Vậy Liền Để Các Nàng, Dâng Lên Trung Thành

Chương 192: Ha ha, Amanises tiểu thư, đây mới gọi là tra tấn!

Chương 192: Ha ha, tiểu thư Amanises, đây mới gọi là t·r·a t·ấ·n!
Vốn là một bậc thầy câu cá, Jonas tự nhiên hiểu rất rõ tình huống nào có thể khiến đối phương mắc câu đến mức tối đa.
Đầu tiên, buổi họp báo phải có hệ thống an ninh nghiêm ngặt nhất, điều này cũng phần nào giảm bớt sự cảnh giác của đối phương. Dù sao nếu đối phương đã có ý mai phục từ trước thì khó có khả năng thiết lập bảo an kín kẽ như vậy, bởi vì điều này tương đương với việc giữ cửa không cho đối phương đi vào… Điều kiện tiên quyết để "gậy ông đập lưng ông" là phải “đi vào được”.
Thứ hai, cần thể hiện sự sơ hở của mình ở một khía cạnh khác. Ví dụ như việc kiểm tra thân phận phóng viên không quá nghiêm ngặt, tạo cho đối phương một không gian thao tác nhất định, đồng thời để tiểu thư Esney cũng thích hợp thể hiện sự "sơ sẩy" của mình để đối phương có cơ hội ra tay.
Trong toàn bộ quá trình, vị cuồng tín đồ đến từ Hư Cảnh giáo quả nhiên đã mắc câu… Đối phương hoàn toàn rơi vào bẫy của Jonas, dù sao nhìn khách quan mà nói, với những điều kiện đã chuẩn bị trước thì Jonas không thể nào trốn thoát khỏi vụ á·m s·át của hắn. Bởi vì ngay từ đầu hắn đã mang quyết tâm phải quyết tử mà đến... Với tư cách là “Người được chọn” của Hư Cảnh giáo, hắn tự tin mình có thể một đổi một với bất cứ ai.
Nhưng điều hắn không ngờ tới là, kẻ gần đây công kích Hư Cảnh giáo lợi hại nhất, tên ngu dân đáng ghét kia hóa ra cũng là "Người được chọn".
"Vì… sao?"
Hắn không thốt nên lời, năng lực của đối phương khi đối đầu với hắn gần như là nghiền ép, từ đầu hắn đã không có chút hy vọng thành công nào.
"Ôi... ôi… Vì… sao?"
Trong miệng người đàn ông phát ra vài âm tiết khó hiểu, thân là sứ đồ của Hư Cảnh, hắn không hiểu vì sao đối phương cũng nhận được ưu ái của Hư Cảnh, thậm chí năng lực thức tỉnh còn mạnh hơn cả hắn.
Trong mắt hắn mang theo sự khó hiểu và oán hận, nhưng rất nhanh, ánh mắt ấy đã ảm đạm đi.
Jonas đạp gãy xương gáy của hắn.
Nhìn cái xác đã nằm bất động trên mặt đất, cơ thể mềm nhũn như một bãi bùn nhão, trong lòng Jonas không có mấy cảm xúc.
Lúc này, tiểu thư Esney, người đã mai phục sẵn ở một bên, mới xuất hiện, có chút kinh ngạc nhìn cái x·á·c c·h·ế·t kia. Thực tế là, nàng đã sớm hiểu rõ năng lực thần kỳ của Jonas, nếu không nàng đã không thể để đối phương hành động nguy hiểm như vậy.
Nhưng thực tế là, tiểu thư Esney cũng không hiểu rõ năng lực của Jonas sâu đến mức nào. Cho nên khi đối phương đâm nhát d·a·o kia, nàng đã vô ý thức hoảng hốt một chút.
Chỉ là chưa kịp ra tay thì Jonas tiên sinh đã giải quyết xong đối phương.
"Được rồi, tiểu thư Esney, cô giúp ta xử lý x·á·c c·h·ế·t nhé..."
Ngược lại Jonas không có quá nhiều cảm xúc dao động, tuy việc đối phương đ·á·n·h lén đúng là khiến hắn giật mình, nhưng trong tình huống có sự chuẩn bị kỹ càng, cuộc tập kích của đối phương ngay từ đầu đã được định sẵn là thất bại.
—— Kế hoạch câu cá đã kết thúc hoàn mỹ, vậy thì tiếp theo là lúc bắt đầu kế hoạch mới.
Nghĩ đến đây, Jonas nở nụ cười.
Rất nhanh chóng trong đầu, hắn đã hoàn thiện những ý tưởng sơ khai của kế hoạch mà hắn đã nghĩ đến từ trước.
Một ngày sau khi buổi họp báo của tập đoàn Alte kết thúc.
Một tin tức chấn động phần lớn cư dân của hai mươi lăm khu đã được báo cáo ra ngoài.
