Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam

Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam - Chương 638: Pháo hôi công chúa 5 (length: 8448)

Trong lòng mắng xối xả Khánh vương Tô Bắc Từ một trận, Võ Thịnh đế uống ngụm trà đè nén cơn giận, dù rõ ràng Tô Bắc Từ hạ độc thủ sẽ không ngu xuẩn đến mức lưu lại chứng cứ, vẫn là làm theo quy trình hỏi một lần.
"Nói rõ tình hình cụ thể."
Bất quá Võ Thịnh đế trong lòng kỳ thật cũng dễ chịu hơn chút, mấu chốt không phải chứng cứ, dù sao tạo ngụy chứng dễ như trở bàn tay, mấu chốt là binh quyền.
Nếu không phải Tô Bắc Từ thu nạp 30 vạn đại quân biên quan mà Khánh vương phủ khống chế, hắn đã sớm chơi chết hắn rồi!
"Bẩm hoàng thượng, sau khi Thập Thất công chúa Phong Lâm điện bốc cháy, nghe thấy tiếng la hét, đội tuần tra đêm gần đó lập tức chạy đến hiện trường, tại chính điện phòng trong phát hiện thị nữ Liễu Nguyệt của Thập Thất công chúa, lúc đó người đã chết, gần như chắc chắn là thích khách giết, hơn nữa chúng ta đã phát hiện một thích khách ở góc ngoài phòng..."
"Tra hỏi ra được gì không?"
Nghĩ Trịnh thống lĩnh bắt được thích khách, ánh mắt Võ Thịnh đế sáng lên, tạo ngụy chứng thì không được, nhưng nếu có chứng cứ rõ ràng, dù không tước được binh quyền cũng là một nhược điểm.
Mồ hôi lạnh càng nhiều, Trịnh thống lĩnh kiên trì trả lời, "Lúc chúng ta phát hiện thích khách đó, hắn đã chết rồi."
"Chết?!" Trong lòng Võ Thịnh đế giật mình, giọng không tự chủ cao lên.
"Dạ, khi chúng ta phát hiện thì hắn đã tử vong." Trịnh thống lĩnh nơm nớp lo sợ trả lời, "Nguyên nhân chết là do bị đá găm xuyên tim, lực đạo đó, người không có một giáp công lực thì khó làm được."
Nói xong, Trịnh thống lĩnh cúi thấp đầu, nhắm mắt chuẩn bị đón cơn sóng gió sắp ập tới.
Sự thật đã rõ ràng, tối qua trong hoàng cung có một cao thủ, cao thủ thực sự!
Có thể có một giáp công lực, đó đều là bậc lão làng có tiếng trên giang hồ.
Trong lòng kinh hãi, Võ Thịnh đế vẻ mặt bình tĩnh, ánh mắt tối sầm suy tư, một giáp công lực tuyệt thế cao thủ?
An ninh hoàng cung do Ngự Lâm quân phụ trách, nhưng trình độ Ngự Lâm quân ra sao, Võ Thịnh đế rành mạch, đem an nguy ký thác lên đám người ngu xuẩn này, hắn chết lúc nào không biết.
Là hoàng đế, tự nhiên có ám vệ hoàng gia bảo hộ.
Những Long vệ âm thầm bảo vệ hắn từng người công lực thâm hậu, thả ra giang hồ, cũng thuộc hạng nhất nhì, nhưng hôm qua Long vệ không báo cáo gì với hắn, nghĩa là, nhóm Long vệ cũng không phát hiện dấu vết thích khách.
Tô Bắc Từ có ám vệ, Võ Thịnh đế cực kỳ rõ ràng, ám vệ Tô Bắc Từ có thể yên lặng mò đến Phong Lâm điện của Bích Tiêu cung, hắn cũng không thấy lạ.
Dù sao nhóm Long vệ bảo vệ hắn, Phong Lâm điện là tiểu viện hẻo lánh, Long vệ sơ ý không tra cũng là bình thường.
Nhưng có thể bất động thanh sắc giết người của Tô Bắc Từ, lại yên lặng rời khỏi hoàng cung... không, người này nói không chừng đang ẩn nấp trong cung!
Nhưng vì sao lại muốn cứu Thập Thất?
Người bên cạnh Thập Thất?
Hay là muốn ám sát hắn?
Hoặc là, thích khách đã chết kia, căn bản không phải người của Tô Bắc Từ?
Võ Thịnh đế không khỏi nghĩ nhiều.
...
Phía bên kia, trong một viện lạc của Khánh vương phủ, dưới một cây cổ thụ lá cành xum xuê che trời, Khánh vương Tô Bắc Từ mặc bộ triều phục màu đen chưa thay đổi, chắp tay sau lưng đứng dưới gốc cây, toàn thân toát ra vẻ trang nghiêm khiến người lạnh gáy, đó là sát khí thấm đẫm từ chiến trường và uy nghiêm tự nhiên sinh ra do lâu ngày ở vị trí cao.
Có gió thổi qua, lá cây xào xạc rung động.
Đôi mày dài của Tô Bắc Từ hơi nhếch lên, nghĩ đến sắc mặt khó coi của Võ Thịnh đế sáng nay, người này không tự chủ được khóe miệng hơi nhếch lên.
Dương cẩu tặc muốn gả con gái cho hắn để có cớ cài gián điệp bên cạnh hắn ư? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày!
Công chúa thì sao chứ? Hắn giết không tha!
"Chủ tử."
Cùng với tiếng lá cây xào xạc, một bóng người như quỷ mị đột nhiên xuất hiện sau lưng Tô Bắc Từ, nửa quỳ trên mặt đất.
Nghe thấy giọng nói, trong lòng Tô Bắc Từ có chút bất ngờ, nụ cười trên môi lập tức biến mất.
