Vậy Liền Để Các Nàng, Dâng Lên Trung Thành

Chương 210: Xem ngươi như thế nào để ta trả giá đắt

Chương 210: Xem ngươi làm sao để ta phải trả giá đắt
Trên thực tế, ở trước mặt những người khác mà lộ ra đủ loại trò hề như vậy, Eiffel ít nhiều gì cũng có chút khó chịu. Nhưng khi nhận ra được tình hình của Esney cũng chẳng tốt đẹp gì hơn, thì trong lòng Eiffel lại thấy thoải mái hơn không ít.
Những nội dung từ thiết bị nghe lén truyền về thật khiến người ta đỏ mặt tía tai, còn Eiffel thì nghe chưa được bao lâu đã nghiêng đầu, dùng động tác này để che giấu suy nghĩ thật sự của mình. Rõ ràng là hâm mộ đến phát cuồng, nhưng trước mặt cô thiếu nữ bên cạnh lại không thể nào biểu hiện ra, cả hai người đều có tâm tư như vậy, dẫn đến cả hai dưới tình huống này đều có chút câu nệ.
Những tâm tư nhỏ nhặt giữa các cô gái phần lớn đều thể hiện ra ở chỗ này, không được phép thể hiện sự hâm mộ của mình, cũng không thể để lộ ra quá nhiều ảo tưởng, vẻ bề ngoài vẫn phải tỏ ra thận trọng, một khi có bên nào lộ ra sơ hở thì phải thừa thắng xông lên. Đương nhiên, ở cái tình huống hai người đều lộ ra sơ hở như bây giờ, thì lại là ai miệng cứng hơn mà thôi.
“Esney tiểu thư hình như trạng thái không tốt lắm nhỉ, có cần nghỉ ngơi một chút không?”
Nghe âm thanh truyền đến từ thiết bị nghe lén, Eiffel cố gắng thay đổi sự chú ý của mình, tính toán dùng ngôn ngữ để công kích để che giấu sự thất thố của mình.
Rõ ràng, đòn tấn công của cô gái đã có hiệu quả, Esney cũng cười nhạt đáp lại: “Tôi thấy Eiffel tiểu thư mới đúng thì hơn, mặt hồng như vậy là bị cảm sao?”
Không khí ngay lập tức trở nên căng thẳng hơn, dùng ngôn ngữ để công kích lẫn nhau đúng là một cách giải quyết khó chịu tốt nhất, nhưng kiểu phương thức này khó tránh khỏi sẽ tạo ra va chạm, mùi thuốc súng trong lời nói của hai người cũng đậm đặc lên.
“Đa tạ đã quan tâm, chỉ là hệ thống điều khiển nhiệt độ trong xe hơi quá cao một chút mà thôi.”
Eiffel vừa nói vừa điều chỉnh nhiệt độ của hệ thống điều khiển xuống: “Esney tiểu thư có cân nhắc đổi xe mới không? Mấy chiếc cũ kỹ kiểu này chắc đã bị đào thải từ mấy năm trước rồi nhỉ.”
Cô ta có ý riêng, dừng lại một chút rồi tiếp tục nói: “Nếu như cô thiếu tín dụng thì tôi cũng có thể cho cô mượn, bất quá thấy Esney tiểu thư mua thiết bị nghe lén bộ này thì có vẻ như cô cũng không thiếu tín dụng cho lắm.”
Không hề nghi ngờ gì, thiết bị nghe lén trong xe này không phải là được trang bị sẵn, mà là do Esney mua lắp vào, về mục đích của việc đó thì kẻ nhân đức thì thấy là nhân đức, mà người trí tuệ thì lại thấy khác, Eiffel nói ra những lời này lúc này đương nhiên là có mang theo chút ý công kích, nhưng Esney cũng không có vẻ gì bị tổn thương, chỉ bình tĩnh trả lời:
“Đa tạ ý tốt của Eiffel tiểu thư, nhưng tôi cũng không cần mua xe mới, một số kiểu cũ kỹ tuy vậy lại đủ thực dụng… Còn về thiết bị nghe lén, đây chỉ là vì an toàn của Jonas tiên sinh mà thôi, chẳng phải mục đích của Eiffel tiểu thư đến đây cũng vậy sao?”
