Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam

Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam - Chương 699: Mẫu thân tâm nguyện 21 (length: 7787)

Thẩm Tâm Nghi nấu ăn cũng khá, liền lấy đồ trong tủ lạnh, rất nhanh đã làm xong món cà chua xào trứng, khoai tây xào chua cay và canh bí đao nấu cải bẹ, đơn giản hai món một canh, vừa mới nấu xong.
Vì cả quá trình đều xem tivi, lúc nấu ăn Lý Tĩnh cũng không hề nhúng tay, chỉ là khi đồ ăn được bày lên bàn, vừa mới gắp một miếng, Lý Tĩnh đã nhíu mày.
"Cái món khoai tây này, cay quá, dấm cũng cho quá nhiều."
"Canh này cũng hơi nhạt, không thể nuốt trôi."
"Cà chua xào trứng lại quá ngọt, cho nhiều đường phèn rồi."
Giống như đang chấm điểm món ăn, Lý Tĩnh đưa ra rất nhiều ý kiến.
"Mẹ, ngon mà." Chu Dương đã ăn hai miếng to lẩm bẩm, bày tỏ ý kiến của mình.
So với món canh rau luộc toàn nước của mẹ mình làm, Chu Dương thích ăn món vợ làm hơn, vị đậm đà, ngon miệng hơn.
"Bột ngọt gia vị bỏ nhiều chút, có gì mà không ngon chứ?" Lý Tĩnh chặn họng hắn một câu, rồi bắt đầu lải nhải, "Tâm Nghi à, tuy các con còn trẻ, nhưng phải biết, rất nhiều bệnh đều do ăn uống mà ra, vì sao bây giờ người mắc bệnh cao huyết áp ngày càng trẻ hóa? Chẳng phải do các con, người trẻ không chú trọng ăn uống, suốt ngày ăn bậy uống bạ hay sao. Hai đứa giờ cũng không còn nhỏ nữa, cũng nên biết điều, phải chú ý dưỡng sinh, dầu mỡ cay nồng thì không tốt. Ăn uống cần phải thanh đạm mới tốt cho sức khỏe. Điều này các con cần phải ghi nhớ trong lòng, đồng thời phải hành động để giữ mồm giữ miệng. Đừng để đến lúc hối hận cũng đã muộn rồi..."
Lý Tĩnh thao thao bất tuyệt, giống như đang giáo huấn học sinh.
Đối với cái tật thích giáo huấn học sinh này của bà, Chu Dương cũng không phản bác, "Dạ, dạ..."
Chu Dương có vẻ ngoan ngoãn vâng lời theo kiểu "Mẹ nói gì cũng đúng", kỳ thực là nghe tai này lọt tai kia, chẳng nghe vào.
Thẩm Tâm Nghi không dày dặn như Chu Dương, cảm thấy trong lòng khó chịu, vất vả làm đồ ăn ngon, nhưng lại bị chê bai không ra gì, ai mà không thấy bực dọc.
Nhưng mà, Thẩm Tâm Nghi nghĩ kỹ lại, cảm thấy Lý Tĩnh nói không sai, ăn thanh đạm một chút, thực sự tốt cho sức khỏe hơn.
Cảm giác này ấy à, có lẽ giống hồi nhỏ thèm nước ngọt, nhịn ăn nhịn tiêu tiết kiệm tiền mua một chai, kết quả mẹ lại bảo không tốt cho sức khỏe, đòi vứt đi vậy.
Không thể phản bác, nhưng trong lòng vẫn khó chịu.
Đồ ăn không hợp khẩu vị, Lý Tĩnh nói càng nhiều, tuy Thẩm Tâm Nghi không phản bác, nhưng trong lòng cũng không vui vẻ gì.
Một bữa cơm, chỉ có mình Chu Dương vô tư ăn uống ngon lành.
Ăn xong, Chu Dương như cũ không mó tay vào việc gì, ném bát đũa rồi đi thẳng vào thư phòng chơi game.
Lý Tĩnh cũng không động tay, Thẩm Tâm Nghi tự giác thu dọn bát đũa, vào bếp rửa bát, sau đó Lý Tĩnh cũng vào, cứ như đang giám sát cả quá trình.
Đợi Thẩm Tâm Nghi rửa xong, Lý Tĩnh kiểm tra lại một lượt, sau đó thực sự tìm ra một cái bát còn hơi trơn, chắc là do dính dầu mỡ rửa chưa sạch.
"Tâm Nghi này, rửa bát nhất định phải kỹ lưỡng vào." Lý Tĩnh vừa làm lại, vừa răn dạy, Thẩm Tâm Nghi im lặng lắng nghe.
Rửa xong bát đĩa, đến khi lau bàn cũng vậy, mang một thái độ kiểu "Con lau không sạch", sau khi Thẩm Tâm Nghi lau xong, Lý Tĩnh lại lau lại một lần.
Chuyện cơm trưa cuối cùng cũng qua, Thẩm Tâm Nghi về phòng, cầm quần áo bẩn hôm qua của hai người đi ra sân giặt.
Thẩm Tâm Nghi quen dùng nước giặt, chỉ là còn chưa kịp đổ nước giặt, Lý Tĩnh ở đằng kia đã gọi, "Dừng lại!"
