Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam

Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam - Chương 193: Tận thế vạn người mê 19 (length: 7821)

Ưu thế của loài người là gì?
Đương nhiên là trí tuệ!
Cho nên, Lâm Tiểu Mãn cực kỳ cơ trí trực tiếp dùng chiêu "Nằm vùng cày quái", từ tiếng kêu vang dội của Popi dụ lũ tang thi đến đây, sau đó lũ tang thi sẽ lay cửa sắt, chủ động đưa đầu tới.
Nhẹ nhàng, thuận tiện, nhanh chóng.
Mười mấy phút đồng hồ, gần chín con tang thi đều bị xử lý gọn.
Toàn bộ quá trình quan sát hết thảy, Diêu Viễn và Diêu Diêu mặt trắng bệch, run rẩy như ngọn nến trong gió sắp tắt.
Mà khi tang thi vừa chết, những người lúc trước chạy trốn không thấy bóng dáng lại từ góc khuất xông ra, cầm hung khí, trợn mắt đối chất.
"Giết người!"
"Bọn họ giết người!"
"Còn có vương pháp không!"
"Bọn giết người, bắt bọn giết người lại!"
"Lão bà, lão bà ơi, ngươi chết thảm quá! A a a!"
"Ba, ba chết thảm quá, con nhất định sẽ đòi lại công bằng cho ba! Đem hung thủ đưa ra công lý!"
"Mau mở cửa, giao hung thủ ra đây!"
...
Một đám người, hoặc ôm thi thể khóc lóc, hoặc lay cửa sắt ý đồ xông vào, tất cả đều gọi gào đầy căm phẫn, ra vẻ chính nghĩa.
Lâm Tiểu Mãn: Phì!
Một đám quân chờ lệnh!
Nhìn cái sự nhiệt tình này, chẳng qua là đỏ mắt thấy nhà nàng có vật tư, muốn xông vào cướp đoạt thôi?
"Nói gì vậy! Bọn họ là kẻ giết người! Hơn nữa các người đều mù hết rồi sao, bọn họ đều biến thành quái vật! Là quái vật!" Khi đối diện tang thi, Diêu Viễn rất nhát gan, nhưng khi đối diện con người, khí lực liền quay lại, giọng nói sang sảng bắt đầu cãi cọ với mọi người qua cửa sắt.
"Quái vật gì! Nói chuyện giật gân! Các người giết người, còn ngụy biện!"
"Bọn giết người! Bắt bọn họ lại."
"Nói bậy! Lúc bọn họ giết người, các người sao im re như thóc!"
...
Lâm Tiểu Mãn lười nói nhảm cũng mặc kệ, tùy ý Diêu Viễn cãi nhau với họ, dù sao cửa sắt nhà nàng là đồ đặt riêng, vô cùng kiên cố.
Trong khi cãi nhau, Diêu Diêu trên ban công tầng hai bỗng kêu lên the thé, lập tức lấn át cả tiếng mắng chửi của đám đàn ông.
"A a a a! Xác chết sống lại rồi! Xác chết sống lại rồi! A a a!"
Ở đằng xa, cái xác không may bị lũ tang thi gặm gần hết, loạng choạng đứng dậy, lần theo tiếng kêu đi về phía bên này.
Thấy cảnh tượng này, những người ở cửa lớn trừng mắt, như bị bóp nghẹt cổ họng, đột nhiên im bặt, trong tĩnh mịch chỉ còn lại tiếng gào thét âm lượng cao của Diêu Diêu.
Kinh hoàng, trong nháy mắt lan tràn khắp đám người, sau khi im lặng, lại là một tràng la hét, chạy trốn tán loạn.
"Biểu ca, trông kỹ cửa lớn!"
Lâm Tiểu Mãn hét lên, đạp lên cửa lớn trực tiếp lộn ra ngoài, hai lần loáng cái liền chặn trước đám người, sau đó trường thương quét ngang, một cú không trượt, tất cả đều bị đánh ngã, ai nấy ôm chân kêu la trên mặt đất.
Đương nhiên, nàng không làm bị thương người, chỉ là đau nhức tạm thời.
"Đừng chạy mà, kia là người, các người chạy cái gì!" Lâm Tiểu Mãn cười đến rạng rỡ.
"Ngươi...ngươi bị bệnh à!!"
"Cứu mạng, cứu mạng, nó đến rồi!"
"A a a, quái vật!"
"Ngươi bị thần kinh hả! Mau tránh ra!"
Đối với những kẻ giãy dụa muốn đứng dậy, Lâm Tiểu Mãn trực tiếp quật một gậy, lại lần nữa đánh ngã, sau đó tiếp tục cười nói, "Đừng sợ, đó là...người!"
"Là kẻ điên! Là kẻ điên mà!"
"Chỉ là kẻ điên thì sợ cái gì, các ngươi đông người như vậy, chẳng lẽ không chế ngự được một kẻ điên sao? Lúc nãy không phải ai cũng rất chính nghĩa sao?" Vừa ngăn vừa nói, Lâm Tiểu Mãn nhất quyết không cho người chạy.
"Bọn họ có bệnh, có bệnh điên! Sẽ lây nhiễm!"
"Không sao, có bệnh điên thì cũng là người! Là người thì phải dùng tình yêu, dùng tình yêu của các ngươi, cảm hóa hắn! Chỉ cần người người đều dâng hiến một chút tình yêu, thế giới sẽ càng tươi đẹp hơn, ta tin các ngươi, đừng sợ, dùng tình yêu cảm hóa hắn!"
