Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam

Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam - Chương 375: Hậm hực tổng giám đốc phu nhân 39 (length: 7536)

Ra chiêu trí mạng, Lâm Tiểu Mãn vui sướng ngồi chờ, sau đó... Nhiệm vụ không hoàn thành.
Trên chỉ tiêu, nàng khẳng định là đã hoàn thành, nhưng thực tế thì... Tâm tư của nguyên chủ ngươi đừng hòng đoán, có đoán đi đoán lại cũng đoán không ra.
Rốt cuộc mỗi người đều có suy nghĩ riêng, đâu phải con sâu trong bụng đối phương, làm sao biết đối phương nghĩ gì.
Cho nên, cứ hỏi thẳng!
"Hệ thống, nguyên chủ nói sao?"
"Nguyên chủ nói mình từng muốn trả thù Tiêu Ngọc Cẩn, nhưng khi trả thù hắn xong, hả hê trút được cơn giận rồi, nàng cũng không hề vui vẻ như tưởng tượng, nàng không biết phải làm gì, tóm lại, rất mông lung."
Lâm Tiểu Mãn: ...
"Chẳng lẽ lại phải lục đục?"
"Không biết, nguyên chủ không nghĩ giao tiếp nhiều, tóm lại nàng chỉ cảm thấy không vui."
"Được rồi, ta hiểu."
Lâm Tiểu Mãn đau đầu, không vui sao? Có gì mà không vui chứ! Đã có cơ nghiệp lớn như vậy rồi, muốn vun trồng sao mà không được!
Quả thực là không mau nổi!
Được thôi, nguyên chủ dù sao cũng là một người hay u sầu, không thể dùng thái độ sáng sủa tích cực lạc quan của nàng mà áp vào nguyên chủ được.
Ngay cả khi chưa u sầu, nguyên chủ cũng chưa từng trải qua cuộc sống vất vả cơm áo gạo tiền, nên chắc hẳn là một kẻ cuồng yêu đương. Đặt mình vào vị trí nguyên chủ, thay vào tính cách của nguyên chủ, hoàn toàn suy đoán theo lập trường của nàng, Lâm Tiểu Mãn đoán chừng điều nguyên chủ muốn nhất không phải là trả thù Tiêu Ngọc Cẩn, mà là từ đầu Tiêu Ngọc Cẩn đã lừa nàng cả đời. Có tiền có của, có ông chồng đẹp trai giàu có lại còn biết lãng mạn, làm một cô nàng ngốc nghếch hạnh phúc.
Phàm là những người có yêu cầu nhiệm vụ nghịch tập cuộc đời, thì đều đã bất hạnh rồi.
Thay vì báo thù, chi bằng ngay từ đầu đã có một kết cục viên mãn may mắn.
Báo thù chỉ làm người ta thoải mái nhất thời, nhưng lại không hạnh phúc, không cảm nhận được hạnh phúc, nên không vui, trạng thái của nguyên chủ lúc này chắc hẳn là vậy.
Mặc dù nhiệm vụ chưa thành công, nhưng "Theo chỉ tiêu cứng nhắc mà nói, chúng ta coi như là đã hoàn thành rồi nhỉ?"
"Đúng vậy, chủ nhân, chỉ cần thời gian tiếp theo, ngài không làm ra việc gì trái với ý nguyện của nguyên chủ thì nhiệm vụ cơ bản đã thành công, có điều thời gian nhiệm vụ có thể kéo dài đến lúc nguyên chủ chết. Nguyên chủ này là cấp A, trong tình huống bình thường thì nàng không thể ảnh hưởng đến ngài."
"Được, ta biết."
Tiếp tục nhây đi.
Lâm Tiểu Mãn chuẩn bị cho cuộc kháng chiến trường kỳ, nhiều nhất cũng chỉ 50 năm, so với giới tu tiên thì cũng nhanh thôi.
Tiếp tục chủ đề "Màu xanh lá càng khỏe mạnh", đồng thời, Lâm Tiểu Mãn cảm thấy có thể dần chuyển trọng tâm từ việc kiếm tiền sang "Học kỹ năng" và kiếm hồn lực.
Tối hôm sau cuộc mật đàm trong thư phòng, khi trở về từ công ty, Lâm Tiểu Mãn thấy Tiêu Vĩ Nghiệp và Tiêu Ngọc Cẩn hai cha con đang chờ ở phòng khách.
"Thư Nhã, con về rồi." Tiêu Vĩ Nghiệp cười hiền lành.
"Lão bà, em về rồi!" Tiêu Ngọc Cẩn cười nịnh nọt.
Hai cha con thật nhất trí mặt dày: Không ly hôn, kiên quyết không ly hôn!
Kẻ ác cáo trạng trước, chiếm lĩnh điểm cao đạo đức, Lâm Tiểu Mãn mắng Tiêu Ngọc Cẩn một trận tơi bời, Tiêu Vĩ Nghiệp không ngừng khuyên can, Tiêu Ngọc Cẩn thì trực tiếp đi quỳ bàn phím, "Lão bà, em sai rồi!"
Năm đấu gạo là có thể bẻ gãy lưng, trăm tỷ đô tự nhiên có thể khiến người ta quỳ gối.
