Vậy Liền Để Các Nàng, Dâng Lên Trung Thành

Chương 325 Hy vọng ngài sẽ không bị nữ nhân chém chết

“Khụ, không cần lộ ra vẻ mặt đó... Đây chỉ là sách lược đơn thuần mà thôi.” Jonas khẽ ho một tiếng, giải thích: “Mặc dù không có nhiều người biết đến tiểu thư Shion, nhưng để phòng ngừa vạn nhất, ta vẫn phải đảm bảo một mức độ chắc chắn nhất định.” Hắn vừa nói vừa nhìn bộ trang phục nữ hầu trong tay thiếu nữ, mở miệng nói: “Cái này vừa vặn là cách ngụy trang hiệu quả nhất... Dù sao sẽ không ai liên tưởng trang phục nữ hầu với thủ lĩnh Thần Hi Chi Tinh trước đây. Điều này dù đối với ta hay tiểu thư Shion đều có lợi nhiều hơn hại, ta chỉ đang cân nhắc từ góc độ hiệu quả sử dụng tốt nhất.” Nghe những lời này, sự tức giận trong mắt Shion giảm đi vài phần, nhưng nàng không lên tiếng. Dừng lời, Jonas lại mở miệng: “Đương nhiên, nếu tiểu thư Shion cảm thấy yêu cầu này khó chấp nhận, ta có thể cân nhắc đổi phương án khác.” – Đây chính là dục cầm cố túng. Thủ đoạn Jonas thường dùng nhất ngay lúc này lại phát huy hiệu quả vốn có. Nghe xong lời này, Shion hít sâu một hơi, nhìn vào mắt Jonas rồi mở miệng: “Đây là xuất phát từ góc độ tối đa hóa lợi ích, hay xuất phát từ góc độ cân nhắc của riêng ngài để đưa ra phương án này?” “Cả hai đều có.” Jonas không hề che giấu, trả lời khiến gương mặt Shion hơi ửng đỏ. Một mặt thiếu nữ tức giận vì suy nghĩ của đối phương, mặt khác lại cảm thấy ngượng ngùng khi hắn bộc lộ ý nghĩ chân thật. Cảm xúc khó hiểu này nhanh chóng bị nàng đè nén xuống, nàng mở miệng nói: “Không cần sửa đổi phương án... Ít nhất trước mắt, đây đúng là lựa chọn tốt nhất.” Vừa nói nàng vừa do dự một chút rồi hỏi tiếp: “Vậy đại khái cần bao lâu?” “Từ lúc tiểu thư Shion thay đồ xong, trong một tuần tới, nàng cần phải ở bên cạnh ta.” Nói thật, thời gian này không quá dài, nếu thật sự có thể dụ rắn ra khỏi hang, sự hi sinh nhỏ này của nàng cũng chẳng đáng gì. Dù sao trước kia nàng cũng đâu phải chưa từng mặc loại trang phục này, nếu Jonas thật sự muốn ép buộc nàng, có vô số cách khác nhau để đạt được cùng một kết quả... Không cần dùng đến một lý do kém cỏi như thế này. Ít nhất, trước mắt Shion không cảm thấy đối phương bày ra cái vòng lớn như vậy chỉ vì “muốn mình mặc trang phục nữ hầu”. Nghe vậy, thiếu nữ thu lại cảm xúc xấu hổ, cầm bộ trang phục nữ hầu lên, quay người rời đi. Dù Shion không nói gì, nhưng theo Jonas thấy, thiếu nữ coi như đã chấp nhận điều kiện của hắn. Nếu không thì đối phương đã chẳng mang bộ trang phục nữ hầu đi... Chắc là đến xế chiều, Jonas có thể thấy tiểu thư Shion biểu diễn màn hóa thân nữ hầu có thời hạn. Mà nói đi thì nói lại, vẻ ngượng ngùng của tiểu thư Shion đúng là hiếm thấy. Đáng tiếc là không có cách nào lưu lại khoảnh khắc này. ........................................................ Không lâu sau khi Shion rời đi, Eiffel gõ cửa văn phòng. Nhìn thấy trong phòng chỉ có một mình Jonas, thiếu nữ hơi nghiêng đầu, hỏi: “Có vẻ như tiên sinh Jonas đã giải quyết xong vấn đề của tiểu thư Kitamiya kia rồi?” “Cũng gần như vậy.” “Nếu thế, tôi nghĩ tiên sinh Jonas nên quan tâm đến vấn đề ở bộ phận nghiên cứu y dược...” Eiffel vừa nói vừa đặt một tập văn kiện lên bàn Jonas, rồi nói tiếp: “Loại thuốc làm tiêu tan tác dụng phụ của linh năng đã bước vào giai đoạn nghiên cứu cuối cùng, tiểu thư 【Nightingale】 kia có vẻ rất để ý đến chuyện này, tôi thấy có cần thiết phải nói với tiên sinh Jonas... Ngài có cần tôi phái người theo dõi cô ta không?” Theo như hiểu biết của Eiffel về Jonas, đối phương sẽ không để mặc chuyện này. Nghe vậy, hắn khoát tay áo, mở miệng nói: “Đây là chuyện ta đã hứa với cô ta... Hơn nữa theo tình hình hiện tại thì có vẻ như tiểu thư Nightingale cũng sẽ không dễ dàng rời khỏi tập đoàn Alte.” Ngay từ đầu, tiểu thư Nightingale đã muốn giải quyết những tai họa ngầm do linh năng gây ra, việc cô chú ý đến hạng mục này là chuyện bình thường. Nhưng Eiffel đã nhắc đến chuyện này, chắc chắn hắn cũng phải để ý một chút. “Tạm thời không cần theo dõi, ta sẽ đến gặp cô ta trước... Nếu có vấn đề, ta sẽ báo với tiểu thư Eiffel.” Nghe vậy, Eiffel không nói gì thêm, chỉ gật đầu, rồi chuyển sang chuyện khác, mở miệng nói: “Còn một chuyện nữa, đó là chuyện của tiểu thư Rhine. Hình như cô ta muốn bàn về chuyện hợp tác. Nếu tiên sinh Jonas không muốn gặp mặt, tôi sẽ tạm thời cho qua chuyện này...” “Không cần gặp, chỉ cần nhắc lại những lời này của ta là được.” Jonas ngập ngừng rồi nói tiếp: “Thật xin lỗi tiểu thư Rhine, về chuyện hợp tác, ta thực sự có chút sơ suất, xin cô thứ lỗi... Trọng Tài cục gây áp lực quá lớn lên những xí nghiệp như chúng ta, ta buộc phải bỏ qua một phần lợi ích để đổi lấy hòa bình ngắn ngủi. Việc này làm tổn hại đến quan hệ giữa đôi bên, ta rất xin lỗi, nhưng ta cũng là bất đắc dĩ hành động như vậy, hy vọng cô có thể hiểu được.’” Hắn đã sớm cho đối phương vào sổ đen kể từ khi ký hợp đồng với Trọng Tài cục, cô nàng Rhine Daphne kia thấy không còn cách nào liên lạc với hắn, nên chỉ có thể thay đổi phương hướng, liên lạc với thư ký của hắn. “Ngài đã không trả lời tin nhắn của đối phương một thời gian dài như vậy, có ổn không?” Eiffel có vẻ hơi do dự. – Không trả lời tin nhắn là gì, ta đã xóa luôn cả phương thức liên lạc của nàng rồi. Trong lòng Jonas nghĩ như vậy, ngoài mặt lại vẫn điềm nhiên: “Không có vấn đề... Dù sao bây giờ ta xem như đang ở trong trạng thái bị ‘uy hiếp’ bởi Trọng Tài cục, ta nghĩ tiểu thư Rhine kia chắc là sẽ hiểu được.” Vừa nói, hắn vừa cười rồi nói thêm: “Sau khi phát thông tin này đi rồi thì có thể không cần để ý đến đối phương nữa, cô ta sẽ tự tìm lý do giúp chúng ta.” Nghe vậy, vẻ mặt Eiffel hơi kỳ lạ, nhưng nàng đã quá quen với vẻ mặt của tên cặn bã Jonas này, chỉ đành thở dài rồi mở miệng nói: “Tôi bây giờ chỉ cầu mong sao đến một ngày tương lai ngài đừng bất thình lình bị một người phụ nữ nào đó trên đường chém chết.” Mặc dù nghe như nói đùa, nhưng khả năng chuyện này xảy ra cũng không phải là không thể. Đặc biệt là sau khi biết đến thủ đoạn PUA người khác của Jonas, Eiffel ngày càng lo lắng sẽ có một ngày tình huống này xảy ra. Nghe Eiffel thở dài, Jonas không khỏi dừng lại động tác, có chút không chắc chắn mở miệng nói: “Ách... Chắc, không đến mức đó chứ?” Nghe vậy, người trước mắt nhìn gã tiên sinh không tự nhận thức mình là kẻ cặn bã, không nói gì, ánh mắt cũng thể hiện rất rõ. – Ngươi tự nghĩ xem? .......................
Bạn cần đăng nhập để bình luận