"Tâm Nghi này, quần áo mặc sát người mùa hè, sao con lại dùng nước giặt được, trong nước giặt toàn chất huỳnh quang, vượt quá chỉ tiêu hết, quần áo còn lưu lại chất huỳnh quang, tiếp xúc với da, mặc lâu ngày sẽ gây ung thư đấy con!" Lý Tĩnh rất trịnh trọng, nói như thật để giáo huấn người khác.
Thẩm Tâm Nghi: ...
"Mẹ, không đâu, đây là hàng hiệu mà, hàm lượng chất huỳnh quang đều có quy định cả, con vẫn luôn dùng nước giặt mà."
Thẩm Tâm Nghi cảm thấy Lý Tĩnh đang làm quá mọi chuyện, thật sự nếu thế, nước giặt ở siêu thị còn ai mua nữa chứ?
"Đồ bây giờ, có cái gì mà yên tâm được chứ! Nghe mẹ, không sai đâu, con đợi mẹ." Lý Tĩnh trở vào nhà, khi trở ra tay bà mang theo bốn bánh xà phòng còn chưa bóc vỏ.
"Áo khoác mặc ngoài mùa đông có dùng nước giặt cũng không sao, nhưng quần áo mùa hè sau này phải dùng xà phòng, con phải phân ra nhé, đồ lót và quần áo thường phải dùng xà phòng khác nhau, quần áo của con và Chu Dương cũng phải dùng xà phòng khác nhau. Tóc tai thì dùng loại xà phòng bánh nhỏ kia. Loại xà phòng này giặt quần áo là tốt nhất, sau này con phải nhớ nhãn hiệu này nhé, nhãn hiệu khác không tốt, đừng dùng sai đấy."
Bị Lý Tĩnh nói cho ngơ cả người, Thẩm Tâm Nghi chỉ có thể cười, cầm lấy xà phòng, "Dạ mẹ, con biết rồi ạ."
Biết tính Lý Tĩnh, hơn nữa bà là trưởng bối, Thẩm Tâm Nghi cũng không muốn tranh cãi với bà, dùng xà phòng thì dùng xà phòng, dù sao cũng không phải là việc gì to tát.
Chuyện xà phòng qua đi, Lý Tĩnh vẫn cứ đứng bên cạnh, "Tâm Nghi này, con giặt quần áo có hai cái chậu thôi à?"
"Dạ." Thẩm Tâm Nghi trong lòng bất lực, lại cảm thấy có chuyện không hay sắp đến rồi.
"Vậy con giặt thế nào vậy?" Lý Tĩnh hỏi cho đến cùng, "Chậu này là chuyên để giặt quần áo à?"
"Quần áo các loại con đều giặt trong chậu này, còn cái này là chậu rửa chân, mùa đông rửa chân, bình thường thì giặt tất."
"Con như thế này không được đâu!" Lý Tĩnh lại bắt đầu bài thuyết giảng, "Hôm nay thì coi như xong, để mai mẹ mua thêm mấy cái chậu về, đồ lót cũng phải giặt riêng với quần áo thường, đồ lót của con với Tiểu Dương cũng phải giặt riêng nữa."
"Dạ mẹ, con biết rồi ạ." Thẩm Tâm Nghi đáp lời, giặt riêng thì giặt riêng, dù sao đây không phải nhà vệ sinh nhỏ ở ký túc xá của cô, có thêm vài cái chậu nữa cũng có chỗ mà để.
Bị Lý Tĩnh giáo huấn một phen, Thẩm Tâm Nghi cuối cùng cũng bắt đầu giặt quần áo, cô tưởng mọi chuyện xong xuôi, nhưng không ngờ...
"Ôi trời ơi, như thế này không được, áo sơ mi của Tiểu Dương con không thể giặt như vậy, như vậy cổ áo bị hỏng mất! Phải như thế này này, nắm đối diện mà vò."
"Quần này giặt thế này sao? Thế này chưa sạch đâu, quần này con phải dùng bàn chải chà, nhưng mà khi chà cũng không được mạnh tay quá, không là sẽ bị rách đấy."
"Mấy cái bàn chải này con nhớ lấy, cái này để chà quần, cái này để chà áo, đây mẹ có hai cái mới, con có thể dùng để chà đồ lót."
"Hả? Tâm Nghi giặt đồ lót không được như vậy, làm vậy nó bị biến dạng đấy, phải thế này..."
"Không được, vẫn còn nước xà phòng, con phải xả lại lần nữa với nước sạch."
...
Mãi đến vất vả lắm cuối cùng cũng giặt xong.
"Lúc vắt thì phải chú ý, loại chất liệu này không nhăn, có thể vắt khô, loại này thì không được, vắt sẽ nhăn, nên phơi ra ngoài để tự nó nhỏ nước."
"Áo sơ mi của Tiểu Dương, con phải dùng móc áo này này, móc áo này tốt, vai áo không bị biến dạng."
...
Quần áo cuối cùng cũng giặt sạch và phơi xong, Thẩm Tâm Nghi lại như vừa trải qua một trận ác chiến, chỉ cảm thấy mệt mỏi trong lòng.
(Hết chương này).
Bạn cần đăng nhập để bình luận