Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam

Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam - Chương 663: Pháo hôi công chúa 30 (length: 9008)

Những người dân gặp nạn, trong hy vọng sống sót đã bộc phát ý chí cầu sinh chưa từng có, một đám đều dốc sức chen chúc về phía cửa thành.
Phía trước cửa thành, một màu đen kịt người là người.
Khi đám người toàn bộ đi qua, lính khiên tự động lấp vào chỗ hổng, tạo thành một bức tường người bảo hộ vững chãi, kiên định đứng sừng sững ở phía trước nhất.
Kỵ binh người Hồ dừng lại ngoài tầm bắn, hình thành thế đối đầu với quân Đại Càn, rõ ràng là, nếu cửa thành không mở, bọn chúng cũng không dám tùy tiện tấn công.
Hai quân giằng co, trên tường thành Thích Dung lặng lẽ lau mồ hôi trên trán, trong lòng căng thẳng.
Nghé con mới đẻ không sợ hổ, Mặc vương thật sự là quá tùy hứng!
"Truyền lệnh vương gia, mở cửa thành!"
Nạn dân toàn bộ tụ tập dưới thành, quan truyền lệnh truyền đến mệnh lệnh.
Nắm chặt tay cầm cung, Thích Dung cắn răng, hạ lệnh, "Chuẩn bị tác chiến, các quân vào vị trí!"
Chỉ là phụ trợ thủ thành, nhưng áp lực bên hắn cũng không nhỏ.
Tuy rằng Đại Càn và người Hồ có sự khác biệt về hình thể và khuôn mặt, nhưng trong mấy vạn nạn dân này, lẫn vào một ít người Hồ cải trang thành binh lính vẫn có khả năng.
Vừa muốn bắn tên quấy rối lại vừa phải bắt gian tế trong đám nạn dân, Thích Dung quả thực chịu áp lực lớn.
Cung tiễn thủ, binh lính, toàn bộ vào vị trí, Thích Dung hét lớn một tiếng, "Cung tiễn thủ, giương cung, lên tên! Mở cửa thành!"
Cánh cửa thành nặng nề lại một lần nữa từ từ mở ra.
Đám nạn dân tụ tập ở cửa thành, tranh nhau chen chúc tuôn vào.
Nghe được âm thanh, trường thương giơ lên, Lâm Tiểu Mãn với tư thái anh dũng không sợ, dõng dạc hô khẩu hiệu, âm thanh dùng nội lực, vang dội núi sông, như sấm bên tai, "Phạm ta Đại Càn, xa đâu cũng giết!"
"Phạm ta Đại Càn, xa đâu cũng giết!"
"Phạm ta Đại Càn, xa đâu cũng giết!"
"Phạm ta Đại Càn, xa đâu cũng giết!"
Cùng với mưa tên đầy trời, tiếng hô khẩu hiệu chỉnh tề, và tiếng trống trận dồn dập vang lên, đinh tai nhức óc.
Sĩ khí phe ta tăng lên vùn vụt, một đám hăng hái vung tay múa chân sẵn sàng chiến đấu.
Đối với màn "cổ vũ sĩ khí, phấn chấn nhân tâm" của Lâm Tiểu Mãn, Yến Phù có chút kinh ngạc, xem ra Mặc vương này, cũng không phải hoàn toàn bất tài.
Bất quá, chỉ có sĩ khí thôi thì chưa đủ.
Từng đợt lại từng đợt mưa tên, quân địch phía trước thương vong lớn, nhưng vẫn không ít kẻ mạo hiểm mưa tên xông lên.
200 bước, 180 bước, 150 bước, 120 bước... Dưới mũi tên, thấy quân địch càng ngày càng gần, dù đã nhiều lần giao chiến với người Hồ, Yến Phù cũng không khỏi căng thẳng.
Khi thấy hai quân sắp giao phong, kỵ binh người Hồ sắp xông trận, Yến Phù đột nhiên thấy một người, người đó một thân khinh trang với y phục vương gia rất dễ thấy, cứ vậy nhẹ như chim yến mà đi lên, đạp trên tường khiên của lính, một mình một ngựa, nghênh đón mũi tên của địch mà lao tới.
