Vậy Liền Để Các Nàng, Dâng Lên Trung Thành

Chương 324: Shion: Ta liền không nên tin ngươi!

Chương 324: Shion: Ta đáng lẽ không nên tin ngươi! Thời hạn của hoạt động chiêu mộ lại tiếp diễn một lần nữa! Rất tiếc là, hai mươi lăm khu cũng không có nhiều người cảm thấy đây là một nhóm người có thể tận dụng được tài nguyên... Thứ nhất là vì bản thân hai mươi lăm khu đã dư thừa tài nguyên nhân lực, trong môi trường khắc nghiệt như vậy, tư bản lúc nào cũng không phải lo lắng gì. Điều mà tập đoàn cần chính là những nhân tài có thể nâng cao giới hạn cao nhất, chứ không phải là những nhân viên củng cố giới hạn cuối, mặc dù cái sau cũng rất quan trọng, nhưng ở loại địa phương như hai mươi lăm khu này, có được nó dễ như trở bàn tay và luôn luôn rẻ, nguyên nhân chính là như thế, những “nạn dân” do bộ phận hành chính hai mươi lăm khu tốn rất nhiều tiền mang về đối với bọn họ mà nói cũng chẳng có gì hấp dẫn. Nếu như không bị mắc chứng ban nóng, những ‘nhân tài chất lượng cao’ vốn thuộc về Magnifi City có lẽ vẫn là nguồn tài nguyên mà các tập đoàn tranh giành... Bộ phận hành chính hai mươi lăm khu cũng có thể nhờ đó mà ghi thêm một chiến tích nổi bật vào lý lịch của họ. Nhưng việc xảy ra tai nạn khi xuyên qua hoang dã đã khiến kế hoạch đáng lẽ có lợi cho cả ba bên này hoàn toàn phá sản, “chiến tích” ban đầu lại trở thành cái bùa đòi mạng của bộ phận hành chính hai mươi lăm khu, để kịp thời dừng lỗ, họ bất đắc dĩ phải từ bỏ đám người Magnifi City này, xem họ như con rơi để giảm bớt trách nhiệm. Đương nhiên, những “nạn dân” Magnifi City sinh sống tại khu ổ chuột này cũng trở thành vấn đề khiến các quan chức đau đầu nhất. Nhưng những chuyện này cũng không liên quan gì đến Jonas... Đối với những người khác, chứng ban nóng có lẽ là một khiếm khuyết không thể xem nhẹ, nhưng với hắn, loại khiếm khuyết này lại tỏ ra hoàn toàn vô nghĩa. “Nếu có thể, hãy để bộ phận tình báo thu thập một số thông tin về chuyện này... Đến lúc đó, xin tiểu thư Eiffel chỉnh lý kỹ càng thông tin của những người này.” Đây là một công trình rất lớn, khó có thể hoàn thành trong thời gian ngắn... Nhưng chuyện này cũng không có yêu cầu gì về mặt thời gian, nên Jonas có thể thong thả xem xét hồ sơ của những người Magnifi City này, rồi từ đó tìm ra những nhân viên có giá trị lớn hơn. Về lý do không vội về thời gian chủ yếu là vì... Một mặt là do những nhân viên mắc chứng ban nóng này không thể tìm được việc làm ở hai mươi lăm khu, cũng không có cách nào rời khỏi nơi đây... Vì đây là nhóm người mà bộ phận hành chính hai mươi lăm khu đã tìm cách đưa từ Magnifi City đến, nếu như trong vài tháng không đến đã chết hết thì đối với bộ phận hành chính hai mươi lăm khu tuyệt đối là một vết nhơ không thể xóa bỏ. Cho nên một mặt, bọn họ không thể để cho nhóm “nạn dân” này sớm biến mất, mặt khác lại nhất thiết phải đảm bảo họ không chết vì các vấn đề về thể chất trong thời gian