Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam

Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam - Chương 155: Tu chân thế giới Đan phong phong chủ 22 (length: 7938)

Bởi vì có cái tên Kỳ Uyên không biết thua ở ngay trước mặt, Dương Tu cũng không lập tức nhận lời thách đấu, mà nhìn về phía sư phụ của mình.
"Sư muội Lạc, chuyện so tài của đám tiểu bối, dù nói là chỉ chạm vào thôi, nhưng dù sao đao kiếm không có mắt. Thực lực của đồ đệ ngươi, e là... Đồ nhi ta là kiếm tu, chuyện này không ổn lắm."
Vướng bận về thực lực của Kỳ Uyên, sư phụ Dương Tu trong lòng đang nghẹn cục tức, lúc này Lâm Tiểu Mãn lại đâm vào họng súng, tự nhiên bị vạ lây, bị mắng móc xỉa một câu.
Đã không chơi nổi thì đừng có mà ra vẻ!
Là một Nguyên Anh kỳ kỳ cựu, sư phụ Dương Tu khi đối mặt với Lâm Tiểu Mãn thì không còn khách sáo như vậy.
"Không sao, đồ đệ ta da dày thịt béo, rất giỏi chịu đòn. Với cả ta chẳng có gì nhiều, chỉ có đan dược là nhiều thôi." Lâm Tiểu Mãn cười nhẹ nhàng, rất thẳng thắn cho thấy mình là người chấp nhận thua.
Dù sao thì người thua sẽ là đối phương.
Nàng dám đánh cược, nếu không có nắm chắc thắng chắc, Vân Mặc kia căn bản sẽ không nhảy ra ngoài.
Mà việc đánh bại Dương Tu chính là tát vào mặt An Ngữ Duyệt, đồng thời cũng là tát vào mặt Kỳ Uyên.
"Nếu sư muội Lạc đã nói vậy, đồ đệ, ngươi hãy hảo hảo chỉ điểm sư đệ một chút."
"Dạ sư phụ."
"Sư đệ Vân Mặc, xin chỉ giáo."
"Mong sư huynh Dương nương tay." Vân Mặc cong môi cười, trông rất đơn thuần vô hại.
Trong lòng khinh thường, cộng thêm sự tức giận nghẹn trong lòng, Dương Tu có chút giận chó đánh mèo trực tiếp mở chiêu lớn, vẫn là chiêu bốn mươi chín đường kiếm khí kia.
Với cái kiểu tiểu tràng diện này, trong lòng Vân Mặc thậm chí không có một chút chấn động, trên mặt thì lại ra vẻ như lâm đại địch nghiêm túc.
Lâm Tiểu Mãn: Uầy, bắt đầu màn ảnh đế rồi kìa.
Trong tình huống mọi người đều cảm thấy Vân Mặc sắp phơi xác đến nơi...
Giữa trận trận kiếm quang, Vân Mặc dùng bộ pháp ảo diệu của phong linh căn, tránh đi một cách hữu kinh vô hiểm tất cả các luồng kiếm quang, đồng thời phản kích lại bằng một cơn mưa hỏa tiễn.
Pha phản công xinh đẹp, khiến đám người Huyền Thiên Tông vừa khiếp sợ lại vừa mừng rỡ.
Mặc dù đều là thua, nhưng bị miểu sát thua và đánh nhau một phen rồi thua là hai cái tính chất hoàn toàn khác biệt.
Thua, cũng phải thua cho đẹp!
Còn về chuyện thắng... Ngoài Lâm Tiểu Mãn ra thì người khác căn bản không có cái ý nghĩ này, rốt cuộc đây là một trận chiến không có chút cơ hội thắng.
Dương Tu vẩy kiếm hoa rất tiêu sái, tưởng như là mưa hỏa tiễn uy lực đã bị đánh tan.
"Ngược lại là ta xem nhẹ sư đệ." Dương Tu cười lạnh một tiếng, bắt đầu nghiêm túc.