Yến Phù: ! !
Ngọa Tào!
Mặc vương này điên rồi sao?
Đây là đánh trận, không phải trò đùa, lại dám đơn thương độc mã, không, là ngay cả ngựa cũng không cưỡi mà xông vào doanh trại địch!
Trên tường thành nhìn thấy càng rõ, Thích Dung nheo mắt, trong lòng cũng đồng dạng thốt lên ngọa tào, quả thực quá dữ dội!
Sau khi kinh ngạc, hai người cùng nhau nghĩ ra hai chữ.
Xong đời!
Chủ soái bỏ mình, vậy chắc chắn sẽ làm toàn quân đại loạn.
Còn đánh cái rắm gì nữa!
Hoàn toàn không để ý việc bản thân gây ra kinh hãi lớn đến thế nào cho hai người, Lâm Tiểu Mãn xông pha đi đầu, một mình đối diện, hôm nay, nàng muốn làm một lần Thường Sơn Triệu Tử Long!
Giết cho chúng nó tan tác!
Khinh trang ra trận, mang theo tuyệt thế thần binh tự mình chế tạo, Du Long Thương của nàng, Lâm Tiểu Mãn khinh công tuyệt đỉnh như quỷ mị xông vào doanh trại địch.
Công kích vào tiền quân người Hồ, lập tức gây hỗn loạn quy mô nhỏ.
Ngược dòng nước, dùng khinh công đi lại trong quân địch, Lâm Tiểu Mãn một chiêu là một mạng, các kiểu đâm chém trạc trạc, cơ hồ đều là một chiêu lấy mạng, giết người nhanh, ác, chuẩn.
Đương nhiên, một người không thể xoay chuyển cục diện, chỉ làm dậy một đóa sóng nhỏ, nhưng sóng lớn vẫn cứ đẩy tới, thẳng đến khi gặp phải tường thành.
Kỵ binh và lính khiên giáp lá cà, chiến tranh giữa hai quân, chính thức bắt đầu, tiếng chém giết vang vọng đất trời.
Giết chóc ở phía trước, nhờ võ công cao, Lâm Tiểu Mãn một đường nhắm thẳng tới chỗ voi của quân địch.
Ba con voi ma mút, thân hình to lớn, một khi bị chúng xông vào trận địa phe mình, hậu quả thật nghiêm trọng, cho nên, hắc hắc hắc!
Đã đến lúc tung chiêu ám.
Trên lưng voi ma mút là kiến trúc bằng gỗ giống như lô cốt nhỏ, bên trong có chỉ huy, hộ vệ, cung tiễn thủ, còn có kỵ thủ ngự voi, tổng cộng có khoảng hai ba mươi người.
Lâm Tiểu Mãn tiến lên, lập tức bị một đợt loạn tiễn, thương thương thương loạn xạ, nàng khinh công siêu tuyệt đạp lên thân voi bay lên, trạc trạc hai phát, giải quyết kỵ thủ.
Sau đó chỉ huy, hộ vệ, cung tiễn thủ, toàn bộ xử lý.
Cuối cùng, thêm một gói thuốc kích thích siêu mạnh ném vào miệng voi, rất tốt, thấy ngay hiệu quả.
Voi không người điều khiển lại trúng thuốc, lập tức nổi điên, hùng hục đâm vào đội hình quân mình.
Rất tốt, một con giải quyết!
"Giết nó!"
"Bắn tên!"
...
Trong hỗn loạn, Lâm Tiểu Mãn kéo một lượng lớn sự thù hận.
Không sao cả, nàng võ công cao, không quan trọng.
Một đường chém giết, Lâm Tiểu Mãn nhanh chóng tới bên cạnh con voi thứ hai, lần này, thay đổi sách lược, không tốn sức giết người trước, Lâm Tiểu Mãn tìm đúng cơ hội ném thẳng một viên thuốc vào miệng voi, rồi con này, cũng bạo động điên cuồng tấn công không phân biệt, còn người trên lưng, bao gồm cả kỵ thủ đều bị nó lắc lư hất xuống hết.
