Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam

Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam - Chương 666: Pháo hôi công chúa 33 (length: 7762)

Tìm tới tìm lui vẫn không thấy lão hoàng đế đâu, Lâm Tiểu Mãn trong lòng nặng trĩu, đầy bụng nghi hoặc không biết lão hoàng đế sẽ bày ra trò gian gì, sau đó thì bọn họ ở điểm liên lạc tại Phong châu đột nhiên gửi cho nàng tin khẩn cấp, bảo nàng nhanh chóng quay về Thông châu, Dương Hàn Mặc đang tìm nàng, chuyện khẩn cấp mười vạn phần.
Bất chấp bão tuyết, Lâm Tiểu Mãn vội vàng chạy về Thông châu, hai huynh muội vừa gặp lại, Dương Hàn Mặc liền vội vàng báo cho nàng một tin sét đánh, "Tiểu Hi, không hay rồi, phụ hoàng đã đến Mục châu rồi!"
Lâm Tiểu Mãn: Mục châu! ?
Sau một hồi ngơ ngác, Lâm Tiểu Mãn có chút hiểu ra.
Phong châu luôn là phì nhiêu, nên quân đội hùng mạnh, các thế lực lớn mạnh đan xen, vô cùng khó gỡ, lão hoàng đế này sợ đến Phong châu sẽ thân cô thế cô bị người ta "hiệp thiên tử dĩ lệnh chư hầu" sao?
Vậy nên mới đến Mục châu tìm "Nhi tạp" của mình, người luôn đánh đâu thắng đó, anh dũng vô địch ư?
Kết luận: Chắc chắn là muốn lập "Mặc vương" nàng đây làm thái tử rồi!
Nghỉ ngơi một đêm ở Thông châu, Lâm Tiểu Mãn cùng Dương Hàn Mặc mang theo một đội cao thủ, suốt đêm lên đường quay về Mục châu.
Vì lão hoàng đế ở đó, nên Dương Hàn Mặc người thật chắc chắn phải ra mặt.
Lại một lần nữa bất chấp bão tuyết, lúc trở lại Mục châu thì đã là giữa tháng giêng, tuyết lớn đã ngừng rơi, tuyết đọng trên đường cũng bắt đầu tan chảy.
Một đám người mệt mỏi phong trần chạy đến Nghi An phủ thành.
Vì Võ Thịnh đế đến nên cả Nghi An phủ đều được canh phòng cẩn mật, người ra đón tiếp là phủ doãn Nghi An, người này là quan văn, võ công kém cỏi, nên thấy Dương Hàn Mặc người thật cũng không cảm thấy có gì khác thường.
Vội vàng đi tới phủ thành chủ, được phủ doãn dẫn tới chủ viện, lúc đến cửa viện thì có mấy thái giám ra đón.
Người đi đầu, Lâm Tiểu Mãn có chút ấn tượng, là cao thủ bên cạnh lão hoàng đế, hình như họ Đỗ, Đỗ công công.
Đỗ công công vẻ mặt bi thương, nhìn thấy Dương Hàn Mặc thì kêu gào lên, "Vương gia, ngài, ngài đến chậm một bước rồi! Bệ hạ người, người... Băng hà rồi."
Lâm Tiểu Mãn: . . .
Cái gì? Lão hoàng đế chết rồi?
Thật ư?
Sao lại chết?
Từ nhỏ bị hoàng quý phi xem như công cụ tranh giành quyền lực, tuổi thiếu niên thì đã là quân cờ bị bỏ rơi, bị ném đến đất phong để tự sinh tự diệt, Dương Hàn Mặc đối với Võ Thịnh đế cũng không có bao nhiêu tình cảm.
Lúc này nghe tin người chết, trong lòng cũng chỉ hơi dao động một chút, nhưng ngoài mặt lại là hốc mắt đỏ hoe, mặt mày vô cùng bi ai xen lẫn oán giận, kỹ năng diễn xuất quả thật quá tốt.
"Sao có thể, phụ hoàng sao lại thế... Là ai! Là ai đã hại phụ hoàng! Ngươi mau nói!" Dương Hàn Mặc đầy kích động túm chặt cổ áo Đỗ công công, gầm lên một bộ muốn ăn tươi nuốt sống người khác.
"Vương gia, xin nén bi thương ạ. Bệ hạ người là... Chết vì bệnh ạ." Đỗ công công vội vàng giải thích, đồng thời dẫn mọi người vào viện.
Mọi người đều bị giữ lại ngoài phòng, chỉ có Dương Hàn Mặc đi vào, không được hai giây, bên trong liền vọng ra tiếng khóc tang khoa trương của hắn, "Phụ hoàng, phụ hoàng! Nhi thần đến chậm mất rồi! Nhi thần bất hiếu quá..."
Lâm Tiểu Mãn lặng lẽ làm nền ở ngoài phòng: ? ? ?
Là bạn nhỏ, nàng bây giờ có rất nhiều dấu hỏi.
Thật sự chết vì bệnh ư?
Chết vì bệnh?
Bệnh?
. . .
Võ Thịnh đế chết, đây quả thật là một tin chấn động trời đất, Dương Hàn Mặc quyết đoán phong tỏa tin tức, buổi chiều, Lâm Tiểu Mãn cuối cùng cũng được nhìn thấy thi thể của lão hoàng đế từ xa, rất gầy gò, xem ra đúng là chết vì bệnh.
