Chương 601: Tokiha Ryoko muốn đồ trang sức của Jonas, một loại trang sức dùng để làm đẹp cho bản thân, thường là bông tai, dây chuyền, nhẫn, dùng để thể hiện thiện cảm của mình với người khác, thường thấy trong những cảnh thể hiện tình cảm lãng mạn. Vàng ở khu hai mươi lăm vẫn rất hiếm, chủ yếu là đeo trên người sẽ rất dễ gây chú ý, sơ ý một chút sẽ phát sinh sự cố cướp giật, trực tiếp diễn ra một hồi rượt đuổi náo loạn. Còn nữa là, Jonas hẳn sẽ không quá thích cái loại bánh răng này, dùng linh kiện của Rei làm dây chuyền, nghĩ kiểu gì cũng thấy kỳ quái. "Không đúng!" Tokiha Ryoko đột nhiên phản ứng lại, nàng dựa vào cái gì mà muốn Jonas tặng quà chứ? Bản thân cũng đâu có muốn nhờ vả hắn, cũng chẳng phải có mối quan hệ gì đặc biệt, mình vẫn còn ý kiến với Jonas kia mà, dù sao cô Chelsea luôn quấn quýt bên hắn, tức chết đi được! Cô đâu phải quỳ gối ngẩng đầu, hỏi Jonas bọn họ bây giờ là mối quan hệ gì, loại người đó mà tặng quà. "Không tặng, người kia cũng không được nhận quà của ta, nếu muốn tặng thì cũng phải tặng hắn một trò đùa quái dị, trừ khi hắn......" Tokiha Ryoko càng nói giọng càng nhỏ, ngay cả ông chủ cũng không nghe rõ cô đang nói gì. "Sao mà nhát gan vậy, nhìn ngươi là biết có ý với hắn nhưng lại không tiện mở miệng, chỉ có thể ngập ngừng nhìn xem có cơ hội nào tiếp xúc với hắn không, chuyện này ta thấy hoài rồi, ngươi đừng nghĩ, có tiến lên cũng đâu dám, cuối cùng chỉ có thể tội nghiệp mặt mày ủ rũ nhìn người ta kết hôn, xong về nhà nằm trên giường lấy tay che mắt, hồi tưởng lại vì sao trước đây không tìm hiểu hắn một chút?" Ông chủ đang điêu khắc linh kiện của Rei, lúc nói còn liếc Tokiha Ryoko một cái, thuận miệng nói: "Nếu thật sự không được, thì coi như là đưa cho cô Chelsea vậy, cô ấy chẳng phải luôn kè kè bên hắn sao?" Ông đã thấy không ít loại người này trong cuộc đời rồi, chỉ cần thay đổi danh xưng của việc tặng quà, ví dụ như thay vì tặng cho người mình thầm thích thành tặng cho bạn tốt, người kia sẽ đắn đo suy nghĩ về món quà, cuối cùng vẫn là chọn đưa cho người mình thầm mến. Đáng tiếc, đây là chuyện xảy ra rất lâu trước đây rồi. Bây giờ ở khu hai mươi lăm mà yêu nhau khác gì có đồ vật gì đó bị để ý tới, tỉnh dậy sau giấc ngủ đừng nói là điểm tín dụng, thận cũng mất tiêu. "Cũng không phải là không được, khi đưa cho cô Chelsea, cũng không biết liệu cô ấy có thích hay không..." Trong lòng Tokiha Ryoko chợt dâng lên một tia chua xót khó hiểu, cô thở dài một hơi, nghĩ thầm, có lẽ ở cái khu hai mươi lăm hỗn loạn phức tạp này, ngay cả việc thích một ai đó thôi cũng trở nên khó khăn như vậy. Thật đáng ghét cái tên Jonas kia, cướp mất cô Chelsea của ta, thường ngày có thể ra ngoài vui chơi giải tỏa giờ toàn biến thành chạy đến tập đoàn Alte! Jonas có gì tốt chứ, chẳng phải chỉ là đẹp trai, cao, có mị lực thôi sao? Mà hình như đúng là thế thật... "Thôi được rồi, rốt cuộc còn làm không đấy, không làm thì đừng có làm ảnh hưởng đến việc kinh doanh của ta, ngươi đứng đây nãy giờ cũng lâu rồi, quyết định nhanh lên." Ông chủ mất kiên nhẫn lên tiếng, thúc giục Tokiha Ryoko đưa ra lựa