Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam

Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam - Chương 683: Mẫu thân tâm nguyện 5 (length: 8765)

Vì đây là thế giới cấp S, nàng không thể quá quậy phá, làm sự nghiệp bá đạo tổng tài gì đó chắc chắn là không được, tối đa cũng chỉ là lén lén lút lút kiếm chút thôi.
Kiếm tiền thế nào? Đây là một vấn đề.
Dù sao nhà ở là chắc chắn phải mua.
Hiện tại, giá nhà ở Ngô thị, khu nội thành cũ hầu như không có tòa nhà mới, còn tòa nhà mới thì ở khu mới, giá cả phổ biến là từ 2 vạn trở lên, khu phía nam, cũng chính là nơi Chu gia mua nhà cưới, giá cả phổ biến là hơn 1 vạn, còn có một khu Đông Giao, trước mắt giá nhà duy trì ở mức 8000 đổ lại.
Có ký ức tương lai, Lâm Tiểu Mãn biết.
Khoảng chừng vào tháng 4 đầu năm sau ba năm nữa, giá nhà sẽ tăng mạnh nhất ba lần, khu mới đã tăng lên 3 vạn, khu nam đã tăng lên 1 vạn 8, còn khu Đông Giao vốn tụt lại phía sau lại nhảy lên vượt qua cả khu nam và tăng lên hơn hai vạn.
Vì khu Đông Giao của Ngô thị và một thành phố giáp ranh có khu kinh tế giá nhà hơn 5 vạn, mở một con đường cao tốc thông sang, trở thành hậu hoa viên của khu kinh tế kia.
Những người sống ở thành phố trực thuộc trung ương đó nhưng lại không mua nổi nhà ở khu kinh tế, đều đến khu Đông Giao để mua nhà, vì vậy giá nhà ở khu Đông Giao có xu hướng tăng đặc biệt mạnh.
Mục tiêu: Mua nhà ở khu Đông Giao trước khi giá cả tăng mạnh ba lần kia!
Suy nghĩ thêm vài phút như vậy, Lâm Tiểu Mãn cuối cùng bác bỏ ý định để con gái đứng ra vay tiền mua nhà, với tính tình của Lý Tĩnh, cho dù là căn nhà trước khi kết hôn của Thẩm Tâm Nghi, không chừng cũng sẽ bị lừa bán rồi mua một căn khác, sau đó biến thành tài sản sau khi kết hôn.
Còn chính nàng, muốn tự đi vay thì có vẻ hơi khó khăn, thôi vậy, dù sao còn có ba năm ổn định, kiếm cỡ một trăm vạn, chắc chắn không thành vấn đề, mấu chốt là: lén lút kiếm...
Không thể thể hiện ra dấu hiệu trái ngược với hình tượng của Lý Yến Anh.
Đang suy nghĩ kế hoạch kiếm tiền thì Thẩm Tâm Nghi gửi tin nhắn báo là đã về đến nhà.
Lâm Tiểu Mãn cầm điện thoại đứng dậy, lay lay điện thoại về phía Tô lão thái nói, "Con gọi điện cho Tâm Nghi."
Sau đó liền đi ra cửa, đóng cửa phòng lại, xác nhận Tôn lão thái ở trong phòng không nghe được, lúc này mới bấm số.
Thẩm Tâm Nghi nhanh chóng bắt máy, "Mẹ."
"Đang làm gì đó?"
"Con mới vừa chuẩn bị đi tắm thôi, mẹ, có chuyện gì ạ?"
"Mẹ chỉ muốn hỏi con chút chuyện về nhà cưới, con nghĩ sao?"
"Mẹ à, Chu Dương đều nói, đó là cả đời tích góp của bố mẹ anh ấy. Con biết trong lòng mẹ không vui, nhưng nếu là bác trai bác gái bỏ tiền ra, nhà đó viết tên họ cũng phải thôi. Mẹ đừng nghĩ nhiều, còn nhà ở, sau này con và Chu Dương sẽ tự mình mua." Thẩm Tâm Nghi tính tình tương đối mềm mỏng, hơn nữa còn là người biết nghĩ cho người khác, trong mắt nàng, việc nhà Chu gia bỏ tiền đặt cọc, thì viết tên hai người họ cũng không có gì đáng trách.
