Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam

Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam - Chương 50: Võng du nữ thần 6 (length: 8121)

Mọi người nháo nhào cấp cứu, Lý Thiến lập tức từ trên giường bệnh nhảy dựng lên, hỏi rõ địa chỉ bệnh viện xong liền hỏa tốc chạy tới, trước là tìm hiểu tình hình rồi đến thăm Lâm Tiểu Mãn.
"Lý lão sư, ta khó chịu quá, đau khổ quá, các bạn đều chế nhạo ta, ta chẳng vui vẻ gì, lòng ta đau khổ quá, ta không muốn sống nữa, hu hu hu..."
Thấy người phụ đạo mà mình từng cứu Hồ Lâm Nhi trong trí nhớ, Lâm Tiểu Mãn bật khóc nức nở ngay tại chỗ, tiếng khóc nghe cứ như con heo mập 180 cân vậy!
À không, không phải "cứ như", mà là "một con heo mập 180 cân" luôn!
Lâm Tiểu Mãn: Haizzz...
Từ 172 cân giảm một phát thành 180 cân, nhanh như chớp vậy!
Đây có phải việc con người làm không vậy trời?!
Nghĩ thôi đã thấy mình tủi thân rồi!
Nàng khổ quá đi mà...
Ngoài việc người đưa mình vào viện không phải là thầy phụ đạo thì mọi thứ Lâm Tiểu Mãn làm đều dựa theo kịch bản sắp xảy ra, một phen bán thảm thì cứ như mãnh hổ vậy!
Lý Thiến nghe khóc mà lòng dạ run rẩy.
Nàng biết học sinh Hồ Lâm Nhi này bị bạn bè chế giễu vì thân hình và hành động trong đợt huấn luyện quân sự, nhưng mà sức chịu đựng tinh thần không đến nỗi kém vậy chứ?
Hơn nữa, uống thuốc quá liều bất cẩn? Chuyện gì xảy ra vậy?
Bị bệnh gì thế?
Sau một hồi an ủi, trấn an được Lâm Tiểu Mãn, Lý Thiến hùng hổ đi tìm bác sĩ ngay, vừa hỏi về bệnh tình xong...
Lý Thiến: Cái gì! Học sinh này từng có tiền sử bệnh tâm thần, mắc chứng trầm cảm nặng ư?!
Người bệnh trầm cảm thì trong lòng rất yếu đuối mà!
Nhỡ đâu Hồ Lâm Nhi này bị bạn bè chọc ghẹo vài câu mà đòi tự tử thì làm sao bây giờ?
Trong lớp có học sinh tự tử thì công việc của mình coi như tiêu đời à!!
Không được, không được, phải nghĩ cách thôi.
Sáng sớm hôm sau, Lâm Tiểu Mãn tiếp tục khóc, "Lão sư ơi, các bạn đều chế nhạo con, con không muốn đến lớp, ai cũng coi thường con, con đau lòng quá..."
Tuy ngoài mặt Lý Thiến tỏ ra khó xử khi nghe Lâm Tiểu Mãn nói không muốn đến trường, "Em Hồ à, như vậy không đúng quy định...", nhưng trong lòng thì vui như mở cờ, đúng đúng đúng, Hồ Lâm Nhi không đến trường thì không phải lỗi của mình!
"Nhưng mà xét thấy tình huống của em, thầy sẽ cố gắng giúp em, sẽ báo cáo tình hình lên cấp trên để xin ý kiến, sắp xếp cho em một cách hợp lý."
"Lão sư ơi, con không muốn đến trường, con vừa quay lại trường thì các bạn lại chê cười con, hu hu hu... Lão sư ơi, tại sao con lại béo thế này, con buồn quá, hu hu hu..."
"Em Hồ à, là các bạn ấy nông cạn quá thôi, vẻ ngoài đâu quan trọng, quan trọng là tâm hồn đẹp mà..."