chọn. "Vậy thì làm đồ trang sức đi, loại nào đẹp đẹp một chút ấy, tôi... Tôi là tặng cho cô Chelsea." Chờ ra khỏi tiệm linh kiện của Rei, Tokiha Ryoko đã cầm trên tay một chiếc dây chuyền, cô đang do dự có nên cất nó vào hộp hay không, đợi đến chỗ thì lấy ra. Dây chuyền bánh răng là một món trang sức đặc biệt và đầy sáng tạo, tràn đầy vẻ đẹp cổ điển của thời đại công nghiệp xa xưa, sợi dây chuyền được kết thành từ một chuỗi bánh răng kim loại tinh xảo, mỗi một bánh răng đều được rèn bóng loáng không tì vết, bề mặt được xử lý đặc biệt, hiện lên màu đồng cổ óng ánh, tỏa ra một vẻ cổ kính nhàn nhạt. Chiếc bánh răng chính khá lớn, nằm ở vị trí trung tâm của dây chuyền, đó là cái linh kiện của Rei mà Tokiha Ryoko đã lấy, xung quanh bao bọc bởi những bánh răng nhỏ hơn, chúng được sắp xếp theo một cách trông có vẻ lộn xộn nhưng thực tế rất tinh xảo, tựa như có thể nhẹ nhàng chuyển động theo cử động của người đeo, các bánh răng được liên kết với nhau bằng những sợi xích kim loại nhỏ xíu. Phần dây xích của dây chuyền cũng được làm từ chất liệu kim loại màu đồng cổ, từng vòng một đều tinh tế mà chắc chắn, tỏa ra ánh kim loại nhè nhẹ, hòa quyện một cách hoàn hảo với phần bánh răng. Tokiha Ryoko có chút hiểu vì sao Jonas lại thích loại linh kiện Rei chuyển động kia. "Nhưng liệu cô Chelsea có thích cái này không? Sao mình có cảm giác như lão chủ kia đang làm trò xấu ấy, loại đồ này chắc chắn Jonas sẽ thích hơn mà?" Vừa suy nghĩ vừa do dự, Tokiha Ryoko đã đến chân tòa cao ốc. "Cô Chelsea hẳn vẫn còn đang làm việc trên kia, bây giờ vừa hay lên đó đưa quà cho cô ấy." Tokiha Ryoko đi vào văn phòng, vừa mở cửa đã thấy bóng dáng Chelsea, cơn giận với Jonas cũng đang dần tan biến. Trong màn đêm, ánh đèn văn phòng trở nên ấm áp lạ thường, chiếu sáng bóng dáng của Chelsea. Trên bàn làm việc của Chelsea còn chất đống tài liệu và báo cáo, nhìn hơi bừa bộn, nhưng chỉ là tài liệu ở phía trước hơi lộn xộn thôi, còn lại đều rất dễ thu dọn. Cô đang ngồi trên ghế làm việc, khẽ nhíu mày, trên màn hình trước mặt nhấp nháy đủ loại số liệu và biểu đồ, trong không khí văn phòng tràn ngập hương cà phê, một ly cà phê đã nguội để ở bên cạnh bàn, chưa kịp uống. "Ryoko, về rồi à?" Nhìn thấy Tokiha Ryoko, Chelsea duỗi người một cái, dừng động tác trên tay, cầm ly cà phê nguội lên nhấp nhẹ một ngụm, rồi lại đặt xuống để hâm nóng thêm: "Sao đi lâu vậy, chị nhớ thường thì em làm xong việc này, tầm mười mấy phút là về rồi mà." Tokiha Ryoko đã nói trước với cô rồi, cô đương nhiên biết chuyện này. "À ha ha, em chỉ là trên đường gặp chút chuyện thôi." Tokiha Ryoko đứng ở cửa phòng làm việc, trong tay nắm chặt sợi dây chuyền bánh răng tinh xảo kia, cô hít sâu một hơi, điều chỉnh lại tâm trạng, sau đó đi về phía Chelsea đang tập trung làm việc. Chỉ là đưa quà thôi mà, sao lại có chút ngượng ngùng thế này? Cảm giác giống như những gì người khác nói trên mạng, nói những lời buồn nôn với cha mẹ vậy, cảm thấy thật ngại. "Cô Chelsea, em có món đồ muốn tặng cho cô." Cô đưa sợi dây chuyền trong tay ra, những chiếc bánh răng bóng loáng dưới ánh đèn văn