Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam

Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam - Chương 269: Nữ triệu hoán sư không cam lòng 21 (length: 8204)

Con Cửu U Chúc Long dài đến ba bốn mươi mét chỉ là gọi là to lớn, hình thể kia tuyệt đối có thể so với một quả đồi núi.
Cho nên, khoảng cách gần như vậy, Vân Lạc Linh căn bản không nghĩ đến...
Né tránh!
Mẹ nó xoay người né tránh!
"A!!!"
Mất đi điểm đáp xuống, Vân Lạc Linh thẳng tắp rơi xuống, giữa không trung chỉ còn lại một tiếng kêu the thé dị thường.
Kim Linh Hỏa Phượng lúc này liền lao xuống, ý đồ cứu vớt chủ nhân, đáng tiếc...
Chỉ thấy Cửu U Chúc Long nhanh chóng vung trảo, trảo rồng vồ xuống, liền như diều hâu bắt gà con, Kim Linh Hỏa Phượng không chút sức chống cự liền bị bắt gọn.
Trảo rồng dùng sức một cái, theo tiếng chim kêu thê lương, Kim Linh Hỏa Phượng kim quang lóng lánh hóa thành những đốm nhỏ li ti, trong nháy mắt liền tan biến.
Lâm Tiểu Mãn: Đây không chỉ là một con pháp long, đồng thời còn bao gồm sát thương vật lý siêu cao!!
Quả nhiên, nhân vật chính khi sơ kỳ gặp phải trùm phản diện cuối cùng, chỉ có nước bị vùi dập!
Bất quá, Vân Lạc Linh không lẽ ngã chết chứ?
Thực tế thì đương nhiên không thể.
Mặc dù Kim Linh Hỏa Phượng bị diệt, nhưng Vân Lạc Linh vẫn còn một con Huyền Điểu Vương.
Huyền Điểu Vương hình thể cũng tương tự Hỏa Linh Diên, cũng chỉ dài khoảng nửa mét, hình thể nhỏ bé, mặc dù không đủ để chở người, nhưng làm đệm lưng thì vẫn được.
Có giảm xóc, Vân Lạc Linh đương nhiên không thể ngã chết, chỉ là dù sao độ cao cũng hơi lớn, cú ngã này, cũng không biết là dọa ngất hay là ngã choáng, dù sao người này không hề động đậy.
Đội quân Yêu Lang thú đã tán loạn, phía dưới còn lại đều là những con bị thương đi lại bất tiện không chạy thoát Yêu Lang, triệu hoán sư cùng binh lính đang tận sức “Thừa lúc sói bệnh muốn mạng sói” giết thêm một con thì là một con, quét dọn chiến trường.
Tiếng hét cao vút của nữ nhân, động tĩnh lớn như vậy, đại đa số người trong khu vực gần đó phía dưới đều đã chú ý đến.
Trước khi bị Yêu Lang công kích, đã có người chạy tới xem xét tình hình, Vân Lạc Linh cũng không đến nỗi rơi vào cảnh bị Yêu Lang gặm nhấm.
"Ngươi..."
Lâm Tiểu Mãn có chút đau đầu, nếu Vân Lạc Linh mà chết, vậy thẻ bảo mệnh 100A của nàng coi như mua phí công.
"Triệu hoán thú của bản vương, sao có thể là thứ a miêu a cẩu có thể giẫm đạp?" Chiến Duyên Phương ngạo kiều hừ hừ.
Hừ, đồ không có mắt, thế mà lại trơ trẽn nói nữ nhân của hắn cùng cái tên tiểu tử Thượng Thừa Dục kia có quan hệ, không đánh nàng cũng là nể tình rồi!
"Xuống thấp một chút, chúng ta xuống xem nàng chết chưa?" Mặc dù biết thiên đạo chi tử không dễ dàng chết đi như vậy, Lâm Tiểu Mãn vẫn có chút không yên lòng muốn xuống xem cho nhanh.