Đang lúc Lâm Tiểu Mãn và Lý Thiến một người thì không ngừng than vãn, một người thì ra sức an ủi, thì cánh cửa phòng bệnh bị đẩy mạnh ra, người chưa thấy đã nghe tiếng, một người phụ nữ trung niên hô hoán vọng vào, "Tiểu Lâm Nhi, Tiểu Lâm Nhi đáng thương của cô ơi!"
Cô ruột, Hồ Thế Anh, xuất hiện!
Vẫn như trong trí nhớ của Hồ Lâm Nhi, mắt to, sống mũi cao, mặt trái xoan, tuy da không được đẹp và có vài nếp nhăn ở đuôi mắt nhưng các đường nét của Hồ Thế Anh vẫn rất sắc sảo, thời trẻ chắc chắn cũng là một mỹ nhân.
Hồ phụ và Hồ mẫu đã mất đều có tướng mạo không hề tệ, vì vậy ngoại hình của Hồ Lâm Nhi cũng không nên tệ, chỉ cần giảm cân là sẽ có thể lột xác về nhan sắc! Suy cho cùng thì người mập thường có tiềm năng cả mà!
Hồ Thế Anh một vẻ lo lắng và thấp thỏm, vừa bước vào đã nhào tới ôm Lâm Tiểu Mãn mà khóc, "Tiểu Lâm Nhi, con tuyệt đối đừng làm chuyện dại dột nha! Cô sợ hết hồn! Nếu con mà có chuyện gì thì sau này cô xuống suối vàng, sao dám đối diện với em trai, em dâu và ba mẹ chứ!"
"Cô ơi, con không cố ý đâu, chỉ là con bất cẩn uống nhiều thuốc, con buồn khổ quá nên mới lơ đãng như vậy. Hu hu hu, các bạn đều chế nhạo con..."
Lâm Tiểu Mãn tiếp tục khóc, ôm đầu mà khóc rống.
Lâm Tiểu Mãn vừa diễn theo kịch bản, vừa nhớ lại những chuyện từng xảy ra của gia đình cô ruột.
Con người Hồ Thế Anh, bản chất mang thuộc tính "Lord Voldemort", trong mắt bà, em trai của bà, dòng độc đinh nhà họ Hồ mới là quan trọng nhất, chồng là Trâu Phúc và con trai Trâu Khải Hàng đều phải xếp sau em trai.
Sau khi Hồ phụ Hồ mẫu qua đời, Hồ Thế Anh coi cô cháu gái Lâm Tiểu Mãn như con ruột, chính bà là người chạy tới chạy lui đưa Hồ Lâm Nhi đi bệnh viện khám, nếu không có bà thì có khi Hồ Lâm Nhi đã sớm buồn bã tự tử rồi.
Mà khách sạn lại do Hồ Lâm Nhi đứng tên, vẫn là vợ chồng Hồ Thế Anh quản lý, sau này khi Trâu Khải Hàng tốt nghiệp đại học thì bắt đầu giao cho con trai phụ trách.
Hồ Lâm Nhi thì chẳng bao giờ ngó ngàng gì đến, cũng không có khái niệm gì về tiền bạc, hàng ngày chỉ biết chơi game, mỗi năm Hồ Thế Anh đều chuyển cả triệu trở lên vào thẻ cho Hồ Lâm Nhi.
Số tiền đó đủ để Hồ Lâm Nhi nạp game, còn các chi phí sinh hoạt thường ngày thì đều do Hồ Thế Anh chi trả.
Mà trong tài khoản công ty khách sạn còn bao nhiêu tiền, Hồ Lâm Nhi cũng chẳng hay, cô cũng không quan tâm.
Còn về chuyện gia đình Hồ Thế Anh có ý định cướp tài sản không thì có lẽ là không, vì khi Hồ Lâm Nhi qua đời thì Hồ Thế Anh thực sự rất đau lòng gần chết, khóc không ngừng, "Hương khói nhà họ Hồ ta lụi tàn rồi! Lụi tàn rồi!"
