Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam

Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam - Chương 671: Pháo hôi công chúa 38 (length: 7880)

Đại hôn, Lâm Tiểu Mãn hết thảy dựa theo quỹ đạo vốn có, lại một lần nữa diễn lại, còn ở phía bên kia, Tô Bắc Từ cũng như thế, trong tiếng nâng ly cụng chén ồn ào, uống say bí tỉ, cuối cùng lúc tàn cuộc, Tô Bắc Từ được quản gia dìu về thiên phòng.
Về đến thiên phòng, trong phòng chỉ còn lại hai người tâm phúc của hắn, Tô Bắc Từ không còn vẻ thanh lãnh khi còn tỉnh táo, bước nhanh đến trước án thư ngồi xuống, đưa tay xoa xoa đầu.
Cục diện trước mắt thực sự khiến hắn đau đầu.
Những tình cảnh ở kiếp trước, tựa như vẫn còn ngay trước mắt.
Mười năm giao chiến, bọn họ Bắc Khánh đã dốc hết toàn lực, đáng tiếc, vẫn không thể ngăn được đại quân Đại Càn, thực lực chênh lệch, quá mức khác biệt.
Cuối cùng, vương đô bị bao vây.
Biết đại thế đã mất, khi lương thảo sắp hết, hắn không chọn cách liều chết một trận mà quyết định tự thiêu tại hành cung, chỉ cần vị đế vương Bắc Khánh là hắn chết, năm vạn tướng lãnh cuối cùng của bọn họ Bắc Khánh liền không có lý do để cố thủ nữa.
Hắn chết, bọn họ có thể đầu hàng.
Dù là kẻ địch, nhưng hắn biết, Mặc thái tử tâm tính nhân hậu, không giết hàng binh.
Dù hắn không muốn thừa nhận, nhưng tổng hợp thực lực Đại Càn, vượt xa Bắc Khánh, trong khi Bắc Khánh còn đang lo vì hạn hán mà thiếu lương thực, thì Đại Càn đã sớm quốc thái dân an, bách tính an cư lạc nghiệp.
Sự phát triển của Đại Càn, hoàn toàn là Bắc Khánh không theo kịp.
Dù hắn biết, lão tặc Dương Diệu Khôn kia đã sớm chết, ân oán của đời trước không nên tính lên đầu Dương Hàn Mặc, thù của Tô gia hắn cũng xem như đã báo.
Có lẽ là tre già măng mọc, xét về con người Dương Hàn Mặc, tất sẽ là một minh quân.
Nhưng cuối cùng, hắn không cam tâm.
Mấy lần giao phong, dù là võ công hay mưu lược, Dương Hàn Mặc đều kém xa hắn.
Hắn Dương Hàn Mặc có thể đoạt được thiên hạ, đơn giản là vì hắn họ Dương, hắn là chính thống, hắn được lòng dân, hắn có Hi tiên sinh tương trợ!
Hắn tuyệt đối không thua dưới tay thái tử Đại Càn, mà thua dưới tay Nhiếp Chính vương Đại Càn – Hi tiên sinh.
Ở Đại Càn, có một truyền thuyết, đó là Hi tiên sinh.
Nghe nói, Hi tiên sinh là đệ tử thân truyền của Cuồng Tôn, võ công thiên hạ đệ nhất.
Nghe nói, Hi tiên sinh phát minh thủy tinh, khiến nhà cửa Đại Càn sáng tỏ lạ thường.
Nghe nói, Hi tiên sinh phát minh in chữ rời, cải thiện thuật tạo giấy, thiết lập học quán miễn phí, khiến người Đại Càn ai nấy có cơ hội học hành.
Nghe nói, Hi tiên sinh phát minh cách dùng nước biển làm muối, khiến muối ăn ở Đại Càn dồi dào.
Nghe nói, Hi tiên sinh cải tiến kỹ thuật luyện kim, đồ sắt của Đại Càn vô cùng cứng cáp.
Nghe nói, Hi tiên sinh phát triển kỹ thuật nung sứ, tạo ra những đồ sứ thanh hoa, cảnh thái lam, men màu, băng rạn tinh mỹ tuyệt luân…
Nghe nói, Hi tiên sinh sáng lập tranh vẽ tả thực, nâng cao đáng kể tính bảo mật của văn thư hộ tịch.
Nghe nói, Hi tiên sinh tìm ra khoai tây, khoai lang, bắp ngô cùng vô số lương thực khác, khiến người Đại Càn ai nấy đều được no bụng.
Nghe nói, Hi tiên sinh thiết kế kiểu khung dệt mới, tăng sản lượng vải, lại nuôi tằm dệt lụa, lập xưởng dệt lụa...
Đại Càn cơm no áo ấm, quốc mạnh dân an, tất cả đều là công lao của Hi tiên sinh.
Hi tiên sinh kiến thức uyên thâm, thông kim bác cổ, thần cơ diệu toán, văn thao vũ lược, thần thông quảng đại, không gì không làm được… Tóm lại, ở Đại Càn, Hi tiên sinh chính là một truyền thuyết!
Một người không gì không làm được như vậy, lại làm nhiếp chính vương mười năm khi Dương Hàn Mặc thân chinh chinh chiến, nắm quyền lớn, thanh danh hiển hách nhưng vẫn trung thành tận tâm.
Chỉ cần Hi tiên sinh có chút hai lòng, bằng uy vọng của người, nhất định có thể yên vị long ỷ.