ngắn. Trong tình huống đó, hoàn cảnh của những người Magnifi City này trở nên vô cùng vi diệu. Không có tập đoàn nào chịu nhận họ làm nhân viên, tại khu ổ chuột cũng bị xa lánh ở mức độ nhất định, nhưng vì chính sách ưu đãi của bộ phận hành chính, họ lại có những đặc quyền mà người thường không có ở rất nhiều nơi... Chính vì thế, mới chỉ đến hai mươi lăm khu được hai ngày, những “nạn dân” Magnifi City này đã trở thành đối tượng chính bị những cư dân bản địa hai mươi lăm khu kỳ thị và xa lánh. Bộ phận hành chính càng đãi ngộ tốt với những người Magnifi City này, tình cảnh của họ ngược lại càng tệ hơn, điều này giống như một người bệnh sắp chết được treo một cái mạng bằng thiết bị y tế, nhưng mỗi ngày đều có người cạo thịt trên người họ... Mặc dù không mất mạng nhưng lại không cách cái chết quá xa, một khi mất hết giá trị lợi dụng, sẽ bị ném bỏ hoàn toàn. Huống chi, các tập đoàn khác không có biện pháp giải quyết chứng ban nóng, rất khó có thể cạnh tranh, nói cách khác... Khi Thần Hi Chi Tinh đã hoàn toàn biến mất tăm, con đường duy nhất của họ cũng chỉ còn tập đoàn Alte mà thôi. Cho nên Jonas cũng không lo lắng tình hình sẽ thay đổi do thời gian trôi đi, điều duy nhất cần chú ý chính là thời gian phát bệnh của chứng ban nóng. Vì đa số bọn họ đều bị chứng ban nóng vào cùng một ngày khi xuyên qua hoang dã, nên việc tính toán thời gian phát bệnh trở lại rất dễ dàng. Mà thời hạn muộn nhất là vào khoảng hai tháng sau... Đợi đến lúc chuyện gió bão lắng xuống, bộ phận hành chính sẽ không chút do dự vứt bỏ nhóm người Magnifi City này. Đến lúc đó, mất đi trợ cấp chữa bệnh, họ sẽ nhanh chóng trở bệnh nặng trong vài ngày, vốn dĩ lại không có việc làm để duy trì, và kết cục cuối cùng có thể tưởng tượng được. Cho nên việc Jonas cần làm là, trong hai tháng này, phải chỉnh lý xong hồ sơ của nhóm người Magnifi City này, chọn ra những nhân viên có giá trị nhất, đồng thời cung cấp dịch vụ điều trị và bảo đảm đối phương có thể “giả lập cảnh thật” để làm việc bình thường. Một kỹ thuật này hiện tại chỉ có tập đoàn Alte mới sử dụng được, nên Jonas không lo sẽ bị người khác cướp mất. “Sau này ta sẽ bảo bộ phận tình báo đi điều tra... Chờ ta chỉnh lý xong danh sách nhân viên rồi giao cho ngài sàng lọc.” “Ừm, làm phiền tiểu thư Eiffel.” Jonas gật đầu, rồi như nghĩ đến điều gì, cất tiếng hỏi: “Sau đó, tiểu thư Eiffel hãy bảo Shion đến văn phòng của ta một chuyến... Ta có lời muốn nói với nàng.” “Tôi hiểu rồi.” Trong văn phòng cao cấp nhất của tập đoàn Alte. Shion nhìn người đàn ông trước mặt, trong lòng có chút nghi hoặc, nàng không hiểu lý do đối phương tìm mình đến đây là gì. Theo lý thuyết mà nói, trong khoảng thời gian này đối phương hẳn không có lý do gì để tìm nàng mới đúng. Nàng vừa mới dẹp bỏ nghi ngờ trong lòng thì nghe thấy người đàn ông trước mặt mở miệng nói: “Cứ tùy ý tìm chỗ ngồi là được, không cần câu nệ.” Nghe vậy, Shion ngược lại càng