Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam

Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam - Chương 76: Võng du nữ thần 32 (length: 9473)

Nhận được thẻ phòng, Lâm Tiểu Mãn kéo hành lý đi qua đại sảnh vào bên trong, rất nhanh biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
"Ngẩn người ra đó làm gì?" Cô nàng NPC Thần tộc làm thủ tục cho Lâm Tiểu Mãn khẽ huých tay vào anh chàng NPC Ma tộc bên cạnh, "Nhìn cái bộ dạng của ngươi kìa, thấy mỹ nữ là choáng váng."
"Không phải, vừa nãy ngươi không nghe nàng nói sao?" Anh chàng NPC Ma tộc lấy lại tinh thần, vẻ mặt vẫn còn kinh ngạc, "Nàng là Bạch Ngâm Tiên ở khu Lưu Quang đấy!"
"Hả? Thì sao?"
"Suýt nữa thì quên, ngươi không chơi game này. Ta nói cho ngươi biết, Bạch Ngâm Tiên là nhân vật gây bão trên diễn đàn, nghe nói nàng là một bà béo vừa xấu vừa giàu có đấy!"
"Giàu có thì ta thấy rồi, còn vừa xấu vừa béo... Nếu vậy mà cũng tính là xấu với béo, vậy chắc ta thuộc dạng sống phí không khí rồi?"
"Không phải, cái này không phải ta nói, là do người chơi nhất trí nhận định. Quá sức tưởng tượng của ta."
"Mấy tin vịt không đáng tin đâu, biết chưa! Thôi được rồi, người ta đi xa rồi, còn không mau đưa vào hệ thống, nhìn xem, đằng sau lại có nhiều người đến thế kia kìa."
"Từ từ, ngươi làm trước đi, ta gọi điện thoại." Vừa nhìn thấy ở cửa một đám đông người chơi đặc biệt tiến vào, anh chàng Ma tộc lập tức lấy điện thoại di động ra, vừa ấn số vừa giải thích, "Sáng nay tổng thanh tra Nghiêm đặc biệt dặn, nếu Bạch Ngâm Tiên khu Lưu Quang đến đăng ký thì phải báo cho hắn ngay. Ta báo cho tổng thanh tra một tiếng, nhanh thôi, chỉ mấy phút thôi."
"Vậy ngươi nhanh lên." Vừa nói, cô nàng Thần tộc vừa mở hệ thống, xác nhận Bạch Ngâm Tiên khu Lưu Quang đã đến.
Trên màn hình lớn, khu vực Lưu Quang, nhân vật Thiên Âm Bạch Ngâm Tiên lập tức sáng lên.
Kết quả vừa hiện ra như vậy, những người chơi bình thường đang xếp hàng lập tức xôn xao.
"Đại thần khu Lưu Quang, còn là Thiên Âm, xinh đẹp thật đấy!"
"Ôi trời, tại sao lại là khu Lưu Quang, tiếc quá đi!"
"Ta quyết định, tối nay ta xin chuyển khu, lão tử muốn chuyển đến khu Lưu Quang theo đuổi cô nàng!"
"Thôi đi, người ta là đại thần, người như ngươi, người ta thèm để ý chắc?"
"Ủa, huynh đệ, không phải vừa nãy ngươi nói mình ở khu Lưu Quang sao? Người chơi đại thần xinh đẹp như vậy cũng không nhận ra à?"
"Ách, không phải... Ta ta ta, quá bất ngờ! Ta có chút không thể tin được."
"Hả?"
"Đại thần Bạch Ngâm Tiên ở chỗ chúng ta rất thần bí, chưa bao giờ lộ diện, ảnh chụp cũng không có một tấm, duy nhất một lần lộ ảnh chụp lại là ảnh troll."
"Trời ạ, đây thật sự là Bạch Ngâm Tiên sao, không sai chứ? Không thể nào?"
"Sao sai được, bên phía quản lý phải xác minh và khóa tài khoản vào căn cước, không thể giả được."
"Nhưng cả khu Lưu Quang của chúng ta đều biết, Bạch Ngâm Tiên là một bà béo ú mà!"
"Ghê vậy, mấy người ở khu Lưu Quang có phải đều bị mù mắt rồi không?"
"Vậy thì có nghĩa là vị đại thần xinh đẹp này vẫn chưa có chủ à, tuyệt vời, cơ hội tốt! Tí nữa ta đi xin chuyển khu luôn!"