Hơn nữa, phía dưới yêu lang cũng chỉ còn lại một đám tàn binh, căn bản không nguy hiểm.
"Được."
Hạ thấp độ cao, con chúc long khổng lồ từ trên không đáp xuống, nhấc lên từng cơn gió mạnh.
Chỉ là còn chưa đợi Lâm Tiểu Mãn rơi xuống đất, một con hắc vũ điêu liền giành trước một bước. Bị bỏ lại một quãng, Mười Bảy vội vã chạy tới, đem Vân Lạc Linh ôm vào triệu hoán thú, lại vội vàng rời đi, hiển nhiên là trở về thành tìm bác sĩ.
"Hẳn là chưa chết." Chiến Duyên Phương không mặn không nhạt đáp.
"Tai họa sống ngàn năm." Lâm Tiểu Mãn biểu thị tán đồng, nhân vật chính à, đánh không chết tiểu cường, đâu giống nàng loại pháo hôi này, số nhọ, ai!
Tiếp tục, tiếp tục, nhặt đầu sói.
Nhân lúc bên dưới vẫn còn sói, Lâm Tiểu Mãn tiếp tục cày kinh nghiệm, mà theo kinh nghiệm của Hỏa Linh Diên không ngừng tăng lên, mối nghi hoặc trong đầu cô càng lúc càng sâu.
"Cửu U Chúc Long: Lv 100 ↑ (giới hạn 120)"
"Exp: 500000/500000"
Vì sao lại có bảng số liệu vậy? Mũi tên này rốt cuộc là cái gì vậy?
Trong lòng nàng, tò mò nha!!
↑?
UP?
Thăng cấp?
Có thể thăng cấp sao? Thăng cấp!
Lâm Tiểu Mãn nhìn chằm chằm vào mũi tên, trong đầu nghĩ thăng cấp, sau đó... Con Cửu U Chúc Long đang yên tĩnh đột nhiên ngẩng đầu gầm một tiếng long ngâm.
Tiếng chấn động trăm nhạc, khí thế nuốt cả núi sông, tiếng long ngâm này đúng là thanh thế to lớn, vang vọng trời đất.
Sau động tĩnh lớn, ngọn lửa màu đen như chợt lóe, Lâm Tiểu Mãn chỉ cảm thấy trước mắt toàn một màu đen, hoàn toàn không kịp để cô suy nghĩ, dưới chân đột nhiên trống không, người này liền rơi xuống.
Cảm giác rơi xuống do trọng lực tạo ra chỉ có trong một khoảnh khắc, một vệt bạch quang, một ấn phù màu trắng khổng lồ sáng lên trên mặt đất, gần như đồng thời với việc con Cửu U Chúc Long biến mất, một con triệu hoán thú hình thể to lớn xuất hiện thay thế.
Chiến Duyên Phương nhanh tay lẹ mắt đỡ Lâm Tiểu Mãn một cái, thành công giúp cô tránh được kết cục ngã sấp mặt.
Ổn định trọng tâm, Lâm Tiểu Mãn tại chỗ liền nhả rãnh một câu trong lòng, "Long thú phượng thú thua kém cái đám thú rác rưởi nhà mình" !
Triệu hoán thú, quả nhiên vẫn là nhà mình tốt!
Ngồi ké xe, lúc nào cũng có nguy cơ bị lật!
Lặng lẽ an ủi trái tim nhỏ bé lại một lần nữa bị dọa sợ của mình, Lâm Tiểu Mãn ngơ ngác vô tội hỏi một câu, "Sao thế?"
A men! Không lẽ không phải do nàng nhấp vào cái "↑" kia, làm cho con rồng cấp 10 của Chiến Duyên Phương bị giày vò không ra đi?
Nếu thật sự như vậy, sự thật bại lộ, nàng có thể bị đánh chết không?
"Không có gì, đại khái... Ra chút chuyện nhỏ thôi." Không có chút ý cười, Chiến Duyên Phương hai mắt bình tĩnh, bộ mặt suy tư.
