Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam

Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam - Chương 672: Pháo hôi công chúa 39 (length: 8021)

Nhịn bụng đói cồn cào, Lâm Tiểu Mãn ngồi ngay ngắn, thầm nghĩ trong lòng, tên cẩu nam nhân thế thân sao còn chưa đến vậy?
Ngay lúc nàng đang phàn nàn như thế...
"Cút!"
Một tiếng quát chói tai đột ngột vang lên, như sấm nổ bên tai, ầm ầm vang dội.
Mặt trắng bệch, thân hình Lâm Tiểu Mãn lung lay.
"Công chúa, người làm sao vậy?" Cao ma ma và Chu ma ma, hai cao thủ lập tức nhận ra sự bất thường của nàng.
Nén kinh hãi trong lòng, Lâm Tiểu Mãn ngẩng đầu, mắt to ngấn nước đáng thương nói, "Ma ma, ta đói đến hoa cả mắt."
"Công chúa, xin người cố gắng thêm một lát." Cao ma ma mặt mày cứng nhắc, theo khuôn phép mà nói.
"Quy củ là chết, ngọc thể của công chúa quan trọng, ăn tạm miếng bánh ngọt cho đỡ đói, cũng không sao." Chu ma ma vẻ mặt khoan dung, trực tiếp bưng một mâm bánh ngọt đến cho nàng.
"Cám ơn ma ma."
Lâm Tiểu Mãn giống chuột hamster cẩn thận gặm bánh ngọt, trong lòng mộng bức, còn chưa kịp hỏi Thống Tử thì hệ thống điện tử âm đã vang lên.
Hệ thống 666: "Chủ nhân, vừa rồi có một nguồn năng lượng không rõ cưỡng ép đối thoại."
"Ta nghe thấy rồi, ngươi đúng là đồ bỏ đi." Lâm Tiểu Mãn im lặng, trực tiếp mắng trong đầu, mẹ nó, tên tiện nhân nào vậy!
Trong lòng, Lâm Tiểu Mãn càng nghiêng về phía kẻ đã mở ra nhiệm vụ ở thế giới này, đúng là cặn bã biến thái! Đặt tử cục hố người mới, quả nhiên không phải thứ tốt đẹp gì!
Trong lòng vừa chửi rủa, hệ thống điện tử âm lại vang lên.
666: "Chủ nhân, hệ thống 87 khởi xướng trò chuyện tạm thời, người có chấp nhận không? Hệ thống 87 hiện là hệ thống cấp trên của chúng ta, cũng chính là người mở nhiệm vụ lần này."
"Hả?" Lâm Tiểu Mãn bất ngờ, sau đó nói, "Chấp nhận."
Hệ thống 87: "Chào ngài, tôi là hệ thống 87, xin lỗi, chủ nhân của tôi tính khí không tốt, nếu có đắc tội, mong ngài thứ lỗi."
Đây là một giọng nam hoàn mỹ, dễ nghe, tràn đầy ý cười, chỉ là ngữ khí và ngữ điệu này hoàn toàn giống như nhân viên chăm sóc khách hàng chuyên nghiệp.
Dù rất muốn chửi một tiếng "Cút" nhưng rõ ràng đối phương có võ lực cao.
Lâm Tiểu Mãn gắng gượng mỉm cười, "Không sao."
Haiz, có thực lực thì oán trời oán đất, không thực lực thì ngoan ngoãn nằm sấp làm bánh bao thôi.
Trong lòng "anh anh anh" mấy tiếng, Lâm Tiểu Mãn yếu ớt hỏi, "Cho nên, hệ thống tiên sinh, ngươi có chuyện gì sao?"
Hệ thống 87: "Tôi là muốn xác nhận, ngài có hiểu ý của chủ nhân tôi không?"
"Ách, ta không hiểu lắm, hệ thống tiên sinh, có thể giải thích cặn kẽ hơn không?" Lâm Tiểu Mãn trong lòng khổ sở, khiêm tốn thỉnh giáo.
