Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam

Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam - Chương 834: Tu tiên nữ pháo hôi muốn nghịch tập 31 (length: 7843)

Sống ẩn nhẫn như vậy lâu, cuối cùng cũng đã cày tu vi lên đến một cảnh giới thực lực lớn, nhưng mà chỉ sau một đêm lại trở về như ban đầu, Diệp Trần Phong tức đến mức muốn nổ tung tại chỗ, lúc này liền đi chất vấn Ngô Mạc Vũ.
Ngô Mạc Vũ diễn rất đạt, giả bộ ngơ ngác, "Ơ? Ta không biết nha!"
Diệp Trần Phong biết làm sao? Chỉ có thể lựa chọn tha thứ cho nàng!
Nhưng mà, khi đêm đến song tu, Ngô Mạc Vũ lại một lần nữa lấy đan dược ra, dưới tình huống Diệp Trần Phong không muốn, cô nàng lại hùng hồn đầy lý lẽ, "Minh ca, ngươi chẳng phải đã nói, không cầu sinh cùng ngày cùng tháng, chỉ cầu chết cùng năm cùng tháng sao? Không có ta, ngươi không sống nổi đâu. Nhưng tu vi của ta thấp, chắc chắn chết sớm thôi! Sao ta có thể nhẫn tâm bỏ lại mình ngươi một mình trên cõi đời này..."
Ngô Mạc Vũ sử dụng cái giọng điệu ngon ngọt đó của Diệp Trần Phong, đòi hỏi hết cái này đến cái khác, thái độ vô cùng mạnh mẽ, quả thực chính là nói thẳng: Ngươi không cho ta hái bổ, tức là không yêu ta!
Dù Diệp Trần Phong rất muốn văng tục mắng nàng một câu: Yêu ngươi cái đầu nhà ngươi!
Nhưng mà… Rể ở rể không dám hó hé.
Tuy rằng thực lực lão tặc Ngô Chấn Huy kia không đủ để gây sợ, nhưng mà mưu phản Dược Thần Cốc, đối với hắn cũng không có chỗ tốt.
Hơn nữa, người phụ nữ Ngô Mạc Vũ này, thủ đoạn cao, cho dù vượt quá giới hạn, tên liếm cẩu Ngô Thiên Hạo kia cũng sẽ răm rắp nghe lời nàng.
Trước kia, tên liếm cẩu kia đã cảnh cáo hắn, nếu như dám có lỗi với Ngô Mạc Vũ, sẽ không bỏ qua cho hắn.
Diệp Trần Phong có lý do tin rằng, chỉ cần Ngô Mạc Vũ đến trước mặt Ngô Thiên Hạo khóc lóc kể lể một phen, tên liếm cẩu kia liền sẽ xông ra, phế đi hắn!
Thực lực, chính là thứ cứng rắn đấy!
Thực lực Ngô Thiên Hạo quá cao, hắn khẳng định đánh không lại!
Bực thật! Thật muốn nổ tung tại chỗ! Nhưng hiện thực là chỉ có thể nhẫn nhục chịu đựng.
Lại một lần đánh dưới danh nghĩa song tu bị hái bổ, Diệp Trần Phong nói chuyện ôn tồn, tỏ vẻ muốn bế quan.
Hiện giờ, thực lực hai người không chênh lệch bao nhiêu, song tu cũng không mang lại hiệu quả quá lớn, chỉ có mình thực lực tăng lên, mới có thể giúp cô nàng tu luyện tốt hơn.
Cũng biết hái một bên nhiều quá thì không tốt, Ngô Mạc Vũ cũng không phản đối việc Diệp Trần Phong bế quan, thậm chí còn giúp hắn, từ chỗ Ngô Chấn Huy xin được một đống lớn đan dược hỗ trợ tu luyện.
Cầm đống đan dược tới tay, Diệp Trần Phong ngoài mặt cười hề hề, trong lòng thì chửi thầm.
Ăn vào, rồi còn không phải nôn ra sao!