căng thẳng người, trong lòng dâng lên mấy phần cảnh giác. Lần trước khi đối phương nói như vậy, nàng đã bị ép mặc trang phục hầu gái cả một tuần, lại một lần nữa nghe thấy vậy, Shion tự nhiên là vô thức cảnh giác. Như cảm giác được cảm xúc của Shion, Jonas không nhịn được cười lên, một lúc sau mới mở miệng: “Sao lại nhìn ta như vậy, ta có ăn thịt ngươi đâu.” “Nếu tiên sinh Jonas có gì thì cứ nói thẳng đi.” Ta mới chỉ nói một câu thôi mà, sao lại cảnh giác đến thế này vậy. Jonas trong lòng có chút bất đắc dĩ, không khỏi cảm khái cô Shion, quả là nhân vật chính, trực giác cảm nhận ác ý thật sự quá nhạy cảm. Mình vốn chưa tính là muốn lừa đối phương mà đã bị nàng phát hiện ra... Hay là không phải Shion quá mẫn cảm, mà là vấn đề của mình? Lắc đầu, gạt những suy nghĩ của mình sang một bên, Jonas mở miệng hỏi dò: “Tiểu thư Shion có biết những chuyện xảy ra ở khu hai mươi lăm Magnifi City hai ngày này không?” “...Không chú ý.” Đây là nói dối. Là chuyện náo loạn cả khu hai mươi lăm suốt hai ngày qua, Shion tự nhiên là phải chú ý đến. Nàng không biết vì sao đối phương lại đột nhiên đề cập đến chuyện này, nhưng khi chưa rõ thái độ của Jonas, nàng không muốn lộ ra ý định của mình. Nhưng Jonas có vẻ không muốn buông tha cho nàng, mở miệng: “Cũng chính là hai ngày trước, hai mươi lăm khu nghênh đón một nhóm khách mới... Những người này hầu hết đều đến từ bên ngoài hoang dã, Magnifi City trong thời cuộc hỗn loạn.” “Khi xuyên qua hoang dã, quá nhiều người bại lộ, khiến cho phần lớn bọn họ đều mắc chứng ban nóng, nhóm người vốn được đưa đến hai mươi lăm khu này giờ lại trở thành thứ người người muốn tránh né... Bộ phận hành chính hai mươi lăm khu không muốn chịu trách nhiệm với nhóm người này, cũng chẳng có mấy tập đoàn muốn nhận những ‘phế phẩm’ này, đám người này chỉ có thể sống tại khu ổ chuột, được bảo hiểm y tế mà bộ phận hành chính hứa hẹn duy trì sự sống, có lẽ một lúc nào đó, khi sóng gió lắng xuống, họ sẽ chấm dứt bảo hiểm y tế của nhóm người này... Để họ đón chờ số phận cuối cùng.” “Ngài nói với ta những điều này là có mục đích gì?” Nghe vậy, Jonas không trực tiếp trả lời, mà hỏi ngược lại: “Tiểu thư Shion, cô có thấy việc này công bằng không?” “...Chuyện không công bằng nhiều lắm, ngài nói những điều này, là có ý đồ gì sao?” Lúc này, lập trường của cả hai dường như đã đảo ngược hoàn toàn. Nhưng một bên đại diện cho sự lừa gạt, bên còn lại thì đang ngụy trang. “Ta nhớ rằng lúc đầu ta đã nói với tiểu thư Shion, ta sẽ cho cô thấy khả năng thực hiện những ý tưởng của ta, ta cũng muốn chứng minh rằng, những điều đó không chỉ là lừa gạt.” Nói đến đây, Jonas dừng lại một chút rồi tiếp tục: “Cô vẫn còn cảnh giác với ta, chuyện này rất bình thường... Nhưng ta hy vọng ngay tại lúc này chúng ta có thể thẳng thắn đối đãi.” Hắn ngẩng đầu lên, nhìn vào ánh mắt của cô gái, rồi nói: “Ta hy vọng có được sự giúp đỡ của cô, Shion.” “...” Nghe