Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam

Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam - Chương 317: Khu ổ chuột nữ hài 15 (length: 7990)

Nhận được báo cáo, Đỗ Phong dẫn theo bốn người, giận dữ đùng đùng chạy đến hiện trường. Với bộ đồ đen bó sát, Đỗ Phong lực lưỡng vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, trông rất hung tợn.
Khinh miệt liếc nhìn Điền Hào một cái, Đỗ Phong nhếch mép hỏi: "Là các ngươi sao?"
Ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ, Đỗ Phong hùng hồn nói: "Xe cộ, súng ống, tịch thu!" Nói rồi còn vung tay, ra hiệu đàn em hành động.
"Ai dám!" Điền Hào hét lớn một tiếng, chắn trước xe trợn mắt nhìn, "Đồ ta bằng vận may có được, dựa vào cái gì tịch thu!"
"Nhãi ranh, gan to nhỉ! Không chịu nộp lại, không phục đúng không?" Đỗ Phong cười lạnh vặn vẹo cổ tay và cổ, phát ra tiếng "răng rắc" nghe rợn người, "Được thôi, đánh thắng được ta thì ngươi được giữ đồ, ở đây, ai mạnh thì người đó có lý!"
"Được!" Điền Hào cau mặt gật đầu, tâm trạng như một người lính sắp ra trận, vừa lo lắng bất an lại vừa hưng phấn vì sắp giao chiến!
Thấy sắp đánh nhau, đám đông tò mò tự giác lùi lại, tạo thành một vòng tròn lớn.
Lâm Tiểu Mãn tựa vào cửa xe, trông chẳng khác gì một kẻ yếu vô hại, chỉ là bàn tay sau lưng, ba viên đá đang xoay tròn linh hoạt giữa các ngón tay.
Theo lời mấy kẻ hai mặt, đội trưởng Đỗ Phong này thực lực có thể xếp top mười ở căn cứ, rất lợi hại.
Nếu thằng anh trai rẻ mạt này đánh không lại, nàng sẽ ra tay độc!
"Ha, làm người thì phải có tự tin, nhưng quá kiêu ngạo thì đáng ăn đòn!" Cười lạnh một tiếng, tự tin chiến thắng, Đỗ Phong quyết định ra tay đánh phủ đầu, đánh cho tàn phế.
"Ai kiêu ngạo, chưa chắc đâu!" Điền Hào không chịu thua yếu thế đáp trả, sau đó vung nắm đấm, xông lên.
Hai người một đấm một đá đánh nhau.
Vừa giao thủ, Đỗ Phong mới kinh ngạc nhận ra Điền Hào không hề yếu, nắm đấm của hắn, người bình thường ăn một quyền không dậy nổi, mà người này lại có thể đối quyền với hắn, thậm chí còn làm tay hắn tê rần!
Không phải người bình thường! Cũng là võ giả!
Gạt bỏ sự khinh miệt ban đầu, Đỗ Phong toàn lực ứng phó.
Lần đầu giao chiến với cao thủ, Điền Hào hoàn toàn không dám lơ là, hết sức tập trung để đấu hết mình.
Hai người đánh hăng say suốt một khắc, Đỗ Phong rõ ràng sức không đủ đuối sức, Điền Hào thừa thắng xông lên, chớp cơ hội đạp đối phương văng ra ngoài.
"Đại ca!"
"Không sao chứ!"
Bốn đàn em luống cuống vội vàng đỡ hắn.
Mất mặt quá lớn, Đỗ Phong tức giận sôi máu, chỉ là nhiều người nhìn như vậy, đành phải nén cục tức, nghiến răng nói: "Chơi được chịu được, ta Đỗ Phong nói lời giữ lời, đi!"
"Anh Điền, hóa ra anh giỏi vậy!"
"Anh Điền, anh luyện thế nào vậy? Giỏi quá đi!"
"Anh Điền, chỗ anh có thiếu người không?"
"Điền Hào, thực lực này cũng được đấy, có muốn gia nhập chỗ chúng tôi không?"
...
Đỗ Phong vừa đi, đám đông ăn dưa lập tức vây quanh Điền Hào ba hoa chích chòe ca tụng. Những lời có cánh khiến Điền Hào đi đường cũng thấy lâng lâng.
Lâm Tiểu Mãn: Thằng này nở mũi rồi!
Mặt khác, nếm mùi thất bại, Đỗ Phong quay về tìm hiểu tình hình của Điền Hào, biết y chuyển từ khu nhà lều đến, trước kia còn là người nhặt phế liệu bình thường.
Chẳng lẽ, y nhặt được đồ gì ngon?
Càng nghĩ càng thấy khả nghi, Đỗ Phong dứt khoát chờ ở cửa ra vào, lúc thấy đoàn xe ba chiếc trở về, y vội chạy ra đón.
"Lực ca, Lực ca em có chuyện muốn báo!"
Trong chiếc xe bọc thép thứ hai, Cổ Lực mở cửa xe, "Lên đi."
Đỗ Phong vội vàng leo lên xe, "Lực ca, là như thế này..."
Ba la ba la, Đỗ Phong trực tiếp nói về sự dị thường của Điền Hào, còn Lâm Tiểu Mãn thì hoàn toàn bị xem nhẹ.
Nói xong, Đỗ Phong bất bình vừa lo lắng: "Lực ca, thằng nhãi đó thực lực tăng lên quỷ dị quá, để nó thế không chừng có ngày nó nhắm vào vị trí của anh, hay là tìm cơ hội..." Đỗ Phong khoa tay múa chân làm động tác chặt chém.
Cổ Lực lạnh lùng liếc y một cái, cười khẩy, ngu xuẩn!
"Phát tin tới khu sáu, cứ nói chỗ này có một cặp anh em giết người của họ, cướp cả xe! Để thằng ngu Diệp Toàn kia đi thử xem nông sâu."
"Lực ca! Cao tay thật!" Đỗ Phong bừng tỉnh ngộ sáng mắt, "Đúng, để chúng nó chó cắn chó!"
...
Sau một ngày được ca ngợi lên mây, ngày hôm sau, mọi người vẫn đi săn bắt ở vùng ngoại ô, chỉ là lần này đi bằng xe.
Điền Hào chỉ lo đắc ý, cả người hưng phấn, có cảm giác như thằng nhà quê nghèo khổ bỗng nhiên có nhà ở một thành phố đất chật người đông.
Lâm Tiểu Mãn: Haiz...
Người không có đầu óc đúng là không biết đến nỗi lo lắng!
"Ơ, Tiểu Huỳnh, hướng này là sao?" Vui vẻ một hồi, Điền Hào giật mình nhận ra cảnh sắc xung quanh không đúng.
Đi săn thì phải đi về hướng tây, nhưng bây giờ bọn họ đang đi về hướng đông, càng đi càng hoang vu.
"Anh, chúng ta đi đầm lầy xem sao."
"Giết Thổ Khâu hả?" Điền Hào thất sắc kinh hãi.
"Không phải giết Thổ Khâu mà là đi xem tình hình một chút."
Lâm Tiểu Mãn giải thích vài câu ngắn gọn về tình hình Ma Tinh, cũng để lộ ý định muốn rời khỏi nơi này của nàng.
Nửa tiếng sau, mặt đất trở nên lún xuống, lộn xộn dấu bánh xe, tới đây thì dừng lại.
Đoán chắc đây là bãi đỗ xe, Lâm Tiểu Mãn tắt máy chờ trong xe.
"Tiểu Huỳnh, thế này có quá mạo hiểm không?" Điền Hào mặt mày lo lắng, mặc dù thắng Đỗ Phong làm y có chút kiêu ngạo, nhưng hình tượng Thổ Khâu hung tàn ăn thịt người khiến ai cũng sợ hãi tận đáy lòng.
"Anh, chúng ta chỉ đi theo sau đội săn bắt xem sao."
Mấy kẻ hai mặt kia nói, dựa vào độ ẩm của đất, thường là sau cơn mưa 7 ngày thì Lực ca mới tổ chức người đi săn Thổ Khâu.
Mà trận mưa gần nhất là chín ngày trước, hai ngày trước thì đại quân đã đi săn Thổ Khâu, không có gì bất ngờ thì hôm nay cũng sẽ đi.
Hai người nói chuyện vu vơ trong xe một lát, ước chừng nửa tiếng thì phía sau có tiếng động cơ.
Đội xe ba chiếc xuất hiện, mọi người trật tự xuống xe.
Người cầm đầu, đầu đinh ngắn ngủn, mặt mày lộ vẻ hung hãn, cao gần 2 mét, lực lưỡng cường tráng, oai phong lẫm liệt.
Trong trí nhớ có chút ấn tượng, Lâm Tiểu Mãn liếc mắt đã nhận ra, đó là Lực ca.
Tận mắt chứng kiến, Lâm Tiểu Mãn cảm thấy, nếu những người khác là quái vật nhỏ, thì Lực ca tuyệt đối là tinh anh quái.
Kết luận: Thế giới này chắc chắn có thuật luyện thể!
Ngay lúc Lâm Tiểu Mãn quan sát, Lực ca liếc nhìn về hướng bọn họ, rồi thu mắt lại, vung tay lên: "Đi!"
Mọi người dàn đội đi về phía trước, mỗi người cách nhau khoảng 2, 3 mét.
Thấy đoàn người đã đi xa trăm mét, Lâm Tiểu Mãn xuống xe.
"Anh, chúng ta cũng đi xem sao!"
Mặc dù Lâm Tiểu Mãn muốn Điền Hào ở lại trong xe hơn, nhưng nàng biết thằng cuồng em gái này nhất định không chịu.
"Được." Điền Hào cắn răng, trong mắt lộ ra vẻ quyết tử nắm chặt vũ khí trong tay.
Đầm lầy, không giống với đầm lầy mà Lâm Tiểu Mãn biết, đi một đoạn đường, đất mềm xốp ra, cảm giác như cát, đạp lên như đang giẫm lên tuyết, sẽ bị lún xuống khoảng 10cm.
"Anh, đi theo dấu chân của họ thôi!"
"Ừm."
(Hết chương này).
Bạn cần đăng nhập để bình luận