Diệp Trần Phong chỉ cảm thấy hắn bây giờ như một kẻ ở rể khổ bức bị nghiền ép, vốn dĩ cho rằng có thể thừa kế gia sản nhà cha vợ, nhưng mà không ngờ, nhà cha vợ hoàn toàn là đang vắt kiệt sức lao động của hắn! Tiền mình vất vả kiếm được, còn chưa kịp làm nóng tay đã phải đưa cho vợ!
Quả thực: Đúng là cuộc đời chó má!
Vừa lúc Diệp Trần Phong bế quan, Ngô Mạc Vũ tâm tình vui vẻ đi tìm Lâm Tiểu Mãn.
Không cần bản thân tu luyện, chỉ cần song tu thôi đã có thể tăng nhanh tu vi, đúng là chuyện tốt trên trời rơi xuống!
Cùng Cảnh Đan, đúng là thứ đồ tốt!
Hàng có sẵn hết rồi, đã đến lúc bổ sung một đợt mới.
Đối với việc Ngô Mạc Vũ tới, Lâm Tiểu Mãn hết sức hoan nghênh, vui vẻ nhận giá gấp đôi từ cô nàng.
Đồ ngu ngốc thích chịu thiệt hả, không làm thịt thì phí.
Lâm Tiểu Mãn chuyên chọn nguyên liệu năm phần cao cấp, tốn tâm hao sức, hết sức nghiêm túc luyện chế một nhóm Thượng phẩm Cùng Cảnh Đan.
Nếu Ngô Mạc Vũ có thể hái chết Diệp Trần Phong, chắc cô nàng sẽ cười đến tỉnh cả trong mơ.
Một người bế quan, sau khi ảnh hưởng phụ của Cổ Tâm Đan giảm bớt, Diệp Trần Phong liền chửi rủa ầm lên tên tiện nhân đó.
Tiện nhân Ngô Mạc Vũ kia, dám hố hắn!
Sau khi bình tĩnh lại, Diệp Trần Phong tỉnh táo suy nghĩ.
Từ trước đến nay luôn là hắn hái bổ người khác, giờ thì thành ra chính mình bị hái bổ, Diệp Trần Phong quả thật không thể chấp nhận.
Mẹ nó, hắn là tới Dược Thần Cốc để thăng cấp, không phải là để đi làm áo cưới cho người khác.
Không được, không thể cứ thế này tiếp diễn.
Kéo Ngô Mạc Vũ cùng nhau thăng cấp, dù cho hắn có bàn tay vàng, hắn cũng không kéo nổi đâu.
Trừ phi Ngô Mạc Vũ tự mình đạt tới cảnh giới viên mãn nhưng tâm cảnh lại không theo kịp dẫn đến thực lực trì trệ, nếu không mà nói, hắn còn muốn tiếp tục ở lại Dược Thần Cốc, còn muốn lăn lộn vào tầng lớp lãnh đạo, vậy thì nhất định phải bám vào đường dây của Ngô Chấn Huy, không thể làm mất lòng Ngô Mạc Vũ.
Đau đầu thật!
Nghĩ đi nghĩ lại, sau đủ mọi suy nghĩ, đầu óc Diệp Trần Phong liền hiện lên một người.
Đại trưởng lão đan đạo, Ngô An Tâm!
Diệp Trần Phong không biết những bí mật cụ thể, nhưng hắn biết, trong các cấp cao của Dược Thần Cốc, người này, Ngô An Tâm, hết sức lợi hại, không chỉ thực lực xuất chúng, chen chân vào vòng tròn trưởng lão, mà trình độ đan đạo lại càng xuất chúng!
Có lời đồn rằng, cô ta là luyện đan sư lợi hại nhất trong toàn bộ Dược Thần Cốc!
Đúng chuẩn một nữ đại lão!
Diệp Trần Phong chợt nhận ra, tìm những kiểu con nhà giàu đời thứ hai như Ngô Mạc Vũ, muốn "tiền" thì còn phải chìa tay xin cha vợ, đương nhiên tìm một nữ đại lão đời thứ nhất, sẽ tốt hơn!