Thấy Chiến Duyên Phương biểu tình rõ ràng là không muốn nói nhiều mà bản thân cô cũng không hiểu, Lâm Tiểu Mãn thầm thở phào nhẹ nhõm, cũng không có khả năng nghi ngờ tới cô!
Tiếp tục chỉ huy Hỏa Linh Diên đoạt đầu sói, Lâm Tiểu Mãn dư quang nhìn nhìn con triệu hoán thú toàn thân tuyết trắng này.
Hồ ly to lớn hơn mười mét, màu lông trắng như tuyết, phía sau có chín chiếc đuôi lớn vểnh lên, cực kỳ xinh đẹp, quan trọng hơn là, cũng có bảng số liệu.
"Cửu Vĩ Tuyết Hồ: Lv 87 (giới hạn 120)"
"Exp: 132310/378450"
Tuyết hồ bát phẩm, cũng được coi là VIP trong đám triệu hoán thú.
So ra thì, Cửu U Chúc Long không phải là hiện tượng cá biệt!!
Nhìn thấy con tuyết hồ này, Lâm Tiểu Mãn về cơ bản đã có thể đoán ra, triệu hoán thú của Chiến Duyên Phương, đều bị phân cấp bậc!
Về phần tại sao?
Lâm Tiểu Mãn vừa làm hai việc vừa lướt lại ký ức của nguyên chủ ở giai đoạn hậu kỳ, dù không để ý mấy đại chiến giữa Chiến Duyên Phương với Vân Lạc Linh, Thượng Thừa Dục cho lắm, nhưng mà những tin tức lẻ tẻ, nguyên chủ vẫn là nghe được một ít.
Nghe nói, cái tên tiểu bạch kiểm Thượng Thừa Dục khế ước chân long!
Cái thế giới này, siêu thập phẩm chính là thánh thú, mà chân long là long thú trong đám thánh thú.
Chưa nói đến độ khó của việc khế ước chân long, long thú như vậy vốn rất hiếm, có thể gặp hay không đều là một vấn đề, tên tiểu bạch kiểm Thượng Thừa Dục kia làm sao có thể may mắn đến thế?
Con chân long của Thượng Thừa Dục khẳng định là do thăng cấp tiến hóa mà lên!
Kết luận: Bàn tay vàng của Vân Lạc Linh đồng hóa bao trùm!!
Vậy vấn đề lại đến.
Vân Lạc Linh cùng Thượng Thừa Dục có liên hệ gì?
Nàng cùng Chiến Duyên Phương có liên hệ gì?
Nghĩ nghĩ, mặt Lâm Tiểu Mãn liền đen xì.
Cái kia...cái kia quan hệ!!
Đứng trên góc độ giải thích của trò chơi: Cộng hưởng kỹ năng phu thê!
Được hoàng nữ giả được chân long, được thiên hạ! Cái mẹ nó quả thật không phải nói đùa!
Cô xui xẻo thật mà!
Chẳng lẽ lại bất hợp lý thế này sao?
Cùng Chiến Duyên Phương ngủ rõ ràng là nguyên chủ mà! Cô là người đến sau, bàn tay vàng cũng là mở sau, vì sao lại có thể cộng hưởng chứ?
Lâm Tiểu Mãn: Đầu đau quá, không nghĩ nữa, chuyên tâm cày kinh nghiệm đi.
Chưa đến một canh giờ, Yêu Lang thú chạy trốn trên mặt đất kia đã sớm vô ảnh vô tung, những con không chạy mất thì đều bị giết sạch.
Tin tốt lành mà các triệu hoán sư mang về từ phía trước: Yêu Lang thú mất đi Khiếu Nguyệt Thiên Lang Vương, phần lớn đều không ngừng lại mà chạy về Vạn Thú Sâm Lâm, chỉ có một bộ phận rất nhỏ trốn vào trong rừng.
Bộ phận Thiên Lang cực nhỏ này, hoàn toàn không gây ra mối uy hiếp nào cho Tiêu quốc.
(hết chương này)..
Bạn cần đăng nhập để bình luận