Cảnh thê lương đó, cứ như là mất con ruột vậy.
Cha dượng là Trâu Phúc vốn dĩ rất thật thà, trong nhà mọi chuyện đều do bà vợ Hồ Thế Anh làm chủ, chắc hẳn cũng sẽ không có ý đồ gì xấu xa.
Huống hồ tình hình hiện tại là: Sau khi mình chết thì tài sản lưu cho gia đình cô ruột, nguyên chủ Hồ Lâm Nhi cũng không có ý kiến gì, cô ta oán hận chuyện người anh họ cưới Mộ Vân Tư thôi!
Càng nghĩ, Lâm Tiểu Mãn càng quyết định là không muốn tự tìm phiền phức, việc quản lý khách sạn cứ tiếp tục giao cho gia đình cô ruột, cô chỉ việc đòi tiền và phá CP thôi!
Thời điểm này, người anh họ Trâu Khải Hàng mới vừa thi đậu nghiên cứu sinh, còn tận 2 năm nữa mới tốt nghiệp, huống hồ nếu không có cái chết của cô, thì người anh họ này không có khả năng quen biết Mộ Vân Tư.
Không muốn phức tạp, phải nắm bắt trọng điểm!
Trọng điểm: Giảm cân!
Lâm Tiểu Mãn ôm Hồ Thế Anh khóc nức nở, "Cô ơi, con không muốn đi học nữa, không đi học!!"
"Ừ, ừ, không đi học, chúng ta không đi chịu cái sự bực mình đó!" Hồ Thế Anh an ủi.
Lại gắng gượng khóc một trận, Lâm Tiểu Mãn rốt cuộc cũng khóc mệt rồi "ngủ", cảm thấy Hồ Thế Anh và Lý Thiến cùng ra ngoài cửa, Lâm Tiểu Mãn mới rón rén hé mắt nhìn một chút.
Trong kịch bản là vậy, Hồ Lâm Nhi khóc nức nở một trận, thế là không cần phải đi học nữa.
...
Nằm điều hòa ở phòng bệnh cao cấp ba ngày, Lâm Tiểu Mãn nhận được tin tốt, giải quyết xong!
Ừm, vẫn như trong kịch bản, không cần đi học nữa, chỉ cần về nhà tự học, thi qua loa mấy môn cuối kỳ là được rồi.
Bốn năm sau cũng giống như kịch bản mà quyên cho trường một triệu, xác nhận tốt nghiệp là yên, trình độ cũng coi như tạm ổn.
Chuyện gì có thể dùng tiền giải quyết thì đều không phải là vấn đề!
Vấn đề là: Làm sao giảm cân nhanh như chớp đây?
Ba ngày này, Hồ Thế Anh luôn ở lại bệnh viện chăm sóc cô, dựa theo quan sát quang minh chính đại của Lâm Tiểu Mãn, cô cô này thực sự rất quan tâm Hồ Lâm Nhi.
Xuất viện, giống như trong kịch bản, cha dượng Trâu Phúc mang theo tài xế đến đón.
Hồ Thế Anh đã sớm gói ghém hành lý của cô ở chung cư nhỏ xong, lên xe, một đoàn người trực tiếp về nhà.
Biệt thự của nhà Hồ Thế Anh là do Hồ phụ mua, hai căn biệt thự liền kề, khi đó Hồ phụ đã tính mua để ở cùng nhau, có thể thấy được hai chị em ruột này tình cảm tốt thế nào.
Trong kịch bản, vì cảm xúc quá đa đoan dễ nảy sinh chuyện đau lòng, sau khi về nhà Hồ Lâm Nhi vẫn luôn ở nhà Hồ Thế Anh.
Nhưng bây giờ người đó đã là Lâm Tiểu Mãn, tất nhiên là ở một mình rồi.
(Hết chương này)
Bạn cần đăng nhập để bình luận