"Mấy người đàn ông đúng là toàn lừa gạt! Vừa nãy nhìn là biết ngay kiểu con gái hám tiền!"
"Đừng có ghen tị, người ta là 99k vàng thật đấy, có tiền, có nhan sắc đúng chuẩn bạch phú mỹ."
"Hừ, nói như kiểu mấy cô gái các người tìm bạn trai không quan tâm đến ngoại hình và tiền bạc ấy."
… Là người chịu trách nhiệm chính cho hoạt động lần này, hôm nay Nghiêm Nặc rất bận rộn. Vì là huynh đệ tốt, cùng chung hoạn nạn, nên Quý Triệt bị hắn bắt đi làm chân sai vặt.
"Lão tam, xem qua cái kế hoạch tuyên truyền phim tài liệu mới này đi. Ngươi thật sự không hứng thú đóng vai Hắc Ma Tôn à?"
"Một chút cũng không." Quý Triệt kiên quyết từ chối, "Ngươi tìm người khác đi."
"Được thôi, nếu mà không tìm được ai vừa đẹp trai vừa nổi tiếng trong đám người chơi nam, thì đành phải để Tiểu Mạch lên diễn vậy." Nghiêm Nặc vừa nói vừa ngẩng đầu từ đống văn kiện lên, "Mà Tiểu Mạch đâu? Gọi cậu ta đến đây giúp ta xử lý ảnh đi."
"Ta bảo cậu ta ra sân bay đón người rồi." Quý Triệt thản nhiên nói.
"Đón ai?" Nghiêm Nặc hơi nhướng tai.
"Còn có thể là ai nữa? Chẳng phải vì ngươi mời Thẩm học muội."
"Thẩm học muội hiện giờ chẳng phải được gọi là mỹ nhân số một khu Lưu Quang sao, chiêu PR tốt như thế đương nhiên phải mời cô ấy. Mà còn là người chơi nữ vừa xinh đẹp ngoài đời thế kia nữa, khó kiếm lắm đấy! Để có được một cặp trai xinh gái đẹp, ngươi có biết ta tốn bao nhiêu tâm tư, rụng bao nhiêu tóc không? ! Mà sao lại để Tiểu Mạch đi đón, chứ không phải là ngươi đi?"
"Thẩm học muội có một cô bạn thân."
"Cô nào mà có Tuyết gì đấy?" Nghiêm Nặc vỗ trán, nhớ ra, "Thiên Sơn Mộ Tuyết, con bé vẫn luôn là fan cuồng bám đuôi ngươi trong bang đó."
"Ừ, cô ấy với Thẩm học muội ở chung một ký túc xá." Quý Triệt cau mày, tỏ vẻ khó xử và bất lực, "Cô ấy quá... nhiệt tình, không chịu nổi."
Trong game hễ có cơ hội là sẽ nhào vào đội của hắn, cái đó thì còn tạm, nhưng đến ngoài đời cũng không thèm xem sắc mặt người khác, cứ bám lấy hắn, cái này khiến người ta khó chịu.
Tuy trong lòng khó chịu, nhưng tính cách ôn nhu của Quý Triệt không thể thốt ra lời nặng nề được, chỉ đành tìm cách né tránh.
"Chậc, toàn là đào hoa tàn! Đúng rồi, nếu không có người chơi nữ nào xinh đẹp hơn, ta định mời Thẩm học muội đóng tiên nữ múa trong video, ngươi thấy thế nào?"
"Mấy chuyện tuyên truyền này ta không rành, ngươi thấy được là được."
"Thẩm học muội đóng tiên nữ múa, ngươi không đóng vai Hắc Ma à? Nhỡ đâu học muội thấy ai đó vừa mắt, thì muội ấy bị người khác cướp mất, đến lúc đó ngươi có mà khóc đấy."
"Ta nói lại lần nữa, chúng ta chỉ là bạn bè bình thường."
"Rõ ràng cô nàng thích ngươi, ngươi chỉ cần tỏ thái độ là thành thôi."
"Ta..." Lời nói khựng lại, trên mặt Quý Triệt thoáng qua vẻ thất vọng và mất mát, mím môi trầm mặc.
"Lão tam, chẳng lẽ ngươi vẫn còn nhớ Tiên Tiên sao?"
"Ta cũng không biết phải nói thế nào." Quý Triệt thở dài, có chút u sầu nói, "Ta cũng biết cái tuổi này của mình mà vẫn còn mơ mộng đến cái chuyện tình cảm ảo trong tiểu thuyết thì đúng là ngốc nghếch. Nhưng mà, cứ kết thúc như vậy, luôn cảm thấy có chút tiếc nuối."