Jonas Wetton, tức là chủ tịch tập đoàn Alte, đã bị một tín đồ của Hư Cảnh giáo tập kích sau khi buổi họp báo kết thúc.
Đối phương dùng vũ khí lạnh, mai phục trong hành lang riêng của hội trường buổi họp báo và tấn công Jonas, để lại nhiều vết đ·a·o t·ổ·n t·h·ư·ơ·ng trên người, vết thương nghiêm trọng nhất thậm chí đủ để c·ướ·p đi m·ạ·n·g s·ố·n·g.
Nếu không có tiểu thư Esney thuộc đội bảo an 【Valkyrie】 khống chế đối phương kịp thời, vị doanh nhân lương thiện có danh tiếng đang nổi gần đây là Jonas tiên sinh có lẽ đã phải mất mạng từ sớm.
Tin tức này đã khiến đại đa số người dân ở hai mươi lăm khu chấn động, những dân mạng đã theo dõi ân oán giữa tập đoàn Alte và Hư Cảnh giáo càng khẳng định rằng đây không phải là hành động cá nhân, mà là do Hư Cảnh giáo đứng sau giật dây.
Chỉ vừa tuyên bố chế tài liên quan đến Hư Cảnh giáo, không lâu sau lại bị một kẻ được cho là cuồng tín Hư Cảnh giáo tấn công, thật khó có thể khiến người khác không nghi ngờ.
Theo công ty Alte, tín đồ tấn công kia sau khi bị khống chế đã trực tiếp bị chuyển giao cho Hư Cảnh giáo, còn Jonas Wetton thì bị trọng thương, đang phải dưỡng bệnh tại bệnh viện.
Kết quả xử lý này tất nhiên không làm hài lòng mọi người, phần lớn mọi người đều hy vọng kẻ tấn công sẽ bị trừng phạt thích đáng, họ không muốn mọi chuyện chỉ qua loa như vậy.
Dù sao ngay cả người ở cấp bậc như chủ tịch tập đoàn Alte mà còn bị Hư Cảnh giáo chèn ép đến mức không thể làm gì, vậy sau này nếu họ gặp phải họa thì chẳng phải là càng thêm bất lực?
Nghĩ đến đây, phần lớn dân mạng bắt đầu cảm thông với Jonas Wetton.
Một số người dũng cảm hơn đã công khai chỉ trích và chống lại Hư Cảnh giáo, những người ít gan dạ hơn thì gửi thư tố cáo đến Duy hòa bộ đội hoặc Trọng tài cục, hy vọng có thể đưa ra một biện pháp trừng phạt nhất định đối với hành vi ngang ngược của Hư Cảnh giáo.
Không ai muốn bản thân trở thành đối tượng tiếp theo bị hãm hại, cho nên họ vẫn cố gắng lên tiếng khi còn có thể để làm điều gì đó.
Sau sự kiện này, làn sóng chống đối Hư Cảnh giáo đã bị đẩy lên đến cao trào.
Và người bắt đầu gây nên sự việc - Jonas Wetton, người trên mạng đồn rằng bị cuồng tín đồ Hư Cảnh giáo đâm liên tiếp mười tám nhát d·a·o suýt tê liệt kia, lúc này đang nằm trên g·i·ư·ờ·n·g xem tin tức về vụ mình bị tấn công, vừa thưởng thức quýt do tiểu thư Eiffel bóc cho; "Vốn còn nghĩ rằng sự việc phải mấy ngày nữa mới lên men, bây giờ xem ra hiệu quả không tệ chứ?"
Nghe vậy, tiểu thư Eiffel đưa miếng quýt vừa bóc đến bên miệng Jonas, khi anh há miệng, vô tình hay cố ý liếm nhẹ vào ngón tay của cô gái, mặt tiểu thư Eiffel thoáng ửng đỏ, sau đó có chút tức giận lên tiếng:
"Hiệu quả đúng là không tệ, nhưng trước khi Jonas tiên sinh làm chuyện này đã bàn bạc với tôi chưa?"
Nghĩ đến việc đối phương giấu mình làm ra cái chuyện lấy thân nhử giặc này, Eiffel liền có chút giận không có chỗ trút. Dù có tin tưởng vào kế hoạch của mình đến đâu, chỉ cần có chút sai sót thì sự việc đã thực sự sẽ như lời tuyên truyền ra ngoài rồi.
Esney cũng vậy, biết rõ kế hoạch này rất nguy hiểm mà còn đi theo Jonas tiên sinh làm liều, may mà không có chuyện gì xảy ra, nếu xảy ra chuyện, đến lúc đó nàng khóc cũng không biết phải khóc vào đâu.
Nghe tiểu thư Esney có chút trách móc, Jonas bất đắc dĩ.