phòng dịu nhẹ lập lòe ánh sáng nhàn nhạt, Chelsea nghi ngờ nhận lấy sợi dây chuyền, cẩn thận đánh giá. Từng chi tiết của dây chuyền đều cho thấy sự tỉ mỉ trong thiết kế và chế tác, bánh răng màu đồng cổ tỏa ra một nét đặc biệt. Được rồi, chỉ cần đã đưa đi, là không cần đưa cho Jonas nữa! Nhưng cứ nghĩ đến lúc cô Chelsea cùng Jonas đeo sợi dây chuyền này, tự nhiên mình lại có một cảm giác khó chịu và xen vào không hiểu sao. Thật kỳ lạ. "Đây là...?" Chelsea có chút không hiểu nhìn Tokiha Ryoko. "Chỉ là trên đường em thấy một tiệm trang sức, vào mua đại một món tặng cho cô Chelsea... mắt em không được tốt lắm." "Đây là bánh răng bên chỗ Jonas à?" Chelsea nhìn kỹ một chút, ánh mắt chuyển sang Tokiha Ryoko: "Cái bánh răng này của em từ đâu ra vậy?" Cô vừa nhìn đã nhận ra chiếc bánh răng này là ở trong tập đoàn Alte, làm sao mà tiệm trang sức bình thường lại có bánh răng của người máy bảo an tập đoàn Alte được. "Jonas không cần, vứt cho em..." Tokiha Ryoko nghiêng đầu đi, miệng hơi miễn cưỡng: "Hắn nói dù là vứt đi hay bán cho người khác cũng được, em mới nghĩ làm dây chuyền..." "Không ngờ Jonas lại tin tưởng Ryoko nhà ta đến thế, phải biết rằng linh kiện Rei này là linh kiện của người máy bảo an đời mới nhất tập đoàn Alte đó, chỉ cần vứt ra ngoài thôi là đã có cả đống người tranh giành rồi." Chelsea tinh nghịch nháy mắt, khóe miệng nở một nụ cười trêu chọc, nói: "Nhưng chị phải nói với em nhé, chị thấy loại đồ phong cách này cũng bình thường, nhưng Jonas lại thích lắm, sợi dây chuyền xinh xắn lại có phong cách như này, chẳng lẽ vốn dĩ là định tặng cho Jonas sao?" Tokiha Ryoko nghe vậy, mặt không tự chủ đỏ bừng lên, cô hắng giọng đáp: "Sao có thể chứ, em mới không..." Lời còn chưa dứt, cô đột nhiên nhận ra phản ứng của mình có vẻ hơi quá khích, thế là nhanh chóng bổ sung: "Là do em thấy dây chuyền này hợp với cô hơn, cô Chelsea, nên mới tới tặng cho cô." Chelsea nhìn phản ứng của Tokiha Ryoko, không nhịn được khẽ cười, cô dịu dàng nói: "Chỉ đùa chút thôi mà, không cần nghiêm túc vậy đâu, chị thực sự rất thích sợi dây chuyền này, nhưng..." Cô nói đến đây, liền trực tiếp thở dài: "Ryoko này, em có thấy thường ngày chị mặc đồ mà đeo sợi dây chuyền như đồ cổ này lên, sẽ không kỳ cục lắm sao?" Thường ngày tự mình đều đi theo phong cách tao nhã, bỗng nhiên đeo cái này lên, có phải có hơi kỳ không? "Cũng đúng ha... Chẳng lẽ vẫn là đưa cho Jonas thì tốt hơn?" Tokiha Ryoko đã thông suốt, chỉ là tặng một món quà thôi mà, không cần phải sợ hãi rụt rè như vậy. Lấy lại phong cách bình thường của mình đi! "Hả? Hóa ra Ryoko vốn định đưa cho Jonas món này?" Chelsea vuốt ve dây chuyền, phát hiện bánh răng bên trong sẽ hơi chuyển động theo động tác, cảm giác đây là một món đồ chơi khá hay ho. Jonas đích thực rất thích mấy món đồ kiểu này, chỉ cần là máy móc có thể chuyển động được bằng các kết cấu tinh vi, anh đều rất thích. Hỏi anh vì sao lại thích mấy thứ này, anh sẽ nói nhìn những bánh răng chậm rãi chuyển động, cuối cùng khiến cả cỗ máy hoạt động, nhìn kết cấu tinh vi chuyển động là một loại hưởng thụ. "Coi như