Nhất định phải viết tên Chu Dương, thêm tên nàng vào, ngược lại là bọn họ không có lý, giống như đang tham nhà người ta vậy.
"Được, tiền đặt cọc của bọn họ, mẹ cũng không nói tới chuyện tên tuổi." Lâm Tiểu Mãn cũng không nắm chặt vấn đề tên tuổi, mà quan tâm đến lễ hỏi hơn, "Hôm nay con có hỏi Chu Dương, nhà anh ấy định cho bao nhiêu lễ hỏi chưa?"
"Mẹ ơi, trước không phải đã nói rồi sao? Chỉ mua chút vàng bạc thôi, không cần lễ hỏi mà."
"Nói cái gì? Nói tên viết cho cha mẹ hắn?" Lâm Tiểu Mãn trực tiếp phản bác, "Nếu nhà là của cha mẹ hắn, thì liên quan gì đến Chu Dương, hắn dựa vào cái gì không đưa lễ hỏi? Tình cảm hai con kết hôn, hắn chẳng mất gì, chỉ bỏ ra một con người thôi sao? Cho dù mấy cô con gái tốt nghiệp cấp ba, trường dạy nghề ở quê ta, đi lấy chồng cũng phải được lễ hỏi không dưới 10 vạn, con là sinh viên đại học, dựa vào cái gì mà không có lễ hỏi?"
"Mẹ nói thế quá đáng rồi, con với Chu Dương quen nhau sáu năm rồi, có lễ hỏi hay không có quan trọng gì? Lễ hỏi chẳng phải chỉ là cái bên ngoài thôi sao, đằng nào rồi cũng là đưa về cho mình, có khác gì đâu!"
"Theo lời con nói thì đàn ông trên đời đều có ba chân, đều nhiều hơn hai lạng thịt, không phải đều giống Chu Dương à? Chọn ai làm chồng chẳng giống nhau sao?"
"Mẹ, mẹ đang nói gì thế!" Thẩm Tâm Nghi ngữ khí không vui, sau đó thở dài một tiếng, chắc chắn đảm bảo, "Mẹ, con và Chu Dương cũng không cần bố mẹ chồng phải lo gì, con và Chu Dương có tay có chân, tự kiếm được thôi, con đảm bảo, không quá 3 năm, con và Chu Dương nhất định sẽ mua được nhà, một căn nhà của riêng bọn con."
Lâm Tiểu Mãn: Nói nhảm!
Nói thì dễ lắm, ba năm sau, giá nhà người ta gọi là nghẹt thở luôn!
Còn chưa kịp để Lâm Tiểu Mãn nói gì, Thẩm Tâm Nghi rất sợ nàng không đồng ý lại tiếp lời, "Mẹ, cứ quyết định thế đi, hôm nay chúng con đã đi xem áo cưới rồi, Chu Dương bảo ngày mai đi mua nhẫn trang sức, hôm nay anh ấy về bàn với bố mẹ một chút xem khi nào thì tổ chức tiệc cưới, đến lúc đó sẽ báo cho con một tiếng, sau đó mẹ xem có hợp không, đến lúc đó mọi người cùng nhau ăn một bữa cơm, rồi bàn bạc cụ thể sau. Mẹ, vậy cúp máy nhé, con muốn đi tắm."
"Từ từ! Mai con và Chu Dương đi mua nhẫn đúng không?"
"Dạ."
"Sáng mai con qua trước đi, rồi bảo Chu Dương đến đón con ở đây, buổi trưa chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm."
"Mẹ..."
"Quyết định vậy đi, mẹ có lời muốn nói với hắn."
"Con... Biết rồi." Biết Lâm Tiểu Mãn đây là vẫn không bỏ ý định cần lễ hỏi, Thẩm Tâm Nghi trong lòng khó xử, cuối cùng chỉ có thể đồng ý.
Nàng biết mẹ muốn lễ hỏi cũng là vì nàng thôi, nhưng mà dù sao cũng là đưa cho nàng, chỉ cần tình cảm hai người tốt đẹp thì sao cứ phải câu nệ hình thức làm gì?
...
Sáng sớm hôm sau nấu cháo, ăn điểm tâm xong, Tôn lão thái ra ban công kính phơi nắng chăm sóc hoa cỏ của bà, Lâm Tiểu Mãn giặt quần áo quét dọn nhà cửa.