"Hiểu, hiểu." Nghiêm Nặc tỏ vẻ thông cảm gật đầu, "Dài đằng đẵng như vậy, không có chút tình cảm nào mới lạ. Nhưng mà, đến mặt Tiên Tiên ngươi còn chưa thấy, quả thực là không cam tâm. Sống hay chết gì cũng phải có một cái kết quả, để ngươi biết cô ta thật sự xấu xí đến mức khiến ngươi từ bỏ ý định, vẫn hơn là cứ treo lơ lửng như thế này. Nhưng mà đừng nóng vội, hôm nay..."
Đang nói, điện thoại của Nghiêm Nặc reo lên.
Lời nói bị ngắt, mắt liếc đến số gọi hiện lên "Tiểu Chu Tiếp Đãi", ánh mắt như sáng lên, cả người Nghiêm Nặc bừng tỉnh.
"Ha ha, nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến ngay."
Nói xong, trêu chọc Quý Triệt, Nghiêm Nặc ấn nút nghe.
"Alo?"
"Tổng Nghiêm, cô gái Lưu Quang Bạch Ngâm Tiên mà ngài dặn dò tôi để ý đã đến rồi ạ."
Vừa nghe đến câu này, mắt Nghiêm Nặc liền bừng lên ngọn lửa bát quái. Quý Triệt mặt ngoài vẫn giữ vẻ thờ ơ xem kế hoạch, nhưng trong lòng đã sớm căng thẳng, vểnh tai lên, không bỏ sót một âm thanh nào.
"Giả bộ! Tiếp tục giả bộ đi!" Nghiêm Nặc thầm nhủ, không vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề, "Trông thế nào, xinh không?"
"Rất xinh!"
Vừa nghe đến ba chữ này, như mây mù tan biến, khóe miệng Quý Triệt không tự chủ cong lên, tâm trạng bỗng chốc vui vẻ hẳn.
"Không giấu được nha." Liếc mắt ra hiệu với hắn, Nghiêm Nặc tiếp tục hỏi, "Xinh đến mức nào?"
"Theo tiêu chuẩn của tôi, thì thuộc hàng nữ thần."
"Ôi trời, cậu có phải chưa thấy gái đẹp bao giờ không thế? Mà nữ thần dễ gặp vậy hả!"
"Tổng Nghiêm, tôi tuyệt đối không hề khoa trương, Bạch Ngâm Tiên thật sự rất xinh đẹp! Với cả mắt nhìn của tôi chuẩn lắm, tuyệt đối là có tiền, bộ đồ của cô ấy chắc chắn phải trên trăm vạn, đúng chuẩn bạch phú mỹ không thể sai."
"Đồ toàn dát vàng thế này, đúng là phong cách của Tiên Tiên. Chụp ảnh chưa? Gửi cho ta xem với."
"Ách... Chưa có. Nhưng tôi biết cô ấy ở phòng số mấy."
"Vô nghĩa, ta cũng biết! Thôi thôi được rồi, cứ vậy đi."
Nghiêm Nặc cúp máy, dù trong lòng tò mò chết đi được nhưng vẫn cố nén lại để xử lý công việc.
Tâm tư hoàn toàn không còn ở đây, Quý Triệt có chút đứng ngồi không yên, chưa được một phút đã không giữ được bình tĩnh, "Ta thấy kế hoạch tuyên truyền này cũng được đó, nếu không có gì thì ta đi trước."
"Đi đâu?"
"Đi dạo chút thôi."
"Hắc hắc hắc, là sốt ruột đi gặp vợ hả?"
Quý Triệt thề thốt phủ nhận, "Không có!"
Nghiêm Nặc thích thú khi người gặp họa nhắc nhở, "Đừng quên, hai người đã ly hôn, ngươi giờ chỉ là chồng cũ thôi."
Quý Triệt: "..."
Hết chuyện để nói! Tuyệt giao!
--- Vì 10 tây lên kệ, trước khi lên kệ thì không tăng chương nữa. Đề nghị các tiểu tỷ muội hãy cất trước đã, câu chuyện này tổng cộng 46 chương, đoạn đánh mặt này là một quá trình dài, không vội được đâu, đừng lo lắng... ( du ̄ 3 ̄ ) du (hết chương này)
Bạn cần đăng nhập để bình luận