Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam

Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam - Chương 692: Mẫu thân tâm nguyện 14 (length: 7788)

Hôm nay được nghỉ hai ngày, Lý Tĩnh cùng Chu Đại Quý cùng nhau ra ngoại thành, đến tận chiều tối ngày cuối cùng của kỳ nghỉ mới trở về.
Về đến nhà, Chu Dương vẫn chưa về, Lý Tĩnh cùng Chu Đại Quý ăn xong bữa tối, tản bộ xong về đến thì Chu Dương cũng vừa đến.
Vì ngày mai phải đi làm, Chu Dương và Thẩm Tâm Nghi hôm nay không có kế hoạch hoạt động vui chơi buổi chiều, nên trở về coi như sớm.
"Tiểu Dương, mấy ngày này con toàn đi chơi với Tâm Nghi à?" Vừa thấy hắn, Lý Tĩnh không nhịn được hỏi.
"Ừ, bọn con đi xem xe." Chu Dương trả lời qua loa.
"Xem xe? Tâm Nghi muốn mua xe sao? Con kể rõ xem nào." Lý Tĩnh vừa nghe liền hứng thú, ngồi xuống ghế sofa, vẫy tay ra hiệu, dáng vẻ muốn nghe chuyện.
"Mẹ, người con toàn mồ hôi đây này, con đi tắm đã." Trong lòng hốt hoảng, Chu Dương muốn lảng đi.
"Tắm gì mà tắm, nói vài câu mất bao nhiêu thời gian của con hả? Lại đây!"
Giọng Lý Tĩnh trầm xuống, Chu Dương trong lòng than một tiếng, đành ngoan ngoãn đi đến, ngồi xuống ghế sofa, thật thà trả lời, "Bọn con đi xem mấy cửa hàng 4S, so sánh ba nhà, cuối cùng quyết định mua chiếc T3 kia, xe đó không to, tính năng cũng ổn trong các xe cùng tầm giá, hợp với con gái lái. Mua tất cả các khoản cũng hết 11 vạn 8."
"Đặt cọc rồi?"
"Chưa ạ. Chỗ chung cư công ty của Tâm Nghi đến cuối tháng 8 mới hết hạn, cho dù chị ấy chuyển trước thì tiền thuê nhà vẫn sẽ bị trừ vào lương, không ở thì phí, còn có thể tiết kiệm chút tiền xăng, cho nên bọn con định gần đây sẽ đi làm giấy tờ, sau đó khi nào hết hạn thuê thì chị ấy chuyển về đây ở với bọn mình, lúc đó lại đi mua xe. Chỗ này cách công ty chị ấy xa thật, đi xe bus bất tiện quá." Chu Dương giải thích cặn kẽ.
"Ừ, như vậy cũng được." Về việc sắp xếp này, Lý Tĩnh thấy cũng hợp lý, nên không có ý kiến, nhưng, "Xe định chọn màu gì? Màu đỏ à?"
"Ờm... Trắng bạc." Chu Dương trực giác thấy có điềm không lành, vội vàng nói, "Mẹ, trắng bạc cũng đẹp mà, loại T3 này, không hợp với màu đỏ, hình như cũng ít xe màu đỏ, màu đỏ trông xấu quá."
Lý Tĩnh nhíu mày lại, lấy điện thoại ra, mở trình duyệt tìm kiếm xe, nhìn ảnh mấy giây.
"Cái này?"
"Đúng ạ, là nó."
Lý Tĩnh càng nhíu mày sâu hơn, sau đó một mực phản bác, "Không được, đổi đi, mấy cái khác ta không có ý kiến, nhưng màu xe này, nhất định phải mua màu đỏ! Xe này khác, đây là của hồi môn, là để dùng trong đám cưới, sao có thể mua màu trắng được? Không được không được, màu trắng không có hỉ khí, ngụ ý không tốt, màu đỏ thì tốt, cứ mua màu đỏ."
"Mẹ, màu đỏ trông thật không đẹp mà!" Chu Dương thấy đau đầu, bất đắc dĩ ấn vào điện thoại một chiếc T3 màu đỏ, "Mẹ nhìn xem, màu đỏ không hợp với dáng xe này, xấu chết đi được. Hơn nữa, áo cưới không phải đều màu trắng à? Xe thì không có chuyện đó chứ."
"Con biết cái gì! Áo cưới là áo cưới, xe là xe! Dù sao cứ nghe ta, nhất định phải đổi màu đỏ, nếu các con mà làm cái xe trắng mang về, ta cũng sẽ quét sơn thành màu đỏ cho các con." Thái độ Lý Tĩnh rất kiên quyết.
"Mẹ, đâu đến nỗi phải nhất thiết là màu đỏ chứ?" Chu Dương muốn giãy dụa lần cuối, tiếc rằng vô ích.
"Chuyện này nhất định phải nghe ta, không thì ta không xong với con!"
"Thôi được... Con sẽ bàn lại với Tâm Nghi." Thấy chuyện không thể xoay chuyển được, Chu Dương bất đắc dĩ chỉ có thể thỏa hiệp, "Mẹ, nếu không còn gì thì con đi tắm đây..."
Đau đầu đứng dậy, Chu Dương đang không biết ăn nói với Thẩm Tâm Nghi thế nào, còn chưa kịp bước đi thì đã bị Lý Tĩnh túm tay, kéo lại ngồi xuống, "Con cuống cái gì, ta vẫn chưa nói hết đâu!"