Eiffel vốn định phản bác, nghe được câu này thì lại im lặng, một lát sau cô ta lên tiếng: “Cô nói đúng…”
Như có chút ngoài ý muốn vì đối phương nhanh chóng mất đi chiến ý như vậy, Esney có chút kỳ lạ, ngay lập tức liền nghe được Eiffel tiếp tục nói:
“Vậy nên Esney tiểu thư hãy chia sẻ quyền hạn sử dụng thiết bị nghe lén này cho tôi đi, với tư cách là thư ký của Jonas tiên sinh, tôi cũng có quyền phụ trách về sự an toàn của Jonas tiên sinh. ”
Trong xe lâm vào sự im lặng quỷ dị, một lúc sau Esney mới lên tiếng: “Sau đó tôi sẽ chia sẻ cho cô.”
Hai người giống như đã đạt được một cái sự đồng thuận nào đó, không khí đối đầu gay gắt cũng theo đó mà biến mất.
…………………………………
Thời gian trôi qua ước chừng một tiếng đồng hồ, Eiffel tiểu thư có chút hối hận vì nhất thời xúc động mà đã đi theo Esney đến phía dưới khách sạn nghe lén… Cố gắng nhẫn nại suốt một giờ, dù là Eiffel cũng có chút chóng mặt.
Còn Esney thì có chút hối hận vì đã mang Eiffel cùng đến, nếu như chỉ có một mình cô, thì dù việc nghe lén một mình có cô đơn đến đâu, cô cũng có thể tự an ủi bản thân mình, đằng này lại có thêm một người nữa, thì cái công việc này chẳng khác nào đi tù.
Thực tế mà nói, rất nhiều việc làm của Esney tiểu thư đều có mối quan hệ mật thiết với việc theo dõi, trong nhiều tình huống, khi bên cạnh Jonas không có dẫn theo cô thì cô cũng sẽ bí mật theo dõi đối phương từ đằng sau. Những cái tình huống giống như ngày hôm nay, Esney trước kia không phải là chưa từng trải qua, nhưng có thêm một người thì rất nhiều việc không được tiện lợi, chuyện này cũng khiến cho Esney kiên quyết sau này không bao giờ mang thêm một ai đi theo bên mình nữa.
“Có Esney tiểu thư ở đây rồi, vậy tôi tiếp tục chờ đợi ở đây thì chắc cũng chẳng có tác dụng gì nữa…”
Cuối cùng thì Eiffel vẫn là không nhịn được mà lên tiếng: “Việc bảo đảm an toàn cho Jonas tiên sinh giao lại cho cô, tôi về trước đã.”
Nghe vậy, Esney cũng giống như trút được gánh nặng, cô mở miệng nói: “Ừ, cứ yên tâm giao lại cho tôi… Eiffel tiểu thư hẳn là vẫn còn công việc của mình mà, tốt nhất đừng để lỡ.”
Cả hai người ngầm hiểu với nhau đều không hề nhắc lại chuyện vừa rồi, trên thực tế, việc hai người có thể kiên trì được lâu như vậy, phần lớn cũng là vì thái độ có chút quật cường và cái tính cách ngoài mặt không chịu thua của cả hai.
Mà cái cục diện giằng co kéo dài hơn một tiếng đồng hồ này cuối cùng cũng đã kết thúc bằng việc Eiffel tiểu thư chịu thua.
Đương nhiên, việc Eiffel chọn chịu thua, một phần là vì thực sự có chút không nhịn được nữa, mà một nguyên nhân khác đó là Esney đồng ý chia sẻ quyền hạn sử dụng thiết bị nghe lén cho cô ta. Vì đã nhận được chỗ tốt rồi, thì tự nhiên là không cần phải giằng co làm gì nữa. Nhân cơ hội còn sớm đi về, biết đâu còn có thể tận dụng những thông tin nghe lén được trong thiết bị kia mà biểu lộ sự bực bội trong lòng.
……………………………….