Hắn chính là biết đối phương sẽ phản ứng như vậy, nên mới không nói cho đối phương biết trước khi kế hoạch bắt đầu. Nếu không thì với tính cách không cho phép bản thân chịu bất cứ tổn thương nào của tiểu thư Eiffel, thì làm sao có thể thông qua được kế hoạch này chứ.
Tuy ngẫm lại thì vẫn còn thấy hơi sợ, nhưng may mắn là không có chuyện gì bất trắc xảy ra, tiểu thư Eiffel cũng đã phần nào hạ hỏa, cô mở lời:
"Sáng nay Duy hòa bộ đội đã báo với tôi, họ sẽ xử lý nghiêm khắc kẻ chủ mưu, tuyệt không khoan nhượng với những kẻ cố tình gây rối trật tự hai mươi lăm khu.” Những lời này cũng phần nhiều là do bị ảnh hưởng bởi dư luận hiện tại, ngụ ý là mong công ty Alte giao tên tấn công Jonas cho Duy hòa bộ đội, Duy hòa bộ đội chắc chắn sẽ đưa ra phán quyết khiến Jonas hài lòng.
Nhưng thực tế thì tên tấn công đã c·h·ế·t ngay khi cuộc tập kích kết thúc, còn tuyên bố vẫn chưa xử lý chỉ là để tăng thêm sự phẫn nộ của người dân mà thôi.
Nghe Eiffel nói vậy, Jonas khoát tay áo, rồi cười nói:
“Không cần để ý tới Duy hòa bộ đội, theo ý ta thì, đưa cho Hư Cảnh giáo bên kia một món quà đi.” Chuyện Hư Cảnh giáo đã làm không lâu trước đây, Jonas vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.
Mà nguyên tắc của hắn là ăn miếng trả miếng, từ trước đến giờ chỉ có hắn gây ra những chuyện như vậy với người khác, bây giờ Hư Cảnh giáo lại dùng cách đó để cảnh cáo hắn.
Bây giờ có cơ hội, tự nhiên là muốn cho đối phương một ấn tượng sâu sắc.
Cùng lúc đó ở khu Niernes, Amanises mặc lễ phục Thánh nữ, mặt không chút biểu cảm, nghe thuộc hạ báo cáo.
“Omidor á·m s·át thất bại, hắn bị người của khu Alte bắt giữ ở đó,” Người báo cáo mặc áo bào đen, trong giọng nói có chút khó xử: “Chúng ta không hoàn thành nhiệm vụ Thánh nữ điện hạ giao, xin người trách phạt.” Mặt Amanises bình tĩnh, ngược lại cũng không nổi giận vì nội dung trong lời đối phương nói.
Nàng chỉ mím môi, tay đặt lên trước ng·ự·c, bằng một giọng điệu cầu nguyện nhỏ nhẹ:
"Cho dù các ngươi thành công hay không, những dũng sĩ đã hy sinh vì Hư Cảnh đều sẽ nhận được sự chúc phúc của Hư Cảnh Chi Chủ."
"Vinh quang ở cùng với dũng sĩ đã hy sinh kia."
Nghe vậy, hắc bào nhân quỳ dưới đất đầu tiên là sững sờ, rồi sau đó trên mặt lộ vẻ cuồng nhiệt và thành kính. Sự rộng lượng và nhân từ của Thánh nữ khiến cô ta ý thức được sự đáng ghê tởm của bản thân mình, niềm may mắn vừa nảy ra trong lòng cũng biến thành sự chán ghét sâu sắc với chính mình.
Dường như là đã nhìn thấu ý nghĩ của cô ta, Amanises lên tiếng:
"Không cần tự trách, ta hiểu rõ sự trung thành của các ngươi với Hư Cảnh... nhưng có một số việc, không thể bù đắp bằng sự trung thành."
"Sau đó hãy đến phòng chuộc tội, để Thánh Sư tẩy rửa tội nghiệt trên người ngươi."
Nghe vậy, hắc bào nhân rùng mình một cái, sau đó lên tiếng: "Vâng, Thánh nữ đại nhân."
Một lát sau, cô ta rời khỏi phòng, trong phòng chỉ còn lại một mình Amanises.
Nàng nhìn tin tức liên quan đến khu Alte ở trước mặt, trong mắt lóe lên vẻ thất vọng.
Amanises đương nhiên biết rõ khả năng thành công của kế hoạch lần này không cao, dù sao theo lời đồn thì Jonas là một người vô cùng cẩn trọng và cảnh giác, việc Omidor khiến đối phương bị trọng thương đã là không dễ rồi.
Thực tế thì, nếu không phải đối phương tự tìm đến c·á·i c·h·ế·t, nàng cũng không nghĩ đến việc dùng phương thức này để "cảnh cáo" đối phương.