Sao lại là Ảnh Nhất?
"Ảnh Cửu đâu? Còn chưa về phục mệnh sao?"
"Chủ tử, Ảnh Cửu vẫn chưa về, mà gián điệp chúng ta cài vào Ngự Lâm quân vừa truyền tin, tối qua phát hiện một thích khách, lúc Ngự Lâm quân chạy đến hiện trường thì thích khách đó đã chết rồi."
"Chết?"
Mặt trầm xuống, ánh mắt Tô Bắc Từ u ám, trong đôi mắt đen phút chốc ngưng tụ sát khí, cười lạnh nói, "À, Dương cẩu tặc vậy mà còn phái Long vệ bảo vệ con gái công cụ của hắn."
Về thực lực Ảnh Cửu, Tô Bắc Từ rất có lòng tin, với đám Ngự Lâm quân chỉ được cái mã đó, đừng nói là giết, căn bản là không thể phát hiện ra Ảnh Cửu.
Chỉ có đám Long vệ của cẩu hoàng đế có năng lực này!
"Chủ tử, gián điệp còn nói, Ảnh Cửu bị đá đánh một đòn trí mạng, đá găm xuyên tim, độ sâu đâm vào da thịt, người ra tay đó, ít nhất phải có một giáp công lực."
"Bản vương thật coi thường đám Long vệ của cẩu hoàng đế, không ngờ lại còn giấu cao thủ như vậy." Vẻ mặt trầm ngâm, Tô Bắc Từ suy nghĩ điều gì đó, vốn định sắp xếp một vụ ám sát giết gọn cẩu hoàng đế, giờ xem ra, đám Long vệ của cẩu hoàng đế đúng là tàng long ngọa hổ.
Xem ra cần phải tính toán kỹ hơn, nhưng không vội, dù sao người của hắn đã thành công có được sự tin tưởng của cẩu hoàng đế.
Rất nhanh thôi, hắn sẽ có thể trả thù cho cả Khánh vương phủ!
"Chủ tử, Thập Thất công chúa hiện tại đang dưỡng thương ở Thanh Lan điện, chúng ta có muốn tìm cơ hội..."
Tô Bắc Từ khoát tay, "Lần này nàng không chết, Dương Diệu Khôn lão tặc đó nhất định sẽ bố trí thêm nhiều nhân thủ bảo vệ nàng, chúng ta ra tay lần nữa, chỉ là tự chui đầu vào rọ. Cứ để nàng sống, dù sao sớm muộn cũng chết thôi."
"Dạ, chủ tử."
...
Ngủ một giấc tới sáng bảnh mắt, Lâm Tiểu Mãn một đêm ngon giấc, là một người tàn tật gãy chân, nàng cũng không cần mỗi ngày đi thỉnh an hoàng quý phi.
Lâm Tiểu Mãn vừa động đậy, Liễu Lục đang canh giữ trong phòng đã quy củ hỏi, "Công chúa, ngài muốn dậy rửa mặt sao?"
"Ừm."
Liễu Lục ra ngoài lấy nước vào, Liễu Thanh bưng đồ rửa mặt cũng đi vào.
Dưới sự hầu hạ của hai người, Lâm Tiểu Mãn rửa mặt đơn giản, sau đó ăn điểm tâm, tuy là công chúa nhưng điểm tâm chỉ là cháo, trong đó có ít thịt băm, chút mỡ cũng không có.
Điểm tâm còn chưa trôi xuống họng, Liễu Thanh đã bưng một bát lớn đen ngòm đáng sợ, nhìn thôi đã thấy kinh.
Haizz, là một người bị thương, Lâm Tiểu Mãn chỉ có thể nhận mệnh uống thuốc.
"Liễu Thanh, đi lấy cho ta hai quyển sách ở Văn Uyên các, ta muốn « Đại Càn chí » và « Hoài Thanh thánh du ký »." Lục tìm trong ký ức hai quyển sách, Lâm Tiểu Mãn mở miệng phân phó.
Hai quyển này không phải sách giáo khoa chính quy, nhưng cũng không phải là loại sách phi chủ lưu khác người, nàng đọc hai quyển này xem như là đúng mực.
« Đại Càn chí » ghi chép núi sông Đại Càn, « Hoài Thanh thánh du ký » là trải nghiệm cá nhân của một thần y tên Hoài Thanh vừa du lịch Đại Càn vừa cứu người.
Đột nhiên đòi sách thuốc xem có vẻ quá đột ngột, xem hai quyển này thì phù hợp hơn.
"Dạ, công chúa."
Liễu Thanh đi lấy sách, Liễu Lục canh ở ngoài cửa tùy thời hầu mệnh, Lâm Tiểu Mãn một mình trong phòng hồi tưởng lại những điều hôm qua mình bỗng nhiên lĩnh hội.
Hắc hắc hắc.
Không chỉ có công lực, còn có cả công pháp!
Nàng GET được một bản « Huyền Thanh quyết » và « Kinh Hồng thất sát ».
« Huyền Thanh quyết » rõ ràng là một loại nội công, mà « Kinh Hồng thất sát » là một loại kỹ năng, đúng lúc Lâm Tiểu Mãn còn đang cố gắng hội thông thuần thục thì bên ngoài vang lên tiếng bước chân, lập tức tiếng của Liễu Lục vang lên.
"Nô tỳ tham kiến hoàng thượng, hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế."
Đến rồi, ông bố hoàng đế mặt lạnh vô tình kia của nàng đến rồi.
- Anh anh anh, o( )o Cổ văn thật là khó viết, cho ta viết từ từ ~ (hết chương này)..
Bạn cần đăng nhập để bình luận