Tuy rằng văn của nàng không phải do giáo viên thể dục dạy, nhưng một chữ "Cút", nàng có thể hiểu được gì chứ? Chẳng lẽ lại bảo nàng cút khỏi thế giới này sao?
Hệ thống 87: "Nếu ngài không rõ, xin cho phép tôi được giải thích cặn kẽ, chủ nhân biết thực lực của ngài bình thường, chủ nhân cũng không yêu cầu ngài ám sát thiên đạo chi tử, cũng không yêu cầu ngài giúp đỡ chúng tôi, ngài chỉ cần không đứng ở phe đối địch, không cản trở đại kế của chúng tôi là được. Nguyên chủ của chúng tôi là Tĩnh vương, mục tiêu của chúng tôi là trở thành minh quân khai sáng một thời thịnh thế."
Tĩnh vương!
Lâm Tiểu Mãn kinh ngạc, vậy mà là Tĩnh vương vừa có vẻ hèn nhát lại có chút cẩn thận cơ kia!
Hệ thống 87: "Cho nên, xin ngài đừng phụ trợ bất kỳ vị vương gia nào khác của Dương gia, cũng như thiên đạo chi tử. Nếu không, làm vật cản đường sẽ chỉ bị tiêu diệt. Với tư cách là hệ thống, tôi phải nhắc nhở ngài, chủ nhân của tôi, tính khí không tốt."
Mặt tươi cười: Ta cám ơn ngươi nhắc nhở.
Tuy rằng cái hệ thống và người này đều không phải là thứ tốt, nhưng thân ở dưới mái hiên, đành phải cúi đầu, Lâm Tiểu Mãn chỉ có thể làm một con rùa nhẫn nại.
Tóm lại, yêu cầu của hệ thống 87 chính là: Mặc kệ ngươi ở đâu làm gì thì cứ ở yên đấy, đừng cản trở bọn hắn là được. Tuy thái độ rất ác liệt nhưng yêu cầu này thật sự không làm khó dễ.
Bất quá, vẫn còn một vấn đề.
"Xin hỏi, thiên đạo chi tử là ai?" Lâm Tiểu Mãn khiêm tốn hỏi.
Hệ thống 87: "Khánh vương, Tô Bắc Từ."
Lâm Tiểu Mãn lại một lần nữa kinh ngạc, nghi vấn nói, "Nhưng khi thiết lập lại thế giới, chẳng phải Tô Bắc Từ đã chết lâu rồi sao?"
Hệ thống 87: "Có những người, hồn phi phách tán, nhưng có những người, hồn không tan."
Nghe xong câu này, Lâm Tiểu Mãn đột nhiên cảm thấy mình có lẽ đang đói đến hoa mắt, đầu óc trở nên trì độn. Kẻ mạnh về hồn, sau khi chết đi, vẫn có thể sót lại một thời gian, có lẽ Tô Bắc Từ chết đi vẫn còn tồn tại ở dạng hồn một thời gian.
Hệ thống 87: "Nếu ngài không có nghi vấn nào khác, vậy tôi xin phép cáo từ."
"Được, tạm biệt."
Ăn xong bánh ngọt, Lâm Tiểu Mãn do dự suy nghĩ, nếu hiện giờ chạy đến chỗ Tĩnh vương nịnh nọt ôm đùi, hệ thống 87 hẳn cũng không cự tuyệt, tuy rằng làm vậy khá mất mặt, nhưng mà hỗn một cái công trạng tòng long, phần thưởng ít nhất cũng tăng gấp năm lần.
Nếu chỉ ngồi chờ chết thì phần thưởng hoàn thành nhiệm vụ chưa chắc đã đủ tiền vốn.
A, đây là một sự lựa chọn khó khăn giữa tôn nghiêm và thực lực!
Lâm Tiểu Mãn: Lão nương chọn thực lực!