Vừa bị cắm sừng, vừa bị đánh, còn phải mặt dày cãi lại là mình sai! Nhưng hết lần này đến lần khác hắn vẫn phải cầu xin nàng đừng ly hôn!
Làm đàn ông đến nước này, Tiêu Ngọc Cẩn cảm thấy mình cũng quá thất bại.
Haizzz, hắn thật không có địa vị trong gia đình gì cả! Quá bắt nạt người!
Tiêu Ngọc Cẩn chỉ cảm thấy mình khổ như một con cá khô, một con cá khô lật mình không nổi!
Nhưng, vì vẻ ngoài hào nhoáng, hắn nhịn!
Rốt cuộc hiện giờ hắn chỉ cần nhịn bà vợ hổ báo này một chút, chịu đựng nàng một mình, ra ngoài, hắn vẫn là một Tiêu tổng rạng rỡ!
Những lão tổng vốn ngang hàng với bố hắn thấy hắn đều phải khách sáo cười làm lành, vì sao?
Còn không phải vì bà vợ hắn là tổng giám đốc tập đoàn Hồng Đồ!
Nếu một khi ly hôn, hắn lại biến thành trò cười! Những kẻ trước kia nịnh bợ hắn, không chừng sẽ qua đạp cho một cái! Rốt cuộc người sống ai mà chẳng có vài kẻ thù!
Ngươi đắc thế thì chúng a dua nịnh hót, còn khi ngươi thất thế, chúng sẽ thừa cơ hội bỏ đá xuống giếng!
Vậy thì thật không cho người ta sống!
Cho nên, nhịn nàng!
Tiêu Ngọc Cẩn chỉ một mực đánh không lại, mắng không cãi, cả quá trình chỉ toàn "Em sai, không ly hôn."
Mắng một trận hả hê xong, Lâm Tiểu Mãn hào phóng tuyên bố, thôi, vì Tiểu Bảo con trai, không ly hôn thì không ly hôn vậy.
Giải quyết xong nguy cơ ly hôn, hai cha con cùng thở phào nhẹ nhõm.
Nói thêm vài câu, Tiêu Vĩ Nghiệp tạm yên tâm về trước, Tiêu Ngọc Cẩn thì ân cần hỏi han các kiểu, "Lão bà, có mệt không? Đói bụng không? Muốn ăn gì? Có muốn ra ngoài ăn không..."
Có tiền có thể sai khiến quỷ thần, có tiền trai tra vây quanh ngươi quay mòng mòng.
Lâm Tiểu Mãn: A, đồng tiền vạn ác! "Chuyện trên Weibo, anh làm cho rõ ràng đi." Trước khi ăn cơm, Lâm Tiểu Mãn giao nhiệm vụ cho Tiêu Ngọc Cẩn.
Theo phản xạ có điều gì đó bất thường cảm thấy là Lâm Tiểu Mãn có người tình bị chụp, Tiêu Ngọc Cẩn cảm thấy mình lại bị cắm sừng thêm một tầng nữa chỉ biết nhếch nhác cười, "Vâng."
Haizz, khí phách tôn nghiêm gì chứ, trước thực tế cũng chẳng chịu nổi một kích!
Bị cắm sừng mà còn phải tươi cười đón nhận, hắn thật quá thảm.
Mở Weibo trên điện thoại lên, xem thử, à? Tiêu Ngọc Cẩn ngạc nhiên, là bị chụp từ hôm qua sao?
Đúng như Lâm Tiểu Mãn dự liệu, hôm qua đi mua sắm khí thế hoành tráng quả nhiên bị chụp lén, mấy bộ ảnh.
Có cả ảnh nàng dẫn một đám trai trẻ, cũng có ảnh nàng ôm Tiểu Bảo, còn có Tiểu Bảo và Tiêu Ngọc Du chung khung, cả ba người bọn họ cùng khung…
Ảnh vừa tung ra, lập tức một đám người @ Tiêu Ngọc Cẩn.
Có người óc tưởng tượng phong phú, đoán được Tiêu Ngọc Du là tình nhân của Lâm Tiểu Mãn, hai người còn có cả con riêng!
Dù cho sự thật là đó đích thực là con trai của anh cả, nhưng còn làm sao được? Chỉ có thể tẩy trắng thôi!
Tiêu Ngọc Cẩn mặt mày ủ rũ giải thích, trẻ con càng giống ông bà, với lại hai vợ chồng họ bận rộn, nên ngày thường là anh trai anh chăm sóc cháu, có lẽ ở chung lâu nên nhìn giống như con ruột, hôm qua họ đi ăn cùng nhau, hắn cũng có mặt…
Đầu tiên là giải thích, sau đó tung một ít Bonn yêu, ném cả rổ cẩu lương, cuối cùng là nhờ quan hệ xã hội tẩy trắng…
Tẩy trắng chuyện này, Tiêu Ngọc Cẩn rất quen thuộc.
Dù cho Tiêu Ngọc Cẩn giải thích con trẻ giống ông bà hơn, nhưng rốt cuộc Tiêu Trác Quần và Tiêu Ngọc Du quá giống nhau, tẩy cũng không hết sạch, vẫn có không ít dân mạng “Quý vòng thật loạn” mà thêm thắt.
Có điều, vụ ảnh chụp này không được hai ngày đã nổ ra một chuyện lớn hơn.
(hết chương này)
Bạn cần đăng nhập để bình luận