Hiện tại Hư Cảnh giáo đang ở trong trạng thái nội bộ mâu thuẫn chưa giải quyết, hành vi của Jonas không khác nào đổ thêm dầu vào lửa, nếu không phải việc phân thân còn thiếu phương pháp thì nàng đã không tiếc giá cao để gi·ế·t đối phương rồi.
Nhưng bây giờ… cảnh cáo đối phương một chút, chờ đến khi Hư Cảnh giáo bên trong ổn định lại thì sẽ thanh toán sau cũng không muộn.
Bố trí nội gián, trừng phạt kinh tế, tung tin đồn nhảm.
Nhìn vào bất kỳ hành động nào trong số đó, cũng đều đủ để định tội t·ử hình cho Hư Cảnh giáo.
Dù là Amanises cũng không thể không thừa nhận, người tên Jonas Wetton này thật là hiếm thấy ở phương diện ngu ngốc và dã tâm.
Lắc đầu, Amanises không nghĩ đến đối phương nữa.
Vì tin tức đã đưa rằng cái tên cuồng vọng vô tri kia đã trọng thương hôn mê, như vậy thì ít nhất trong khoảng thời gian tới, không cần lo lắng hắn sẽ gây phiền phức nữa.
Mà đợi đến khi đối phương tỉnh lại, thì nội bộ Hư Cảnh giáo có lẽ cũng đã được nàng giải quyết xong rồi.
Đến lúc đó, không phải là hắn tìm nàng gây phiền phức, mà là nàng tìm hắn phiền toái.
Ngay lúc nàng đang nghĩ như vậy thì bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.
132 chương Bị cắt ngang suy nghĩ, trên mặt nàng không lộ vẻ thiếu kiên nhẫn nào, mà là nhẹ giọng nói:
"Vào đi."
Sau đó, người hầu của nàng, Tanyas ôm một cái hộp màu đen, mặt có chút khó chịu đi vào.
Quỳ rạp dưới đất, giọng điệu chát chúa:
“Thánh nữ đại nhân, chỗ bưu kiện nhận được một vật gửi đến từ khu Alte."
Amanises hơi nhíu mày, nói: "Mang lên."
Tanyas có chút do dự, nhưng lát sau vẫn đưa chiếc hộp kia lên.
Trong khoảnh khắc hộp được mở ra, sắc mặt Amanises đã trở nên u ám.
Trong hộp là một cái đầu người đã qua chỉnh sửa.
Amanises nhận ra, đây chính là tên Psyker Omidor mà nàng đã phái đi á·m s·át Jonas.
Chỉ thấy miệng đối phương khép mở một cách máy móc, mắt mở to nhìn nàng, cái đầu người c·h·ế·t do máy móc vận hành đã bắt đầu cử động, cảnh tượng này trông vừa quỷ dị vừa đáng sợ.
"Phải nói, lần đầu gặp mặt nhỉ, Thánh nữ tiểu thư của Hư Cảnh giáo."
Đầu người thông qua loa phát ra âm thanh, miệng khi mở khi đóng, như thể chính nó đang nói.
Sắc mặt Amanises bây giờ đã trở nên cực kỳ khó coi, mà Tanyas bên cạnh thậm chí có chút run rẩy.
Đây là lần đầu tiên cô ta thấy vị Thánh nữ này lộ ra vẻ bối rối như vậy, cô ta rất rõ sự phẫn nộ trong lòng vị Thánh nữ này đã dồn nén đến cực hạn, vì thế mà cơ thể cô ta cũng run lên vì sợ hãi.
Đồng thời trong lòng cô ta cũng không ngừng chửi mắng tên Jonas Wetton kia.
Tanyas đã gặp kẻ tự tìm đến c·á·i c·h·ế·t, nhưng thật sự chưa từng gặp người nào to gan đến thế. Có thể khiến vị Thánh nữ này tức giận đến mức như vậy, hắn cũng đúng là độc nhất vô nhị.
Sau khi trấn tĩnh lại một chút, trong mắt Amanises hiện lên một tia lạnh lẽo.
"Lần đầu gặp mặt, ta lại chưa chuẩn bị được gì."
Cái đầu máy móc mở miệng nói vậy, sau đó thì thấy nó nhìn về phía Amanises, giọng điệu hài hước:
“Không biết Thánh nữ tiểu thư có hài lòng với món quà này không?” PS: Mấy ngày nay đều ra bốn ngàn chữ, dù không t·r·ả treo thưởng nhưng vẫn đổi mới bình thường.
Chắc chắn sẽ t·r·ả treo thưởng trong mấy ngày tới, chỉ là không ngờ đến chuyện làm việc ở trường rồi giấc ngủ bị hỏng bét, thiếu mất bốn chương rồi… Sẽ cố bù xong trong sáu ngày.
PS2: Giới thiệu một bộ sách của bạn. Rút thưởng cáo
Bạn cần đăng nhập để bình luận