"Sư huynh, là do huynh đánh giá bản thân quá cao thôi." Vân Mặc đáp trả.
Hai người lại một lần nữa giao chiến.
Dương Tu công kích sắc bén, trong luyện khí đại viên mãn cũng có thể coi là xuất chúng. Điều mọi người không ngờ là, cuộc giao đấu lẽ ra nên kết thúc nhanh chóng vậy mà lại kéo dài xuống.
Vân Mặc triển khai đầy đủ những gì được gọi là "Linh căn nhiều, sở trường nhiều".
Phong linh căn sở trường né tránh công pháp, hỏa linh căn sở trường công kích công pháp, thủy, thổ linh căn sở trường phòng ngự công pháp, mộc linh căn sở trường quấn quanh trói buộc công pháp.
Đơn linh căn tuy tu luyện nhanh, nhưng suy cho cùng thì công pháp lại đơn nhất.
Linh căn càng nhiều, học công pháp càng nhiều, một cộng một uy lực tuyệt đối lớn hơn hai.
Lâm Tiểu Mãn vẻ mặt tươi cười, vững vàng như Thái Sơn.
Phải nói là, diễn xuất của tên đồ đệ giả mạo này rất khá, lên sân diễn, cứ gọi là đặc sắc, lấy tư thái một kẻ yếu thế, muốn thua nhưng lại không chịu thua, mỗi lần khi mọi người cảm thấy hắn sắp thảm bại thì lại đến pha lật ngược tình thế, khiến người xem dao động theo cảm xúc.
Rõ ràng có thể dễ dàng KO đối thủ, lại cố ý khiến cho quá trình đánh nhau trở nên ly kỳ hấp dẫn lòng người!
Cuối cùng, giữa lúc mọi người đang khẩn trương, Vân Mặc bất ngờ lật cờ, nắm lấy cơ hội đánh Dương Tu xuống đài.
"Sư huynh Dương, đa tạ."
"Sư đệ Vân quá khiêm tốn, ta thua tâm phục khẩu phục."
...
Trước kết cục làm kinh rớt cằm của tất cả mọi người, đám người Huyền Thiên Tông thì vui mừng ra mặt, đại biểu các môn phái khác trong lòng thì MMP, ngoài mặt cười hì hì, bắt đầu lại chiêu trò tâng bốc làm màu cũ rích.
"Cẩm Phong chân quân, quả là danh sư xuất cao đồ."
"Người này tâm chí kiên định, tương lai ắt thành đại khí, Cẩm Phong chân quân quả là đã thu một đồ đệ tốt."
"Thật là trò giỏi hơn thầy."
"Lợi hại lợi hại..."
Lâm Tiểu Mãn cười nhẹ nhàng, "Mọi người quá khen rồi."
"Lão đại, thế nào rồi, khí vận của tra nam yếu đi chưa?"
"Vớ vẩn, đại gia ta ra tay, chắc chắn là bị suy yếu rồi."
...
Tiệc khánh điển kết thúc, náo nhiệt qua đi, các đại môn phái lần lượt trở về.
Lâm Tiểu Mãn lại lần nữa lấy danh nghĩa dạy dỗ đồ đệ, rời khỏi tông môn. Ở trong thế tục giới lượn lờ một vòng, Lâm Tiểu Mãn liền mang theo Vân Mặc lặng lẽ đi Bách Tiên Cốc.
Vì muốn tọa trấn môn phái, Nhất Độ chân quân cũng không đến Huyền Thiên Tông tham gia tiệc khánh điển của nàng, Lâm Tiểu Mãn chỉ có thể tự mình chạy tới.
Đầu tiên là việc sư đồ rõ ràng tiền bạc, Nhất Độ chân quân tính toán phần chia cho Lâm Tiểu Mãn. Vì trước mắt không thiếu linh thạch, Lâm Tiểu Mãn mở miệng đổi số linh thạch này thành đan dược, theo danh sách đan dược cần thiết do đồ đệ Vân Mặc liệt kê.