vậy, Shion im lặng. Sau một hồi khá lâu, nàng mới cất tiếng: “Vì sao... Ngài lại chọn ngay lúc này?” Tập đoàn Alte và tập đoàn Wetton vừa mới sát nhập thành công không bao lâu, loại thời điểm này, nguy cơ rủi ro nổi lên rất lớn... Một khi xảy ra tai nạn thì tổn thương sẽ rất trí mạng. Hơn nữa, nhóm người này không phải là dân bản địa của khu hai mươi lăm, điều này cũng không phù hợp với hình thức hành động không có lợi không dậy sớm của Jonas... Nàng không ngờ rằng đối phương sẽ đột ngột làm ra một hành động khác thường như vậy vào lúc này. Nàng mím môi, nói: “Ta sẽ dựa vào câu trả lời của ngài để phán đoán.” “Không có vì sao cả...” Jonas lắc đầu, ngừng lại một chút rồi nói: “Nói cứng hơn thì có lẽ là vì chính nghĩa đấy.” Nghe vậy, Shion ngây người. Nàng không tài nào nghĩ được đối phương sẽ nói ra một câu trả lời như vậy. Nhưng liên hệ với lời nói vừa rồi của đối phương, rằng sẽ chứng minh cho mình thấy những điều hắn từng nói không hề là nói ngoa, thì câu trả lời tưởng chừng buồn cười này lại bất ngờ hợp lý. Sau một hồi khá lâu, nàng hít sâu một hơi, mở miệng: “Lý trí của ta nói không nên tin lời của ngài, nhưng trực giác lại mách bảo rằng có lẽ ta nên quan sát thêm một thời gian..” “Ngài cứ nói đi, ta cần làm gì?” Nghe được câu trả lời của đối phương, khóe môi Jonas hơi nhếch lên, rồi giả bộ có chút do dự nói: “Chuyện này có thể sẽ rất nguy hiểm... Bởi vì liên quan đến lợi ích của nhiều bên, nếu việc thành, bọn họ chắc chắn sẽ hận ta thấu xương. Người bên cạnh ta, đa phần đều đã bị người khác biết đến... Chỉ cần Esney ở bên cạnh ta thì họ không có cơ hội ra tay. Nhưng ta không thích để lộ mình trước họng súng, cho nên ta chuẩn bị dụ bọn họ ra mặt...” Nói đến đây, hắn lại bổ sung: “Đến lúc đó, ta hy vọng tiểu thư Shion có thể đảm nhiệm vai trò hộ vệ, ở bên cạnh ta một thời gian.” Shion nhìn chằm chằm Jonas một lúc, rồi mới cất tiếng: “Được.” Jonas thở phào nhẹ nhõm, cười nói: “Xem ra tiểu thư Shion vẫn rất tin tưởng ta... Nếu đã vậy, thì ta cũng không thể phụ lòng tin của cô được.” Ngay sau đó, nàng liền thấy một bộ quần áo không biết từ lúc nào đã xuất hiện trong tay đối phương. “Đây là đồng phục mà ta chuẩn bị cho cô, dùng để che giấu thân phận.” “Bây giờ chưa có nhiều người biết đến thân phận của cô... Tất nhiên, để tránh bị người nhận ra tiểu thư Kitamiya, ta sẽ ngụy trang cho cô ở mức độ nhất định.” Không thèm để ý đến lời Jonas vừa nói, Shion nhìn bộ đồng phục trong tay đối phương. Phát giác được ánh mắt của thiếu nữ, Jonas đưa bộ đồng phục cho nàng. Sau khi do dự một lát, thiếu nữ nhận lấy quần áo, rồi giũ nhẹ nó ra, và rồi trong một giây, bộ trang phục hầu gái đen trắng xen kẽ xuất hiện trước mặt nàng. “...” Trên đầu Shion hiện ra một dấu chấm hỏi. ...................................................................... PS: Chương này ba ngàn năm trăm chữ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận