Phụ tá nhớ tới sáng nay hình như có một đội vừa kết thúc nhiệm vụ, mà nhân viên lại vừa vặn hợp với yêu cầu của Cơ Dạ Linh.
Đầu óc linh hoạt, sức chiến đấu cao, nhưng chỉ là hơi thiếu độ đáng tin.
“Đi, giờ kết nối giúp ta với bọn họ đi.”
Cơ Dạ Linh ngồi dậy, sửa sang lại dung nhan một chút, phụ tá thấp giọng nói vài câu, trực tiếp được chuyển đến thông tin của Cơ Dạ Linh.
Lẩm bẩm hai tiếng, thông tin kết nối.
“Đại tỷ đầu, lâu rồi không gặp, có gì sai bảo vậy? Hôm qua bọn em mới về Long Thành, vừa định tìm chị thì chị đã không thấy bóng dáng đâu rồi, đành về ngủ ngon thôi, đại tỷ đầu không phải là ghi thù vì chuyện này đó chứ? Nếu chị muốn tìm việc gì thú vị làm thì cứ việc gọi bọn em bất cứ lúc nào nhé!”
Bên kia thông tin là một cô gái có mái tóc ngắn màu xanh nhạt, kiểu tóc đơn giản, viền hơi xoã, khuôn mặt xinh đẹp, đuôi mắt và khóe miệng hơi cong lên, trông rất tràn đầy sức sống, đang nằm nghiêng trên giường, ăn mặc không được chỉnh tề, một bên vai lộ ra, nhưng kể cả như vậy cũng không hề hớ hênh, trước ngực như gò núi nhỏ, không thể nói là không có gì, chỉ có thể nói là có chút ít còn hơn không, vì đang ở chế độ toàn cảnh, nên có thể thấy một đôi tất trắng đang bó nhẹ đôi chân của cô ấy.
Nguyệt Trầm, trong số các Kiếm Giả thì cô là một người khá bình thường, cách hoàn thành nhiệm vụ thì không mấy đáng tin, tính cách thì vui vẻ, rất dễ làm quen với người khác, đúng là một người rất được việc, thông thạo đủ loại cách thức giải trí, bất kể lúc nào cũng có thể làm bản thân mình vui vẻ, là một người rất hào phóng, nhưng không giữ được tiền, dạo gần đây hình như đang mua nhà trọ ở Long Thành, cho nên gần đây hay nhận nhiệm vụ, nhưng vẫn không để ra được tiền.
Thông tin của Nguyệt Trầm tự động hiện lên trong đầu Cơ Dạ Linh.
“Sao lại vậy, Nguyệt Trầm, nhiệm vụ hoàn thành thế nào, có bị thương không?”
Muốn người ta làm việc cho mình, cho dù là cấp dưới mình quản lý, thì cũng phải hỏi thăm vài câu mới nói chuyện chính sự được.
Cũng không thể làm ra vẻ mình quá bất cận nhân tình được.
“Bọn em làm như chơi thôi, mấy cái nhiệm vụ đó dễ ẹc... Ái ái ái, các người đang làm gì đó! A! Vì sao lại cho thêm dứa, táo, với chuối lên pizza hả!!!”
Đang nói thì, bên phía Nguyệt Trầm vang lên tiếng động mạnh mẽ, cô bật dậy khỏi giường, chạy ra ngoài cửa hét lên: “Dạ Hoa! Cậu làm gì đó hả? Sao lại cho thêm dứa, táo với chuối tiêu lên pizza, đây là bữa tối của chúng ta hôm nay đó! Tiền của chúng ta đóng tiền thuê nhà tháng này thì còn có một ít thôi, phí đồ ăn thế này thì đêm nay chúng ta đói bụng đó!”
Giọng nói của bên kia vang lên rất rõ ràng.
“Bánh nướng, hoa quả sau bữa ăn, ăn chung cho xong, giải quyết luôn hai chuyện phiền toái, không tốt sao?”
Giọng nữ trong trẻo lạnh lùng vang lên, giọng nói mang theo một chút nghi hoặc, camera quay hình bên đó hiện ra trực tiếp.
Mái tóc dài đen bóng mềm mại rũ xuống vai cô, khác với Nguyệt Trầm, khóe miệng và đuôi mắt của cô thẳng xuống, trông vô cùng thanh lãnh, nhưng lại không theo kiểu lạnh lùng, khuôn mặt được khí chất hỗ trợ nên càng thêm cuốn hút người ta, làn da trắng nõn, ánh đèn mờ ảo chiếu vào càng thêm mê người, mặc áo ba lỗ đen đơn giản, trông đầy đặn hơn Nguyệt Trầm rất nhiều, cặp đùi được tất đen bao phủ, rất quyến rũ.
Dạ Hoa, tính cách không nhiệt tình như Nguyệt Trầm, tương đối thanh lãnh lạnh lùng, đối với những chuyện phiền phức không có bao nhiêu hứng thú, thường nghĩ chuyện gì có thể làm chung một lúc thì không cần tách ra, là đồng đội của Nguyệt Trầm, hai người đã hợp tác rất lâu, nắm giữ năng lực tác chiến đơn binh mạnh mẽ.