Muốn thành công thì phải có cái đặc tính “da mặt dày” này.
Ừm ừ, không sai, đánh bại địch nhân, xưa nay không phải bằng tiết tháo và tôn nghiêm mà là bằng thực lực! Cho nên, lần này cứ đi phụ trợ tên cặn bã biến thái không ra gì 87 này, dựa vào thế lực lớn để nâng cao thực lực của bản thân.
Quyết định khó chịu như vậy đấy.
Còn về người anh trai tiện nghi Dương Hàn Mặc… Đến lúc đó nghĩ cách bảo hắn làm một vị tiêu dao vương không có thực quyền đi!
Vừa đưa ra quyết định kỹ càng, bên ngoài liền vang lên tiếng hô, "Tham kiến vương gia."
Người này, rốt cuộc đã đến.
Tô Bắc Từ mặc hỉ phục màu đỏ xuất hiện ở cửa, nhưng còn chưa kịp vào, một đạo tiếng xé gió chói tai vang lên, một mũi tên nhanh như chớp bắn tới.
Không phải nhắm vào Tô Bắc Từ, mà là "vụt" một tiếng, bắn vào phòng, một mũi tên trúng vào một cung nữ.
Cùng với tiếng kêu thảm thiết của cung nữ bị trúng tên, một đám cung thủ áo đen, như quỷ mị bàn lặng lẽ xuất hiện trong sân, loạn tiễn theo sát mà tới.
"A! Có thích khách!"
"Cứu mạng với!"
"Mau có người tới đi!"
...
Hiện trường lập tức rơi vào một mảng hỗn loạn.
Mí mắt Lâm Tiểu Mãn giật giật, tên cẩu nam nhân lên sân khấu tự mang nhạc nền: Hắn đến rồi, hắn đến rồi, hắn mang theo thích khách đến đây!
Khánh vương phủ bị thích khách xâm nhập? Đừng đùa! Chắc chắn là Tô Bắc Từ tự biên tự diễn!
Mà đám người lão hoàng đế cũng toàn là ảnh đế ảnh hậu cả!
Các ma ma và cung nữ võ công cao cường, sợ hãi kêu lên với vẻ mặt kinh hoàng, có vẻ như tình nguyện hi sinh cũng không muốn lộ mặt.
Lâm Tiểu Mãn: Haha.
Theo chiều gió, Lâm Tiểu Mãn gia nhập vào đội quân diễn xuất kỹ năng, rồi buồn bã phát hiện mình đã nghĩ sai rồi.
Vốn tưởng là Tô Bắc Từ dựa vào “thích khách” muốn loại bỏ mấy thám tử của lão hoàng đế, nhưng mẹ nó, chúng nó lại hướng nàng mà tới!
Đám thích khách cung thủ đó, ít nhất một nửa đang nhắm vào nàng để bắn lén!
Ngọa tào!
Sao lại thế này?
Tên cẩu nam nhân đang thăm dò nàng!
Dù có thiên đạo ở đó, Lâm Tiểu Mãn cũng không dám tùy tiện giết hắn, nhưng tên cẩu nam nhân thật sự không biết nàng võ nghệ cao cường sao? Không sợ nàng một chưởng đánh chết hắn? Hay là hắn cũng là một tuyệt thế cao thủ, nên không hề sợ hãi?
Mũi tên quá dày đặc, không muốn chết thì chỉ còn cách bộc lộ võ công.
Ngay khi Lâm Tiểu Mãn chuẩn bị xả láng bung lụa ra thì tình huống cấp bách diễn ra, "Cẩn thận!" Tô Bắc Từ đột nhiên xông đến, bảo vệ trước người nàng, "đinh đinh bang bang" gạt rơi một loạt mũi tên.
Sau một khoảnh khắc sửng sốt ngoài ý muốn, Lâm Tiểu Mãn im lặng không nói.
Ách... Kế anh hùng cứu mỹ nhân?
Bạn cần đăng nhập để bình luận