Bây giờ là, thời gian ảo tưởng.jpg
Không còn nghi ngờ gì, đây là một đêm mất ngủ, sau khi Eiffel rời đi, cuối cùng thì Esney tiểu thư cũng có thể không còn gò bó gì nữa, thỏa thích vung tay vung chân. Còn sau khi trở về, Eiffel tiểu thư cũng bắt đầu chú ý đến tình hình an toàn của Jonas.
Hai mươi lăm khu đón một đêm mất ngủ của bốn người. Nhưng khác với hai cô gái lén lút kia, Jonas và Elise đều nghỉ ngơi rất tốt, dù sao tình yêu hòa hợp về cả thể xác lẫn tinh thần cũng khác biệt với kiểu phát tiết đơn thuần, cả Esney lẫn Eiffel đều trằn trọc một đêm không ngủ được sau khi nghe lén được sự việc.
Thế là ngày thứ hai, Jonas với vẻ mặt thần thanh khí sảng ở trong công ty đã gặp được Eiffel và Esney tiểu thư hơi mệt mỏi, biểu hiện của các cô gái tựa hồ có chút ai oán, và Jonas rất nhanh cũng đã hiểu ra đầu đuôi sự việc, trong lòng không khỏi có chút buồn cười. Anh đương nhiên là biết chuyện tối qua hai người đã theo dõi mình, vòng cổ của Esney không những có thể đo khoảng cách giữa cô và Jonas, mà còn có thể báo cáo vị trí của Esney theo thời gian thực cho Jonas.
Với vai trò là chủ nhân, quyền hạn của Jonas đương nhiên cao hơn so với Esney, người sau chỉ có thể thông qua khoảng cách để xác định vị trí của Jonas, còn người trước thì lại biết thông tin cập nhật theo thời gian thực. Đây cũng chính là lý do chính yếu khiến cho Jonas có thể phát hiện ra Esney trước tiên.
Đương nhiên, Jonas rất rõ việc Esney tiểu thư làm những chuyện thế này không phải là một hai lần, trước kia thì anh vẫn mở một con mắt nhắm một con mắt cho qua, ai ngờ lần này thì lại có thêm Eiffel tham gia vào... Khác với hình tượng tinh minh mọi khi, Jonas ngược lại không ngờ rằng Eiffel vậy mà cũng biết làm ra loại chuyện này, trong lòng vừa buồn cười, cũng không quên trêu chọc cô gái:
“Xem ra công việc của Eiffel tiểu thư tối qua nặng nhọc lắm nhỉ… Có phải đang bận bịu với các hạng mục công việc liên quan đến tái thiết hậu chiến của tập đoàn Alte sao?”
Nghe vậy, sắc mặt của Eiffel liền đỏ lên, cô hất mái tóc, nói: “Ừ… công việc quả thật có chút nặng nề.” Lúc này Eiffel cũng chưa nhận ra hành tung của mình tối qua đã bị lộ.
Vừa nghĩ tới việc bản thân đã vừa nghe lén ở dưới tường, vừa vụng trộm ở nhà... hành vi, Eiffel không khỏi có chút nóng mặt. Đặc biệt là sau khi Jonas hỏi vậy, cô tự nhiên không thể nào thành thật trả lời, chỉ có thể tùy tiện tìm một lý do lấp liếm cho qua. Muốn nói công việc, thì quả thật cô đã làm rất nhiều lần, dù sao thì Eiffel tiểu thư đúng là một con cuồng công việc mà.
Đương nhiên, Jonas cũng không định nói cho Eiffel tiểu thư biết những chuyện này. Anh chỉ cười cười, ngược lại mở miệng hỏi: “Vậy tình hình các sự vụ liên quan đến tái thiết hậu chiến đã được xử lý đến đâu rồi?”
“Bên Ủy ban Trọng tài vẫn có thái độ trước sau như một, còn việc xử lý của Duy Hòa Bộ Đội thì có hơi phức tạp... bọn họ vì bù đắp thiệt hại, đã tự ý chiếm đoạt phần tài nguyên còn sót lại khi Hư Cảnh Giáo rút quân, mà dựa theo hiệp ước hợp tác trước trận chiến thì phần lợi ích này lẽ ra phải để lại cho chúng ta.”