"Mẹ, còn chuyện gì sao ạ?"
"Ta hỏi con, chiếc xe này là Lý Yến Anh mua, hay là Thẩm Tâm Nghi tự mua?" Lý Tĩnh mặt mày truy cứu hỏi đến cùng.
"Ờ, cái này khác nhau sao?" Chu Dương ngơ ngác.
"Sao ta lại sinh ra cái đầu đất như con chứ!" Lý Tĩnh trừng mắt liếc hắn một cái đầy vẻ bất mãn, "Con nói trước đi, xe ai mua?"
Chu Dương đảo mắt, vừa định nói mình không biết, sắc mặt Lý Tĩnh liền biến, "Đừng tưởng gạt được ta, con do ta sinh ra, ta còn không biết à? Con chỉ cần mím môi một cái là ta biết con đang làm gì!"
Chu Dương: ...
Biết làm sao giờ, chỉ có thể thật thà khai báo.
"Tâm Nghi tự để dành tiền, chắc là chị ấy tự mua."
"Chị ấy tự mua xe!!" Giọng Lý Tĩnh lập tức cao lên một tông, "Trước kia Lý Yến Anh đã nói không có tiền trang trí rồi, ý là không chi tiền trang trí đấy! Bây giờ xe cưới các con mà Tâm Nghi vẫn tự mua à? Cảm giác con gái bà ta kết hôn, bà mẹ ấy không định bỏ ra gì sao? Bà ta cũng thật là! Tiểu Dương, không phải ta nói, mẹ của Thẩm Tâm Nghi không ổn lắm đâu, xuất thân từ chỗ nghèo khó, đúng là muốn bòn từng xu, thật là một bà già tính toán chi li, một bộ dạng nghèo nàn!"
Lý Tĩnh nhướng mày, các loại bất mãn oán trách một tràng dài, sau đó vẻ mặt lo lắng hỏi Chu Dương, "Tiểu Dương, trước đây con có đến nhà các cô ấy, cũng gặp mấy người thân thích của Thẩm Tâm Nghi. Con nói thật cho ta biết, nhà cô ấy có phải toàn là người thân nghèo không? Sau này hai đứa cưới nhau, có phải sẽ kéo nhau đến vòi tiền không? Con phải biết, cưới xin là chuyện lớn của cả đời, tuyệt đối không được phượng hoàng nam với cái đồ ăn bám, mặc dù Thẩm Tâm Nghi không có em trai, nhưng biết đâu chị ta lại là nữ phiên bản phượng hoàng nam thì sao? Một khi cưới về, lộ bản chất, bỗng nhiên lòi ra một đống thân thích thì nhà mình chắc chắn bị kéo chết mất!"
Lý Tĩnh lộ ra vẻ hoảng loạn, trời ạ, càng nghĩ càng thấy đáng sợ.
Chỉ thấy bà càng nói càng quá, Chu Dương trong lòng cạn lời, vội vàng giải thích cho Thẩm Tâm Nghi, "Mẹ, mẹ nghĩ nhiều rồi, người thân nhà Tâm Nghi đều rất tốt, ai nấy cũng khách sáo. Nhà người thân chị ấy cũng không lên Ngô Thị làm gì, với cả, dì ấy đến Ngô Thị sinh sống từ lâu rồi, cũng chỉ gặp người thân thường xuyên thôi, huống hồ, dì với cả Tâm Nghi cũng không phải là những người mập mờ, vấn đề mẹ lo lắng sẽ không xảy ra đâu ạ."
"Tình cảnh nhà chị ta như thế, sao ta có thể không lo được? Chẳng phải ta đang lo cho con hay sao!" Chu Dương bênh vực Thẩm Tâm Nghi như thế, trong lòng Lý Tĩnh không thoải mái, sắc mặt không vui oán trách, "Con nói xem con ngốc hay không, trước kia con Tống dì nhà Tiểu Lê, một cô bé tốt biết bao, còn làm công chức nhà nước nữa, gia đình người ta cũng môn đăng hộ đối với nhà mình, chỉ có con là lòng dạ hẹp hòi, không chịu chia tay với Thẩm Tâm Nghi."
"Mẹ ơi, chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng được, con thích Tâm Nghi, bọn con bây giờ cũng định kết hôn rồi, mẹ đừng nhắc mấy chuyện không đâu nữa."
"Được được được, con lớn không nghe lời mẹ, ta già rồi, ta không quản nổi con nữa, con thích thế nào thì cứ thế đi!"
"Mẹ ơi, mẹ lại nói đâu đâu rồi." Chu Dương bất đắc dĩ, "Ngoài chuyện cưới xin ra, chuyện nào con chẳng nghe mẹ? Chuyện cưới xin thì dĩ nhiên con phải tìm người con thích chứ!"
"Ngoài chuyện cưới xin ra, cái gì cũng nghe ta?"
"Đúng thế, đương nhiên rồi." Chu Dương lập tức ra vẻ đảm bảo, làm cho mẹ vui lòng.
"Vậy thì được, xe nhất định phải màu đỏ, còn nữa, cái xe này cứ để Lý Yến Anh mua đi, còn tiền của con và Thẩm Tâm Nghi thì cứ để dành trang trí nhà đi, cái nào làm cứng trước được thì làm."
Chu Dương: ...
Hắn thật sự thấy khó.
(hết chương này)
Bạn cần đăng nhập để bình luận