Kết hợp với lời giải thích quanh co của những người đi theo lão hoàng đế, Lâm Tiểu Mãn đại khái hiểu ra, vì nghiện thuốc, vốn dĩ sức khỏe của lão hoàng đế đã rất kém, sau đó liên tiếp gặp chuyện rắc rối, tâm trạng tích tụ, lại thêm một trận đánh với Chu vương, chắc là đã phát hiện ra chuyện Chu vương cấu kết với Tô Bắc Từ làm chuyện xấu, lão hoàng đế nếm mùi thất bại nên trong lòng tức giận. Cuối cùng lại bất chấp bão rét một đường chạy đi, nên không chịu được nữa mà sinh bệnh, đến Mục châu chưa được mấy ngày thì, cũng tức là hai ngày trước khi bọn họ tới, người đã chết.
Một lão già mưu mô túc trí như thế, lại chết vì bệnh!
Sự thật này cho chúng ta biết, sức khỏe mới là quan trọng nhất! Ngày thường không có việc gì, hãy cứ giữ cho tinh thần thoải mái, đừng cả ngày suy nghĩ những âm mưu quỷ kế, dùng tâm quá độ, dồn hết tâm sức tính toán chi li mỗi ngày, thêm phần nóng nảy lại lao lực quá độ, hậu quả chính là: Chết vì bệnh!
Chậc, may mà tâm tính của ta tốt, ăn gì cũng thấy ngon.
Nghe nói, lão hoàng đế tới đây là có ý định lập Mặc vương làm thái tử, còn việc là thật tâm hay chỉ là để trấn an lợi dụng thì ai biết, dù sao, dù lão hoàng đế ở Mục châu có nghĩ thế nào thì kết quả là bây giờ hắn đã chết rồi.
Uy danh của "Dương Hàn Mặc" ở Mục châu vô cùng cao, có thể nói là xưa nay chưa từng có, mà đoàn người phụng dưỡng lão hoàng đế cũng đều ở Mục châu, đương nhiên không ai dám hó hé.
Không cần Lâm Tiểu Mãn phải đi trộm, ngọc tỷ mà nàng ngày đêm mong nhớ cũng đã nằm trong tay Dương Hàn Mặc.
Đi mòn dép tìm chẳng thấy, tự nhiên lại đưa tới tận cửa.
Long vệ, chỉ nhận ngọc tỷ chứ không nhận người, Dương Hàn Mặc vừa chạm vào ngọc tỷ, thủ lĩnh Long vệ liền xuất hiện.
Tuy rằng một nhóm Long vệ cũ chết gần hết, nhưng người mới có thể nhanh chóng bổ sung, đây tuyệt đối là một trợ lực lớn.
Còn một điểm phiền phức là mười mấy thái giám, đám thái giám tâm phúc của lão hoàng đế đều là cao thủ, ban đầu, các công công rất tâm phục khẩu phục "Dương Hàn Mặc" có võ công siêu cường, nhưng chưa được nửa ngày thì các công công đã phát hiện ra.
Cái gì mà "Trở lại nguyên trạng" "Đại ẩn mình trong thành thị" "Võ công cao cường đến mức bọn họ không nhìn ra được" đều là nói nhảm, Mặc vương căn bản không phải cao thủ tuyệt thế, mà chỉ là một kẻ yếu kém thực sự!
Tin đồn Mặc vương là đồ đệ của cuồng tôn, từ đâu ra vậy?
Tin đồn không đúng với sự thật mà!
Các công công trong lòng không vui.
Tối hôm đó, Lâm Tiểu Mãn và Dương Hàn Mặc cùng nhau mời đám công công đến một tiểu viện vắng vẻ.
"Các ngươi có phải có ý kiến với ca ca ta không?"
Lâm Tiểu Mãn trực tiếp tung một chiêu lớn, một con kim long, trong nháy mắt những căn phòng trong viện biến thành phế tích, toàn bộ khung cảnh không khác gì một vụ nổ.
"Không phục thì cứ tới đánh!"
Các công công: Phục rồi! Tuyệt đối phục rồi!
Hóa ra, "Hi tiên sinh" nghĩa đệ của Mặc vương mới là đồ đệ của cuồng tôn.
Tuy Mặc vương chỉ là kẻ yếu, nhưng Hi tiên sinh nguyện ý phò tá hắn, điều này nói lên điều gì? Nó nói lên rằng Mặc vương là người được lòng dân, xu thế chung!
Mọi chuyện vô cùng thuận lợi, Dương Hàn Mặc liền tiếp nhận thế lực của cha mình, Long vệ, một đám công công vệ sĩ, cùng 3 vạn Phùng gia quân đang ở Trung châu.
Thủ lĩnh Phùng gia quân là người trung thành với lão hoàng đế, việc tiếp quản Trung châu hiển nhiên cũng không có vấn đề.
Đem lão hoàng đế bỏ vào quan tài, hai huynh muội cùng một đám tâm phúc mở một cuộc họp quân sự, bàn tới bàn lui, cuối cùng quyết định giấu kín tin tức.
Uy danh của Võ Thịnh đế vẫn còn có chút tác dụng, nếu tin lão hoàng đế chết truyền ra ngoài, Tĩnh vương và Anh vương nắm trong tay binh hùng tướng mạnh chắc chắn sẽ nổi dậy làm loạn.
Cho nên, cứ giấu đi trước.
Trực tiếp tuyên bố tin tức, Võ Thịnh đế mắc bệnh cần tĩnh dưỡng, đồng thời lập Mặc vương Dương Hàn Mặc làm thái tử, tạm thời thay mặt triều chính. Còn Chu vương Dương Hàn Phong, đúng là nghịch thần tặc tử, ai ai cũng có thể tru diệt!
(hết chương này).
Bạn cần đăng nhập để bình luận