Eiffel tiểu thư phân biệt rất rõ giữa công việc và sinh hoạt, việc theo dõi hành vi của Jonas trên danh nghĩa cũng là một phần của công việc, nhưng trên thực tế, cô gái lại chọn làm những thứ này sau khi đã hoàn thành xong công việc của mình.
“Cứ để bọn họ lấy cũng không sao, dù gì thì lần này Duy Hòa Bộ Đội là bên bị thiệt hại nặng nhất, dù sao thì cũng phải cho họ chút lợi ích chứ.”
Nghe thấy cô gái nói, Jonas lên tiếng đáp lại, rồi dừng lại một chút rồi hỏi: “Tình hình của Hư Cảnh Giáo thì sao rồi?”
“Ít nhất trong vòng vài năm, thậm chí vài chục năm cũng sẽ không có cơ hội mà tìm Alte Tập Đoàn gây sự.”
Eiffel trả lời như vậy, nhưng nghe vậy, Jonas lại không khỏi thầm chửi trong lòng.
Thế lực trên mặt nổi của Hư Cảnh Giáo thì trên cơ bản đã bị tiêu diệt, nhưng điều này cũng không hề đại biểu Hư Cảnh Giáo từ nay đã mất đi uy hiếp. Ít nhất là từ hiện tại mà xem, thì việc rút quân của Hư Cảnh Giáo không giống như là bị đánh tan tác chật vật chạy trốn, mà ngược lại càng giống như là đang bảo toàn thực lực, chờ thời cơ.
Các đơn vị chiến đấu của Thánh tài giả có thể phát huy tác dụng lớn hơn rất nhiều so với đội cơ giáp. Từ tình hình trước mắt mà thấy, thì Hư Cảnh Giáo cũng không đem con bài tẩy của mình hoàn toàn bại lộ ra trước mặt mọi người, hiện tại thì địch đang ở trong bóng tối còn ta ở ngoài ánh sáng, cần phải đề phòng rất nhiều.
Jonas cũng không cho rằng là chỉ bằng một lần hành động này mà có thể đánh Hư Cảnh Giáo cho bán thân bất toại, việc có thể đạt được thành quả như vậy là nhờ một phần rất lớn vào việc vị thánh nữ Amanises khinh thị và quá tự đại.
“Chúng ta đang giam giữ bao nhiêu tín đồ Hư Cảnh Giáo rồi?” Jonas như là chợt nhớ ra chuyện gì đó liền hỏi. “Tín đồ” được nhắc tới ở đây đương nhiên không phải là những tín đồ bình thường, mà là những người thuộc về Thánh Tài của Hư Cảnh Giáo. Trước đây dùng bọn họ làm mồi nhử để dụ những người thuộc Hư Cảnh Giáo đang ẩn náu ở khu Alte, bây giờ thì chiến tranh đã kết thúc, bọn họ tự nhiên cũng mất đi tác dụng lớn nhất của mình. Vị tiểu thư Amanises đó chắc là cũng sẽ không đại động can qua để mang đám người này về Hư Cảnh Giáo nữa.
Mà việc mang những người này đặt dưới quyền mình thì rõ ràng lại là một hành động vô cùng nguy hiểm, ai cũng không biết mức độ bị tẩy não của đám người này nặng đến mức nào, mà đám nhân viên này thì lại có thể trở mặt bất cứ lúc nào, dù có tốn công của hao của cũng khiến cho người khác có chút bất an.
Nếu như ở trong game thì còn dễ nói, cứ trực tiếp xem bọn họ như là tài liệu rồi cho nhân viên khác nâng sao là xong. Nhưng đây là thực tế, không hề có tài liệu, cũng không có lý thuyết về việc nâng sao như thế này. Cách làm tương tự duy nhất có thể nghĩ tới là đem bọn họ hiến tế cho Cổ Thần ngoài hành tinh không rõ danh tính để lấy sức mạnh Hư Cảnh. Đương nhiên, Jonas không phải là thành viên của tà giáo gì cho nên cũng không làm ra cái việc hiến tế đó. Trong cái tình huống đã mất đi giá trị sử dụng, thì những thánh tài giả này thường thường chỉ có một kết cục:
“Mười ba người… Bọn họ mới đây còn nói muốn gặp ngài.”