Con thứ hai giải quyết, mục tiêu của Lâm Tiểu Mãn nhắm tới con cuối cùng.
Voi được giải quyết, phần thắng của bọn họ sẽ cao hơn.
Lại một đường chém giết, theo như cũ, Lâm Tiểu Mãn thực sự thành công giải quyết con thứ ba, võ công cao lại còn giỏi hạ độc, thật sự là vô địch.
Ba con voi lớn của người Hồ đều phát cuồng, thấy tình hình bất lợi, tổng chỉ huy người Hồ thẳng thắn ra lệnh lui binh.
Mà khi vừa lui binh, đám kỵ binh người Hồ quay đầu lại, Lâm Tiểu Mãn đơn thương độc mã giết vào sâu trong lòng địch ngay lập tức bị vây quanh như bánh sủi cảo.
Thấy Lâm Tiểu Mãn lâm vào vòng vây quân địch, Yến Phù và Thích Dung vô cùng nóng lòng.
Yến Phù bên này muốn cứu viện nhưng đều là bộ binh, hoàn toàn không đuổi kịp kỵ binh, mà trên tường thành Thích Dung, cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn.
Lâm Tiểu Mãn thực sự đã giết đến quá sâu trong lòng địch, đã vượt quá 200 bước, cung tiễn thủ không thể bắn tới.
Có thể làm sao? Chỉ có thể giết thêm một kẻ địch.
Lâm vào vòng vây tầng tầng lớp lớp, Lâm Tiểu Mãn ngoài mặt bình tĩnh, trong lòng cũng không hề hoảng hốt, thản nhiên nuốt một viên thuốc, khôi phục công lực.
Là một kẻ thích chơi lầy, “Lam bình” này, vô cùng quan trọng, cần phải nghiên cứu.
Lâm Tiểu Mãn thực sự đã nghiên cứu thành công "Lam bình", tiếc rằng, nguyên liệu quá quý hiếm, nên hàng tồn không nhiều, cũng chỉ còn chưa đến 10 viên.
Bình thường nàng đều không nỡ dùng.
Bây giờ thì cần dùng đến.
Nội lực khôi phục được bảy tám phần, đến lúc, tung đại chiêu!
Thương múa lên.
Kinh hồng thất sát.
Mấy động tác liền mạch lưu loát, nhanh như kinh hồng, uyển như du long, dưới sức mạnh nội lực, chân long gầm thét hiện ra, mang theo khí thế hủy thiên diệt địa, nghiền nát tất cả.
Cũng tựa như giáng long thập bát chưởng sẽ có kim long hiện ra, cái gọi là kinh hồng thất sát, thực ra là bảy con kim long.
Trong phim truyền hình thì nói, đây chắc chắn không phải là kỹ xảo ba xu, mà là kinh phí đốt lớn mới tạo ra được cảnh này.
Bảy con kim long, hoàn toàn có thể gọi là bom rồng hành động.
Ầm ầm ầm, kim long bay tứ phía, một đường nghiền nát, chỗ nào đi qua đều nổ tung tóe.
Đại chiêu tung ra, trong vòng 300 mét xung quanh, chết thì đã chết, tàn thì đã tàn, toàn là bại tướng.
Lâm Tiểu Mãn: Thanh tràng xong rồi, chạy!
Dồn hết chút hơi cuối, Lâm Tiểu Mãn thi triển khinh công đến cực hạn, nhanh như chớp chạy về phía trước quân nhà, Lâm Tiểu Mãn cướp một con ngựa, dựng lên một dáng vẻ uy phong lẫm liệt, sau đó hô to một tiếng, "Các tướng sĩ, theo ta giết!"
"Giết!"
"Giết!"
"Giết!"
Tiếng hô vang vọng tận mây xanh.
(hết chương).
Bạn cần đăng nhập để bình luận