Thông tin của Dạ Hoa tự động hiện ra trong đầu Cơ Dạ Linh, những tin này cũng sẽ được thu thập định kỳ, xem có sự thay đổi nào không.
Bên kia ồn ào một hồi, Cơ Dạ Linh ho nhẹ một tiếng, ra hiệu Nguyệt Trầm im lặng.
“Nguyệt Trầm, mặc dù rất xin lỗi, các em vừa mới trở về Long Thành, chị không nên giao nhiệm vụ ngay, nhưng nhiệm vụ này quả thật quan trọng, làm phiền hai em chuẩn bị xuất phát, đến khu thứ hai mươi lăm một chuyến.”
Bên kia im lặng một chút, sau đó lại ồn ào lên.
“Thật hay giả đấy, khu thứ hai mươi lăm á? Em còn chưa đi đâu xa thế bao giờ? Lương bao nhiêu vậy? Bọn em cần làm gì? Chẳng lẽ là kiểu nội gián trà trộn vào đó sao, chị ơi mấy chuyện đó em không làm được đâu, chị tìm người khác đi ạ, van xin chị, em vừa mới nghỉ ngơi chưa được một ngày đó!”
“Chị biết mà, chị cũng không muốn bắt hai em vừa mới về đã phải làm nhiệm vụ, chỉ là cái nhiệm vụ này quan trọng quá.”
Cơ Dạ Linh thở dài một tiếng trong máy truyền tin, giọng nói của nàng xuyên qua sóng điện từ trở nên ôn nhu và kiên định: “Nguyệt Trầm, chuyện lần này không giống bình thường, khu thứ hai mươi lăm có một hạng mục phát minh nghiên cứu mới, liên quan tới kỹ thuật cơ giáp chiến thuật tối tân nhất, đây là một cơ hội hiếm có đối với chúng ta, nếu như có thể có được kỹ thuật này, vị thế của chúng ta ở Long Thành sẽ không thể dao động, mấy lão già phía trên... Ý chị là mấy người cấp trên đó cũng không dám chất vấn Kiếm Giả nữa.”
“Hả?” Giọng của Nguyệt Trầm lộ ra một chút hứng thú và nghi ngờ: “Nhưng mà chị ơi, chị biết em không am hiểu mấy cái thứ công nghệ cao đó mà, em vẫn thích kiểu giải quyết trực tiếp hơn.”
“Chị biết.” Cơ Dạ Linh mỉm cười: “Nhưng không phải là để em đi lái cơ giáp, với cả nhiệm vụ lần này không đơn giản là đi trộm cắp kỹ thuật, mà cần đến năng lực giao thiệp, kết nối của em, cố gắng thu thập tình báo tại khu thứ hai mươi lăm.”
“Ừm…” Nguyệt Trầm tỏ vẻ hơi do dự, nhưng nhanh chóng bị Dạ Hoa ngắt lời.
“Đừng lo, Nguyệt Trầm.” Giọng của Dạ Hoa điềm tĩnh và chắc nịch: “Chúng ta luôn là cộng sự tốt nhất, không có gì có thể làm khó chúng ta được. Với cả, tớ cũng rất hứng thú với những kỹ thuật cơ giáp đó.”
“Mà chúng ta sắp hết tiền ăn cơm rồi đấy.”
“Vậy được rồi.” Nghe thấy sắp hết tiền ăn cơm, Nguyệt Trầm cuối cùng thỏa hiệp: “Mấy tiếng nữa bọn em sẽ lên đường, nhưng mà chị ơi, lần này thù lao phải hậu hĩnh chút nhé, nếu không thì em thật sự sắp ăn đất mất thôi.”
“Yên tâm đi.” Cơ Dạ Linh đáp ứng một cách sảng khoái, “Hoàn thành tốt thì thù lao đương nhiên sẽ không thiếu, coi như không lấy được kỹ thuật cơ giáp, chị cũng sẽ có một phần thưởng nhất định cho các em, cứ yên tâm.”
Đối với người của mình, nàng vẫn khá tin tưởng.
Dù dùng người nào đi nữa, chỉ cần có thể hoàn thành mục đích là được.
“Vậy thì tiếp theo chỉ cần chờ hai người bọn họ tới thôi, ngươi nhớ gửi thông tin của khu thứ hai mươi lăm cho họ, à, trước khi họ tới đây, ta phải chơi mấy ngày cho đã, hiếm khi được rảnh rỗi thế này, không nên lãng phí thời gian.”
Cơ Dạ Linh vươn vai một cái, nhìn cảnh vật ở phía xa, lười biếng suy nghĩ xem những chuyện mà nàng muốn làm ở khu thứ hai mươi lăm.
Việc hợp tác đã quyết, tiếp theo cứ chờ hai diễn viên này đến, xem có thể mang đến cho mình niềm vui lớn không.
Bạn cần đăng nhập để bình luận