"A a, ta sai rồi, nữ hiệp ơi ta biết sai rồi! Bọn họ không phải người, bọn họ là quái vật!" Có người lanh trí, đã phản ứng kịp, van xin kêu lên.
"Nữ hiệp giết tốt lắm, nữ hiệp đây là trừ bạo an dân!"
"Nữ hiệp, chúng con có mắt mà không thấy Thái Sơn, trách nhầm nữ hiệp, xin nữ hiệp cứu lấy chúng con!"
"Nữ hiệp, cứu chúng con với!"
"Không, không, không, ta không giết người!"
Mắt thấy tang thi đáng sợ, chỉ liếc một cái cũng biết không phải người kia càng lúc càng gần, mọi người kêu cha gọi mẹ toàn bộ van xin tha thứ.
"Không, nữ hiệp nói đúng, đó là quái vật!"
"Quái vật, chết chưa hết tội!"
"Nữ hiệp ngươi đang cứu chúng con!"
"A!" Mắt thấy tang thi càng lúc càng gần, Lâm Tiểu Mãn cũng không hù dọa nữa, tiến lên bắn một phát, miểu sát.
Mà lần này, cuối cùng không ai dám la lối om sòm nữa.
"Tới mấy người, mang thi thể gom lại một chỗ." Lâm Tiểu Mãn chỉ huy, đáng tiếc, những người bị đánh ngã ngổn ngang bò lăn, không một ai dám ở lại, toàn bộ đều chạy.
Lâm Tiểu Mãn chỉ còn cách chỉ huy Diêu Viễn đi xuống hầm lấy xăng.
Haizz, nàng là đại mỹ nữ, lại còn phải dọn thi thể, may mắn là sức nàng mạnh.
Khi Diêu Viễn ra ngoài, Lâm Tiểu Mãn đã chất thi thể trên đường lớn phía trước cửa, xăng tưới vào, bật lửa châm, một ngọn lửa lớn bùng lên.
Tang thi sống, một luồng khí đen, tang thi chết, không có khí đen, không có tinh hạch, chỉ có một sợi khí đen như ăng-ten, đó là có tinh hạch.
Dù có tinh hạch hay không, nhưng phàm tang thi chết, đều sẽ gây ô nhiễm môi trường, cho nên nhất định phải thiêu rụi, mà thiêu, sẽ không phá hủy tinh hạch.
Trong lúc thiêu tang thi, Lâm Tiểu Mãn lại sai Diêu Viễn đi lấy loa lớn, thu lại vài tiếng Popi sủa "gâu gâu", sau đó cho phát lại tuần hoàn.
Để dụ tang thi đến, Lâm Tiểu Mãn trói một con, trực tiếp trói ở cây đối diện trước cửa nhà, còn lại thì bắn một phát vào đầu, ném vào đống lửa.
Phàm có ai dám đứng xem, chửi một câu kiểu "kẻ giết người" gì đó, Lâm Tiểu Mãn trực tiếp túm người đó đến trước mặt con tang thi nàng cố tình giữ lại, "Đến, dùng tình yêu của ngươi cảm hóa nó."
Chiêu này, trăm phát trăm trúng.
Lửa cháy đến cuối cùng, tất cả mọi người đều biết C-05 có một nữ ma đầu, đối với khu C, đều kính nhi viễn chi.
Khoảng một tiếng đồng hồ, lần lượt giết 37 con tang thi, ngọn lửa mới tắt, chờ một lát, Lâm Tiểu Mãn cầm trường thương, cạy những đống tro tàn cháy đen lên.
Vì mùi thịt cháy, Diêu Viễn vốn đã sôi bụng cũng nhịn không nổi nôn ra, "Biểu, biểu muội, ngươi, ngươi làm gì?"
"Biểu ca, ngươi không đọc tiểu thuyết à? Tiểu thuyết tận thế không phải đều viết, trong đầu tang thi có tinh hạch, có thể thăng cấp."
"Không phải chứ, tiểu thuyết mà ngươi cũng tin?"
"Tin chứ, sao lại không tin?" Loay hoay một hồi, phát hiện mục tiêu Lâm Tiểu Mãn quay người nhặt lên, trên tay xuất hiện một vật lấp lánh, "Ngươi nhìn xem, đây không phải tinh hạch sao."
"Ngọa Tào, vậy mà thật sự có!" Diêu Viễn trừng lớn mắt ngay tức khắc.
37 con, tổng cộng có 12 tinh hạch, trong đó 9 con là 9 con đang gặm người kia, xem ra mọi người đều chạy rất nhanh, tang thi cắn được người cũng chỉ là số ít.
Dắt theo Diêu Viễn như cu li, lại kéo theo Popi, Lâm Tiểu Mãn cầm loa lớn, trên đường đến tòa nhà bất động sản, lớn tiếng tuyên truyền kiến thức khoa học tận thế.
Ba la ba la đủ loại thường thức, hi vọng mọi người tự phát tổ chức, chống lại tang thi, nhà có tang thi hay có người bị nhiễm, chủ động báo cáo! Phối hợp công tác.
Sau đó thì, Lâm Tiểu Mãn phát hiện mình nghĩ nhiều rồi, một mình nàng, căn bản không tổ chức được quần chúng.
Vung tay hô hào, tiểu đệ nhào đến ủng hộ, thuần túy là nói nhảm!
(Hết chương này).
Bạn cần đăng nhập để bình luận