Kẻ sĩ chết vì tri kỷ!
Dương Hàn Mặc có được người như thế, vì hắn gây dựng và bảo vệ giang sơn, sao mà may mắn!
Hắn không phải thua dưới tay Dương Hàn Mặc mà là thua bởi "Hi tiên sinh" này.
Trước khi chết, hắn không cam tâm, không cam lòng...
Có lẽ là oán khí ngút trời, hắn chết, rồi biến thành một con quỷ không có sức thương tổn.
Có lẽ là trong lòng tràn ngập không cam tâm cùng tiếc nuối, hắn cùng Dương Hàn Mặc trở về quốc đô Đại Càn, xem hắn đăng cơ làm hoàng đế, sau đó hắn nhìn thấy vị nhiếp chính vương lừng lẫy được đồn đại, Hi tiên sinh.
Vị thần thoại Đại Càn ấy, một thân trang phục lộng lẫy, bất quá là nữ trang.
Nữ!
Vị trí chính cung hoàng hậu của Dương Hàn Mặc vẫn luôn bỏ trống, có lẽ nào, có lẽ nào là tri kỷ của hắn, trách không được, trách không được người này suốt mười năm trời vẫn không màng danh lợi, toàn tâm toàn ý chăm lo phía sau cho Dương Hàn Mặc.
Tô Bắc Từ vốn tưởng đây là đại điển đăng cơ của hoàng đế và hoàng hậu, rồi hắn cứ trơ mắt nhìn, người mà hắn nghĩ là hoàng hậu của Dương Hàn Mặc lại được phong làm người đứng dưới một người trên vạn người… Trưởng công chúa.
Trưởng công chúa? ? ! !
Nhìn kỹ lại, một người đã sớm bị thời gian chôn vùi, lại đột ngột xuất hiện.
Thập thất công chúa Dương Diệc Hi!
Sự thật đúng là vậy.
Hi tiên sinh nhiếp chính vương Đại Càn, lại là muội muội của Dương Hàn Mặc, thập thất công chúa Dương Diệc Hi!
Hắn bại, hóa ra là bởi người đàn bà này, người hắn chỉ từng thoáng gặp, lại là vương phi của hắn!
Thật sự là…
Chân tướng như vậy...
Tô Bắc Từ đang ngập tràn sóng gió trong lòng, hoàn toàn không kìm được tay, muốn bóp chết nàng!
Rồi thừa lúc nàng ngủ, Tô Bắc Từ đã đến bóp cổ nàng, sau đó hắn trở lại, không hiểu sao lại về ngày sáng sớm đại hôn này.
Đến lúc này, tuy bên ngoài không nhìn ra cảm xúc, nhưng lòng Tô Bắc Từ vẫn là kinh hoàng chấn động.
Quá, quá khó tin!
"Chủ tử?"
Bỗng nhiên, Ảnh Bát từ phòng tối bước ra, quỳ một nửa trước án thư, không nhịn được lên tiếng hỏi han, "Có cần thuộc hạ thay chủ tử đi đối phó thích khách của hoàng đế không?"
"Để ta nghĩ thêm."
Tô Bắc Từ mím môi, tay chống đầu tiếp tục mâu thuẫn và đau đầu.
Dương Diệu Khôn tên cẩu tặc cố kỵ đại quân của hắn, còn muốn để hắn ra giữ biên giới phía Tây, cho nên, Dương Diệu Khôn hiện tại không thể nào ám sát hắn.
Kiếp trước đó là vì thập thất công chúa quá đỗi kín đáo, căn bản không nghĩ đến nàng, mà hiện tại liên kết mọi thứ, hắn dám khẳng định, Ảnh Bát bị Dương Diệc Hi giết, e là đến cả Dương Diệu Khôn cũng không hay biết cô con gái của mình có năng lực như vậy.
Mấu chốt bây giờ hắn nên làm gì?
Ra tay trước, tiêu diệt kẻ địch Dương Diệc Hi?
Đừng đùa!
Đó là đồ đệ của Cuồng Tôn, võ công thiên hạ đệ nhất Hi tiên sinh! Hắn mà động tay trước, chắc chắn sẽ bị người kia lạnh gáy!
Nếu như có thể kéo người này về phe mình, vậy thiên hạ dễ như trở bàn tay! Nhưng làm sao lôi kéo được nàng?
Liệu nàng có sớm biết thích khách trước đây do hắn phái đến nên mới giết Ảnh Bát không?
Nếu Dương Diệc Hi nổi sát tâm với hắn, Tô Bắc Từ cảm thấy mình sớm muộn cũng xong đời. Tuy nhiên, có một điều có thể khẳng định, nàng sẽ không ra tay trước đại chúng.
Hi tiên sinh lừng danh là khi Dương Hàn Mặc đăng làm thái tử, có lẽ vì kiêng dè Dương Diệu Khôn, Dương Diệc Hi không muốn bại lộ.
Sau khi suy tư một lát, Tô Bắc Từ đã có tính toán, tránh né mũi nhọn, từ từ mưu tính!
Trước mắt hãy đổ tội thích khách lên đầu người khác! Rồi lợi dụng danh nghĩa vợ chồng để kéo nàng về phe mình!
Dù gì hiện tại hắn đã chiếm được danh nghĩa vợ chồng.
(Hết chương này)
Bạn cần đăng nhập để bình luận