Chưa đến 9 giờ thì Thẩm Tâm Nghi đã qua.
"Tôn bà!"
"Ai, Tâm Nghi tới đó à, mau vào ngồi." Tôn lão thái rất là nhiệt tình, kéo Thẩm Tâm Nghi lại, kể chuyện đám cưới và bạn trai, hăng say nói hơn nửa tiếng, cho đến khi Lâm Tiểu Mãn ngắt lời thì mới dừng lại.
Bật ti vi cho Tôn lão thái, Lâm Tiểu Mãn kéo Thẩm Tâm Nghi ra nói chuyện riêng.
"Tâm Nghi à, con còn trẻ, nhiều chuyện chưa trải qua, mẹ nói cho con nghe, với cái tính của Lý Tĩnh đó, con mà gả đi thì thiệt thòi."
Vì nguyên chủ không bỏ ý định ngăn cản cuộc hôn nhân này, cho nên Lâm Tiểu Mãn tận tình khuyên bảo giảng giải đạo lý.
"Mẹ ơi, con kết hôn với Chu Dương chứ có liên quan gì đến bác gái, đằng nào sau này tụi con cũng đâu ở chung."
"Đợi con sinh con thì chắc chắn là sẽ phải ở cùng thôi."
"Chuyện đó cũng không sao, nhiều lắm cũng chỉ ba bốn năm thôi, có thể có mâu thuẫn gì chứ? Mẹ, con biết bác gái này tính tình hơi mạnh, nhưng bà ấy thật sự không phải là loại mẹ chồng xấu xa, mà kiểu người như người ta thường nói là 'miệng dao găm tâm đậu hũ' ấy. Mẹ cứ yên tâm đi, con và bác gái sẽ không có mâu thuẫn lớn đâu."
"Tâm Nghi, mẹ nói thật đó, với cách làm của Lý Tĩnh thì bà ta căn bản là không coi trọng con là con dâu đâu, nếu không cũng sẽ không làm trò mua nhà như thế. Nhà người ta coi thường con, con mà gả đi, chỉ có chịu thiệt!"
"Mẹ ơi, con biết nhà Chu Dương có điều kiện hơn, người ta không coi trọng chúng con, đó chẳng phải chuyện bình thường sao? Nhưng mà bác gái cũng đâu có làm ầm lên muốn bọn con chia tay đâu, chỉ nhìn mấy cái đó thôi thì cũng có thể chứng minh là bác gái với bác trai cũng là người hiểu lý lẽ còn gì. Với lại, người sống cùng con là Chu Dương, Chu Dương yêu con, như vậy chẳng phải được rồi sao. Gia cảnh nhà con thế nào, Chu Dương cũng đều biết, nếu như anh ấy thật sự để ý thì bọn con đã sớm chia tay rồi."
"Mẹ biết hiện giờ hai con tình cảm tốt, nhưng mà sau này thì sao? Yêu đương là những lúc gió trăng có tình uống nước ấm, nhưng kết hôn rồi thì đó là cuộc sống, là trà gạo dầu muối giấm. Sau này hai con mâu thuẫn, con vừa không nhà không lễ hỏi, người ta bỏ con, cũng chẳng mất mát gì!"
"Mẹ, mẹ đang nói gì vậy!" Thẩm Tâm Nghi có vài phần không vui tức giận.
"Mẹ đang nói cái gì thì con đừng để ý, đừng có nhìn bây giờ hai con tình cảm tốt đẹp, chứ con người ta là hay có tính 'tiện da', đồ đưa không, người ta đâu có trân trọng! Con phải có lễ hỏi, đến lúc cãi nhau, bọn họ nhìn vào lễ hỏi cũng phải dè chừng đôi phần!"
"Mẹ, mẹ có phải là mẹ con không vậy? Sao không thể mong cho con tốt đẹp một chút? Chu Dương tuyệt đối không phải là người như thế!" Thẩm Tâm Nghi càng tức giận, mặt xị ra, không muốn nói chuyện với bà nữa.
"Thôi đi, nói với con cũng không thông, lát nữa mẹ sẽ thử thái độ của Chu Dương, đến lúc đó con đừng có lên tiếng."
"Mẹ!!"
...
(Hết chương này)
Bạn cần đăng nhập để bình luận