Mẹ nó, hắn đi nhầm đường rồi!
Không muốn cố gắng, chỉ muốn đi đường tắt, tìm một bà chủ giàu có mới là đáng tin nhất!
Nghĩ rằng có cố gắng tu luyện, tu vi cũng sẽ bị Ngô Mạc Vũ vắt khô, Diệp Trần Phong dứt khoát giấu hết đan dược lấy được từ Ngô Chấn Huy, xem như của riêng.
Cả tháng bế quan, Diệp Trần Phong hoàn toàn không tu luyện, mà nghiêm túc suy nghĩ "Làm sao dính vào phú bà, để phú bà bao dưỡng mình" và vạch ra một loạt kế hoạch.
Xuất quan.
Dù tu vi Diệp Trần Phong không có tiến triển, nhưng một người là hậu kỳ, một người là trung kỳ, Ngô Mạc Vũ cũng không chê, tiếp tục hái bổ.
Dưới ảnh hưởng của Cổ Tâm Đan, Diệp Trần Phong luôn không tự giác mà phối hợp như vậy.
Sau đó chuyện đến sau lại thì muốn ói chết.
Một bên nhẫn nhục chịu đựng tiếp tục làm con rể ở rể, Diệp Trần Phong một bên bắt đầu hành động gặp mặt ngẫu nhiên.
Từ lúc phân biệt phong tức chuột, khóa chặt được khí tức Lâm Tiểu Mãn, hễ cô nàng ra ngoài, Diệp Trần Phong liền đụng tới, giả bộ như gặp gỡ tình cờ, triển hiện mặt hoàn mỹ nhất của mình.
Kỹ năng tán gái của Diệp Trần Phong đã max cấp rồi, tiếc là gặp phải Lâm Tiểu Mãn.
Ra đường gặp phải tra nam, Lâm Tiểu Mãn nhìn thẳng không chớp mắt rồi bỏ đi.
Một lần gặp là ngoài ý muốn, nhưng đến hai lần…Hừ hừ?
Tra nam có âm mưu!
Đến lần thứ ba, Lâm Tiểu Mãn thấy Diệp Trần Phong ở lớp luyện đan của mình.
Ánh mắt hai người chạm nhau, Diệp Trần Phong nắm lấy cơ hội, lễ phép mà hoàn mỹ thể hiện nụ cười, nhẹ gật đầu coi như chào hỏi.
Lâm Tiểu Mãn:… Đúng là cục đá cứng đầu.
Tên tra nam này là muốn lừa gạt cô!
Là một tên tra nam không tốt dạ dày thích ăn bám, Diệp Trần Phong lại đánh chủ ý đến một nữ đại lão như cô, đúng là phù hợp hình tượng trai ăn bám.
Ọe.
Cho dù có mang một lớp da đẹp đi nữa, cũng là một linh hồn mục ruỗng!
Hơn nữa, lớp da này còn là của nguyên chủ Diệp Trần Phong, này nha, bản tôn chính là một khuôn mặt bình thường đến mức ném giữa đám đông cũng không ai tìm ra.
Trong lòng phỉ nhổ, Lâm Tiểu Mãn nhìn chằm chằm vào hắn hai giây, xác nhận tu vi hắn, đại khái là luyện khí hóa thần hậu kỳ. Trước đây nghe nói đã thăng cấp luyện thần hoàn hư, có vẻ lại tụt xuống rồi, xem ra Ngô Mạc Vũ cũng ra sức lắm nhỉ.
Diệp Trần Phong tự cho rằng mình đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng Lâm Tiểu Mãn mà đắc ý, sau đó lại ngoan ngoãn lên lớp.
Đường đi từng bước một, cơm ăn từng miếng một, lừa gạt một đại trưởng lão, tuyệt đối không dễ dàng, cứ từ từ thôi, gấp gáp quá sẽ phản tác dụng.
(hết chương này).
Bạn cần đăng nhập để bình luận