thế đi, dù sao thì đây cũng là bánh răng của Jonas cho em, em thấy nếu bỏ đi thì có phải hơi tiếc không, vốn dĩ là muốn cho Jonas, nhưng nếu cô Chelsea đã thấy được thì cứ nhận lấy đi." Bây giờ Tokiha Ryoko đang ở trong một trạng thái kệchchuyện gì cũng được, dưới góc độ của cô thì nếu cô Chelsea ngày mai khoe cái này trước mặt Jonas, thì có lẽ Jonas cũng sẽ không trực tiếp lấy đi sợi dây chuyền bánh răng này đâu, ừ, chắc sẽ không, anh hẳn là không tệ đến cái mức ngay cả quà cũng cướp. Ha ha, còn có thể nói một câu là vốn dĩ dành cho Jonas, lần này cũng không cần lúng túng. Cũng không tỏ ra mình hẹp hòi, mà lại còn tỏ ra mình và Jonas quan hệ vẫn tốt, cô Chelsea cũng không cần phải lo lắng nhiều như vậy. Mặc dù cô Chelsea không nói, nhưng Tokiha Ryoko biết Chelsea là muốn mình và Jonas có quan hệ tốt hơn. Cái gì, hỏi vì sao ngày đó vào phòng, quan hệ sao mà không khá hơn được? Đó chỉ là do nhất thời nóng nảy mà thôi, đúng rồi, do nhất thời nóng nảy nên mới vào thôi mà! "Vậy thì tốt quá, chút nữa em có thể tự tay đưa cho Jonas." Một câu nói kia, trực tiếp làm não của Tokiha Ryoko đứng máy. Khoan đã, cái gì mà chút nữa có thể tự tay đưa cho Jonas? "Jonas muốn tới đây sao?" Tokiha Ryoko nghe Chelsea nói xong, trong lòng kinh hãi không thôi, có chút trở tay không kịp, cô hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh, sau đó hỏi: "Cô Chelsea, vì sao Jonas lại tới?" Không phải, sao tự dưng Jonas lại đến vậy? Lẽ nào cô Chelsea đã trực tiếp làm cái trò con bò khu hai mươi lăm đó, nhưng mà cô đâu có thấy Chelsea có động tác nào gửi tin đi đâu? Chelsea nhìn biểu cảm của Tokiha Ryoko, cười cười, biết cô đang nghĩ gì, giọng nói nhẹ nhàng đáp: "À, đó là vì tối nay bọn chị có một buổi thảo luận công việc nhỏ, Jonas chịu trách nhiệm một bộ phận hỗ trợ kỹ thuật quan trọng, nên đương nhiên cần hắn đến rồi, hơn nữa, hắn cũng rất hứng thú với dự án này của bọn chị, luôn nhiệt tình đóng góp ý kiến." "Chủ yếu là có vài việc nói bằng miệng không rõ, chị bảo em làm xong việc là có thể về, thật ra cũng là ý này, em chẳng phải không muốn tiếp xúc với Jonas sao? Nên chị mới bảo em về sớm, rồi thảo luận công việc với Jonas." Cô nói đúng sự thật. Mặc dù cô thấy Tokiha Ryoko vốn không hề phản kháng, mà còn rất thích thú sau khi bị kéo vào phòng, nhưng dù sao Tokiha Ryoko đã nói là không muốn gặp Jonas rồi, vẫn nên làm theo ý cô nàng thì hơn. Rõ ràng là ngạo kiều mà còn không nhận. "Hôm nay chị gửi tin nhắn cho Jonas từ sớm, vốn là định bảo em về rồi, có lẽ là đang ở ngoài xem có chuyện gì xảy ra không, mà em lại lâu thế mới về, tính thời gian thì cũng gần đến giờ rồi, nên chị mới nghĩ, em vừa nói vốn là muốn cho Jonas, giờ đúng là thời cơ tốt đấy." "Cái này... cái này..." Tokiha Ryoko mặt mày ủ rũ. Mình sao mà lắm mồm thế không biết! Đáng lẽ là không nên nói là vốn định cho Jonas, nên nói là quà tặng cô Chelsea, giờ thì đã cưỡi trên lưng hổ rồi, giờ phải làm sao đây? "Sao thế, Ryoko, không phải em nói sợi dây chuyền này vốn là muốn cho Jonas sao?" "Không phải, cô Chelsea, thật ra sợi dây chuyền này là..." Lời còn