“Gặp ta? Gặp ta để làm gì?”
“Nghe như là muốn để ngài phải trả giá đắt.”
“…Vậy thì tốt rồi, dẫn ta đi gặp bọn họ một lát đi.”
Trong phòng giam những Psyker, một đám người của Hư Cảnh Giáo mặc bộ đồng phục màu xanh lam thống nhất, đồng loạt hướng ánh mắt vào giữa khe cửa đang từ từ mở ra.
Jonas Wetton từ bên ngoài bước vào khiến cho gian phòng vốn yên tĩnh trở nên xôn xao ngay lập tức. Bọn họ rất rõ ràng đối phương với vai trò là tội nhân của Hư Cảnh Giáo, rốt cuộc đã làm ra hành vi mạo phạm Hư Cảnh đến mức nào, mà phần lớn đồng liêu của bọn họ đều đã chết vì người đàn ông trước mắt này.
Có thể nói, Jonas Wetton chính là một tên ác ma không hề có ranh giới cuối cùng nào, cho dù là một thánh tài giả thì cũng khó thoát khỏi một kiếp khi gặp phải hắn.
Cho nên ngay khi Jonas vừa bước vào phòng, những thánh tài giả này liền lập tức xao động lên, bọn họ không rõ Jonas Wetton và những sự kiện đã xảy ra có quan hệ gì. Và căn bản cũng không biết rằng là do có người muốn cho hắn phải “trả giá đắt” cho nên Jonas mới đến đây, bọn họ chỉ biết Jonas chính là tên ma quỷ dùng sức một mình phá hủy kế hoạch của Hư Cảnh Giáo. Nhưng tên ma quỷ trong miệng của tất cả bọn họ này, sắp sửa khiến cho bọn họ phải rơi vào một tầng tuyệt vọng sâu hơn nữa.
-Ở chỗ này, những thánh tài đám người đồng thời không biết rằng, vị Thánh nữ của Hư Cảnh Giáo - Black Ring lúc này đã… đổi chủ.
………………………………….
PS: Ta nói thật, những người mà luôn theo dõi quyển sách này của ta hẳn là đều biết, cái việc đổi mới của ta trước khi lên kệ thực sự rất trì trệ, nửa tháng mới viết được 12 vạn chữ, lên kệ sau này mới tốt hơn được chút.
Sau khi lên kệ thì không cần phải nói, tháng đầu được 12 vạn chữ, tháng thứ hai thì 15 vạn chữ, mỗi tháng đều nhiều hơn so với cái việc đổi mới của ta trước đó, ta biết mình đổi mới chậm, các bạn mắng ta đổi mới chậm thì ta cũng chịu, nhưng điều này thực sự không hề có liên quan gì tới việc ta tạo ra phúc lợi cho độc giả. Ta tạo ra cái này thì không hề tốn của ta hai tiếng đồng hồ, ta chỉ là vì đổi mới chậm cho nên mới muốn nghĩ đến việc tạo phúc lợi cho độc giả để đền bù cho mọi người, chứ không phải vì tạo phúc lợi cho độc giả mà đổi mới chậm.
Ta làm được nhiều như vậy, các bạn mượn cớ này mà biểu lộ sự bất mãn thì ta cũng hiểu, haizzz, cũng không biết phải nói sao nữa. Ta rất muốn đổi mới thêm chút nữa, nhưng năng lực của ta thực sự có hạn, cho nên chỉ có thể bớt chút thời gian ra để mà làm. Ta mỗi lần đăng chương mới thì đều hao tổn sức lực, ban ngày còn phải đi học, nói nhiều thì lại có chút giống như là đang biện hộ cho bản thân… ta rất trân trọng cái câu chuyện này, cũng rất trân trọng các độc giả của ta, ta biết mình không đủ năng lực, đổi mới không bằng người khác, cho nên ta chỉ có thể đền đáp lại những độc giả thích câu chuyện này bằng cách này. Không nói nhiều nữa, chương này có bốn ngàn chữ, vẫn còn bốn ngàn chữ nữa, ta sẽ cố gắng phát ra trước giữa buổi trưa 12 giờ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận