Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam

Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam - Chương 195: Tận thế vạn người mê 21 (length: 8146)

Giết tang thi thì đơn giản, khó là sống sót giữa người với người. Đến gần cổng chính khu dân cư, Lâm Tiểu Mãn phát hiện nơi này lại là một mớ hỗn độn.
Tận mắt chứng kiến người bị cắn bị thương cũng biến thành quái vật, đám người trốn trong cao ốc bất động sản kia cũng bớt lo, người bị thương hay có triệu chứng đều bị nhốt cách ly.
Chỉ là lúc này, bên ngoài cổng sắt khu dân cư đã chật như nêm cối bởi một đám xe ô tô.
Mặc dù khu biệt thự Lương Sơn khá hẻo lánh, nhưng những người sống sót đầu tiên trốn từ thành phố về, vẫn có rất nhiều người trốn đến đây.
Buổi tối mọi người rất sợ dẫn dụ quái vật nên cũng khá yên tĩnh, sáng sớm thấy khu dân cư này không có quái vật thì có vẻ khá an toàn, một đám lại chen nhau muốn vào trong.
Lâm Tiểu Mãn: Thật là loạn, đầu trọc!
Người bên ngoài thì cười toe toét chửi rủa muốn xông vào.
Người bên trong lại sợ bên ngoài có quái vật nên chết giữ cửa không cho vào.
Khung cảnh hỗn loạn, Lâm Tiểu Mãn cảm thấy mình thật sự lực bất tòng tâm. Đang bực bội không biết có nên cầm vũ khí đứng lên kéo một vài thành viên tổ chức hay không thì Tiểu Bạch quản gia lên tiếng: "Chủ nhân, đội ngũ đã trở về, bọn họ sẽ tiếp nhận công tác quản lý khu dân cư, ngài có thể yên tâm."
Lâm Tiểu Mãn ngay lập tức thở phào nhẹ nhõm, hô, không phải chuyện của nàng, có thể yên tĩnh làm một con cá khô chỉ lo việc thăng cấp.
Vu Hách trở về. Nói đúng hơn, là đội ngũ của Vu Hách trở về.
Nhìn có khoảng ba bốn trăm người, mấy chục chiếc xe, bao gồm hàng chục xe tải lớn chở đầy vật tư.
Chỉ có một ngày thôi mà hiệu suất... Lâm Tiểu Mãn không cần nghĩ cũng biết, bọn họ đã chuẩn bị từ trước rồi!
Chỉ chờ tận thế đến liền ngay lập tức bắt đầu cướp đoạt.
Nói cũng khéo, người dẫn đội này, Lâm Tiểu Mãn cũng quen, chính là Lưu Trình, bạn cùng phòng của Vu Hách.
Gặp được Lâm Tiểu Mãn ở đây, Lưu Trình hiển nhiên cũng rất kinh ngạc, hai người nói chuyện vài câu, biết tang thi ở đây đều do Lâm Tiểu Mãn giết thì Lưu Trình càng kinh ngạc giơ ngón cái lên, "Ngươi thật sự quá lợi hại!"
"Đâu có đâu có, các ngươi càng lợi hại hơn."
Hai bên khen ngợi nhau, Lâm Tiểu Mãn trong lòng lại có chút chua xót, Lưu Trình thức tỉnh là dị năng hệ Hỏa, không thể không nói, sức chiến đấu của hệ Hỏa trong tận thế là đứng đầu.
An Thụy, tên tra nam kia, cũng là hệ Hỏa.
Lưu Trình mời Lâm Tiểu Mãn gia nhập đội ngũ của họ, Lâm Tiểu Mãn dùng câu "Ta suy nghĩ một chút" để kéo dài, tạm thời không muốn gia nhập. Rốt cuộc một người thì càng tự do, gia nhập đội ngũ thì khó tránh khỏi có ràng buộc.
Nói chuyện xong, Lưu Trình bắt đầu đại chỉnh đốn khu dân cư một cách quyết liệt, các loại biện pháp, rõ ràng là muốn phát triển nơi đây thành căn cứ của người sống sót.
Không quá một ngày, toàn bộ khu dân cư đã ngay ngắn trật tự, không phải là cư dân khu dân cư thì bị nhốt cách ly, những người bình thường thì được tập trung ở cao ốc bất động sản.
Sau đó, loa khu dân cư lại vang lên một lần nữa.
Tất cả mọi người nghe rõ, thành phố đã loạn, người bị cảm sẽ dị biến thành tang thi, người bị tang thi cắn, bị thương hoặc bị cào cũng sẽ bị lây nhiễm thành tang thi, nhà có người bị tang thi cào, hoặc có triệu chứng cảm mạo hôn mê thì nhất định phải cách ly.
Tiếp đó là các chế độ của khu dân cư sau này, quan trọng nhất là, người nghèo xác xơ muốn có đồ ăn thì phải tham gia huấn luyện, sau này cùng đại đội quay về nội thành tìm đồ ăn, hoặc tham gia công tác, phân phối theo lao động. Tóm lại, không tham gia lao động, không tham gia sắp xếp công việc thì không được nhận vật tư.
Vì là chủ sở hữu khu dân cư, nên gia đình Lâm Tiểu Mãn không bị ảnh hưởng. Trong nhà một đám người họp mặt vì tình huống này.
"Cậu, anh, trong nhà chỉ có hai người đàn ông, mà số đồ ăn tích trữ trước kia chỉ còn có chút xíu, đội thu thập lương thực này, chắc chắn là phải tham gia."
Để che giấu không gian, Lâm Tiểu Mãn cất không ít vật tư trong tầng hầm, nhưng hai người ăn khác bảy người ăn, tốc độ tiêu hao tuyệt đối không giống nhau. Nhà của cậu ngu ngốc, lúc chạy đến lại chỉ mang theo đồ ăn được vài ngày, mang đi thì nhiều vật phẩm có giá trị trong nhà hơn.
Đã tận thế rồi, tiền thì có tác dụng gì?
"Không được, không được, bị tang thi cào bị thương sẽ bị lây nhiễm thành tang thi!" Diêu Thu Chí một mặt hoảng sợ ra sức lắc đầu.
Diêu Viễn cũng mặt mày sợ hãi, "Nguy hiểm quá, trong thành phố bây giờ chắc chắn toàn là loại quái vật tang thi này."
"Vi Vi, cái này nguy hiểm quá phải không?" Diêu Thu Bạch biết Lâm Tiểu Mãn có không gian lớn, trữ nhiều vật tư nên muốn nói lại thôi.
"Mẹ!" Lâm Tiểu Mãn nghiêm giọng trừng mắt liếc nàng.
Diêu Thu Bạch chưa trải qua tận thế nên quá thiện lương. Ơn nhỏ nghĩa lớn, kẻ thù cũng là do nuông chiều mà ra.
Bị Lâm Tiểu Mãn trừng mắt, Diêu Thu Bạch liền im lặng không nói gì, tuy thiện lương nhưng trong lòng Diêu Thu Bạch thì con gái vẫn là số một, nên tất cả đều nghe Lâm Tiểu Mãn.
"Mẹ, nhà mình đồ ăn không nhiều lắm đâu nha, làm sao bây giờ?" Lâm Tiểu Mãn mặt đầy vô tội tỏ ra khó xử.
Lời này chắc chắn là nói cho bốn người nhà của cậu nghe.
"Vậy... vậy chúng ta mua, chúng ta mua của người khác!" Lúc nói những lời này, Diêu Thu Chí đầy vẻ mặt đau lòng, "Ta vẫn còn vàng."
Lâm Tiểu Mãn im lặng liếc mắt khinh bỉ.
"Thời thế loạn lạc, chỉ sợ về sau có tiền cũng không mua được lương thực." Lâm Tiểu Mãn lạnh lùng nói một câu, rồi nói tiếp, "Anh họ, anh cũng đã thấy rồi đấy, tang thi cũng dễ đối phó mà."
"Đấy là số lượng ít thôi mà!" Diêu Viễn mặt đầy không tán đồng, kích động nói, "Số lượng nhiều thì làm thế nào? Em họ, bọn họ nói thu thập vật tư, muốn trở về thành phố! Trong thành phố đó!"
...
Cuộc họp cũng không thảo luận ra kết quả gì, buổi tối lúc đi ngủ, Lâm Tiểu Mãn tiếp tục suy nghĩ việc thăng cấp.
Không gian chỉ có thể trữ vật, còn dị đồng bàn tay vàng thì không có giá trị về võ lực, mà võ công thì hiện tại tuy rất lợi hại nhưng sau này khi tang thi và dị năng giả đều tiến hóa lên đến tam giai trở lên, chút võ công này chẳng đáng gì.
Xinh đẹp là vốn liếng, nhưng cũng là nguồn cơn tội lỗi, không có võ lực thì không được! Vì vậy vẫn phải thăng cấp dị năng.
Hôm sau, Lâm Tiểu Mãn đề nghị muốn vào thành phố xem tình hình, tiện thể tìm chút vật tư mang về.
Nghe xong những lời này, Diêu Thu Bạch liền lên cơn, "Không được, không được, nguy hiểm quá!"
"Văn Vi à, nguy hiểm quá, hay là đừng đi đi." Diêu Thu Chí cũng coi như còn chút dáng vẻ trưởng bối là cậu, cũng không mấy đồng ý.
"Chị họ, bây giờ loạn thế này, vào thành phố vạn nhất nhiễm virus thì sao? Dù sao nhà mình cũng còn nhiều lương thực, mạo hiểm làm gì?" Tuy quan hệ không thân thiết, cô em họ Diêu Diêu này xem như cũng có chút lương tâm.
"Đi xem một chút cũng tốt, biết đâu họ đang nói chuyện giật gân thôi thì sao? Đồ ăn trong nhà thì kiểu gì cũng sẽ hết, đi mua chút đồ ăn và đồ dùng hàng ngày về cũng là cần thiết." Vì Lâm Tiểu Mãn không đồng ý cho người nhà mẹ đẻ của Tần Du chuyển đến, nên người chị dâu Tần Du này vẫn luôn không vừa mắt nàng. Lúc này lạnh lùng nói mát mẻ.
"Em họ à, nếu đến siêu thị nhớ mua cho cháu trai chị chút sữa bột gì đấy, Nhạc Nhạc đói gầy rồi."
"Cô ơi, cháu muốn chocolate, còn muốn kẹo mút nữa!" Đứa trẻ con Diêu Nhạc Nhạc chẳng biết gì, kích động ôm chân Lâm Tiểu Mãn, "Cô ơi, còn muốn mua đồ chơi, muốn robot nữa!"
Lâm Tiểu Mãn: ...
Tóm lại, Lâm Tiểu Mãn kiên quyết muốn vào thành phố, Diêu Thu Bạch chết sống không cho nàng đi, cuối cùng thì quyết định là: anh họ Diêu Viễn sẽ cùng nàng đi, hai người có thể nương tựa lẫn nhau, tình huống không ổn thì lập tức quay đầu trở về.
(hết chương này).
Bạn cần đăng nhập để bình luận