Cung cấp nuôi dưỡng con nghiện nạp tiền, có bao nhiêu tiền cũng đều ném xuống sông xuống biển hết. Ai!
"Cần nhiều đan dược như vậy, không có vấn đề gì chứ?" Nhất Độ chân quân hết sức kinh ngạc hỏi.
"Không sao, thể chất của hắn đặc thù, dùng không chết được." Lâm Tiểu Mãn tùy tiện giải thích một câu, sau đó lấy ra ngọc bình, "Sư tôn, đây là thành quả nghiên cứu của ta trong khoảng thời gian trước, ngài xem qua chút đi."
"Đây là... Cao phẩm thọ nguyên đan?" Nhất Độ chân quân mắt sáng lên.
"Đúng vậy." Lâm Tiểu Mãn cười gật gật đầu, "Bất quá linh thực cần cho bên trong đều cần năm phần, hiện tại bắt đầu trồng linh thực, vừa kịp thời gian."
Thọ nguyên đan hệ liệt mới vừa đẩy ra tới tam phẩm, hiện tại thị trường còn không cần mấy loại cao phẩm thọ nguyên đan này, nhưng mà theo thời gian trôi qua, sẽ xuất hiện vấn đề về đan dược bị hạn chế, đến khi đó liền cần thọ nguyên đan nhất phẩm cao hơn, trăm năm sau, kim đan chân nhân liền sẽ cần tới thọ nguyên đan ngũ phẩm.
Linh thực nguyên vật liệu cần thiết cho đan dược, cần phải trồng trước mới được.
Dù sao trận pháp gia tốc thời gian quá đốt linh thạch, chi phí quá cao, đương nhiên là chọn trồng tự nhiên, dù sao Bách Tiên Cốc hoang vu, thích hợp làm ruộng.
"Nếu cần năm phần, thật sự là phải tự tay gieo trồng." Nhất Độ chân quân gật đầu đồng ý, "Đan phương ta nghiên cứu trước xem sao, nếu không có việc gì thì..."
Cũng là một kẻ cuồng luyện đan, vừa cầm tới đan phương, Nhất Độ chân quân liền không có hứng thú trò chuyện tiếp, tay đã ngứa muốn khai lò luyện đan rồi.
"Sư tôn, ta còn có chuyện." Biết bà ta một khi luyện đan thì không có dăm ba tháng không ra được, Lâm Tiểu Mãn nhanh chóng nói hết một lượt, "Sư tôn, tương lai ta và Kỳ Uyên sẽ giải trừ quan hệ đạo lữ, ngài chuẩn bị tâm lý trước."
"Cái gì?" Nhất Độ chân quân trực tiếp ngây người, mất mấy giây sau mới mờ mịt hỏi, "Vì sao? Hiện tại con cũng đã là Nguyên Anh chân quân rồi, phóng mắt toàn bộ giới tu chân, cũng chỉ có ta và con cộng thêm con ma nữ của Hợp Hoan Môn kia, ba nữ chân quân Nguyên Anh, Kỳ Uyên hắn còn có gì không hài lòng chứ? Với cả, hai đứa cũng đã có thể song tu. Yên ổn thế này, hắn vì sao muốn hủy bỏ quan hệ đạo lữ với con? Khoan đã, hai đứa..."
Nhất Độ chân quân nhìn chằm chằm Lâm Tiểu Mãn, sau đó sắc mặt trở nên quái dị, "Hai đứa vẫn chưa bắt đầu song tu?"
Lâm Tiểu Mãn ngượng ngùng ho khan vài tiếng, sau đó nhỏ giọng, thần bí thì thầm, "Sư tôn, con nghi Kỳ Uyên thích đồ đệ của hắn."
"Cái gì!?"
(Hết chương)
Bạn cần đăng nhập để bình luận