chưa kịp nói hết thì cửa phòng làm việc đã mở ra. "Thời gian có vẻ vừa vặn nhỉ, Chelsea, chị không đến trễ chứ?" Là Jonas đến. Anh không thể muộn một chút được sao? Để tôi giải thích xong đã mà! Tokiha Ryoko không biết phải làm biểu cảm gì nữa, cô nhìn Chelsea, lại thấy Chelsea làm một vẻ khích lệ, như thể đã hiểu lầm chuyện gì đó. Không lẽ nào, không lẽ cô Chelsea lại cho là cô thật sự muốn tặng quà này cho Jonas, vì cô nói là muốn tặng quà cho Jonas, cho nên mới bị hiểu lầm là muốn chuẩn bị quan hệ tốt với Jonas? Đừng mà! Nhưng mà gạt những thứ đó sang một bên, hình như đây là một cơ hội tốt để làm hòa với Jonas? Thực tế mà nói, có vẻ như mình cũng đâu cần làm hòa với Jonas, chỉ là do bản thân mình đơn phương thấy khó chịu với anh ta thôi, thực tế, giữa hai người kể từ khi cô Chelsea trở thành đồng minh trung thành của tập đoàn Alte, ngoài cãi nhau ra thì có gì khác đâu? "Sao vậy?" Jonas nhìn Tokiha Ryoko có chút không thích hợp. Cảm giác sao mà giống như đang e thẹn vậy? "Là... Em... ừm..." Rõ ràng cảm thấy có thể đưa đi rồi mà, nhưng vẫn cứ ngượng ngùng không mở miệng ra được. Đúng lúc này, Chelsea tiếp lời, trực tiếp đưa sợi dây chuyền ra trước mặt Jonas: "Đây là Ryoko dùng chiếc bánh răng anh không cần để làm thành dây chuyền đó, sao nào? Mặc dù nhìn thì hơi giống đồ chơi của con nít, nhưng anh rất thích cái cảm giác bánh răng chuyển động đúng không?" Nhìn thấy Tokiha Ryoko mặt đỏ bừng, lại còn không nói ra lời, Chelsea vừa nhìn là biết chuyện gì xảy ra rồi. Vẫn phải có người đẩy cô ấy một cái mới được, nếu không thì ngay cả mấy lời này cũng không nói nổi mất. Nhưng mà chính cô nàng đã muốn nói ra lời này, hơn nữa lại thật sự muốn tặng sợi dây chuyền này cho Jonas, thì điều đó cũng có nghĩa là một điểm ngăn cách cuối cùng trong lòng đã không còn bao nhiêu nữa rồi? "Đúng là không tệ thật, cái này là đồ thủ công mài dũa điêu khắc à?" Jonas thưởng thức một lúc, có chút ngạc nhiên nhìn về phía Tokiha Ryoko: "Đây là do cô làm?" Không ngờ cô ấy còn biết làm việc này à? "Kém... không kém bao nhiêu đâu, tôi làm dưới sự chỉ dẫn của người khác." Tokiha Ryoko ấp a ấp úng, thực tế thì cô đúng là có tham gia một chút vào việc chế tác. "Đưa cho tôi sao?" "Không kém bao nhiêu đâu, là... cô Chelsea không cần thì tôi mới đưa cho anh." Đến nước này rồi mà Tokiha Ryoko vẫn chưa thể thẳng thắn. "Vậy thì cảm ơn, tôi sẽ cất kỹ, tôi sẽ đáp lễ sau." "Thực ra không cần sau đâu, bây giờ đáp lễ cũng được mà." Chelsea nhẹ nhàng ôm lấy Tokiha Ryoko, vòng tay qua eo cô một cách nhẹ nhàng: "Ryoko, em muốn nhận đáp lễ bây giờ, hay là đợi đến sau? Hả? Không cần trốn tránh, cứ nói bây giờ đi." "Là... em muốn nhận đáp lễ bây giờ." "Muốn ai đáp lễ? Bây giờ liền muốn sao?" Chelsea nhẹ nhàng thổi hơi vào tai Tokiha Ryoko. "Dạ, em bây giờ liền muốn Jonas..." Cửa phòng làm việc bị khóa chặt, hệ thống cách âm tốt đẹp đã ngăn cách hoàn toàn đoạn lời cuối cùng của Tokiha Ryoko. Không ai biết, liệu Tokiha Ryoko có nói xong chữ đáp lễ hay không, hay là căn bản là cô ấy không nói ra chữ đó, chỉ có những âm thanh sau chữ Jonas mà thôi.