Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam

Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam - Chương 187: Tận thế vạn người mê 13 (length: 9213)

"Mẹ, chuyện này là thật, con đoán trước được tương lai..." Bắt lấy tay Diêu Thu Bạch, Lâm Tiểu Mãn diễn xuất nhập tâm, đồng thời lại lộ ra một tay không gian, làm chứng cứ phụ.
Sau khi khiếp sợ tột độ, Diêu Thu Bạch bị Lâm Tiểu Mãn thuyết phục, tin rằng tận thế sẽ xảy ra.
"Mẹ, con đã rao bán nhà trên mạng rồi, chúng ta chuyển đến khu biệt thự Lương Sơn ở ngoại ô, trong đó có một đại thần, sau này người đó sẽ xây thành phố số một thời tận thế, rất an toàn..."
Lâm Tiểu Mãn nửa thật nửa giả kể lại tình hình, Diêu Thu Bạch đang kinh hoàng hoảng loạn sau khi ăn tối thì sớm đã về phòng.
Lượng thông tin quá lớn, bà cần phải tiêu hóa thật kỹ.
Giải quyết xong Diêu Thu Bạch, tâm trạng vui vẻ Lâm Tiểu Mãn dắt Popi đi dạo, nhưng tâm trạng tốt ấy chỉ duy trì được khoảnh khắc, vấn đề lại đến.
Hôm nay vừa nói rõ như vậy với Diêu Thu Bạch, Cảnh Văn Vi nguyên chủ đột nhiên lại nhớ tới người thân của mình!
Đâu phải ai cũng chui từ tảng đá ra, ai cũng có người thân cả.
Đầu tiên là bên Cảnh phụ đã mất, trực hệ còn có ông bà nội cùng với Cảnh đại bá và Cảnh tam cô.
Vì Cảnh phụ chết, ông bà nội Cảnh cho rằng Diêu Thu Bạch khắc chồng nên chết, khi Cảnh Văn Vi còn chưa ly hôn, nể tình nhà chồng mà ít nhiều còn duy trì quan hệ thân thích, thỉnh thoảng cho chút tiền. Sau khi Cảnh Văn Vi ly hôn, vì không kiếm chác được gì nên đã náo loạn một trận về vấn đề di sản của Cảnh phụ, đoạn tuyệt luôn chút tình thân ít ỏi cuối cùng.
Cả nhà họ Cảnh hiện tại đều ở Thương thành phố xa xôi.
Còn ở Dung thành phố này, quê của Diêu Thu Bạch, ông bà ngoại của Cảnh Văn Vi đều đã qua đời, nhưng vẫn còn một nhà Diêu đại cữu.
Người đại cữu này tương đối ích kỷ, Diêu Thu Bạch không có tình cảm huynh muội gì với hắn, chỉ vào ngày lễ tết thì cùng ăn một bữa cơm, bình thường cũng không qua lại gì.
Nhưng rốt cuộc cũng là người thân đúng không?
Cho nên, nguyên chủ có yêu cầu.
Ở Dung thành phố này thì phải cố gắng cứu lấy nhà đại cữu, còn nhà họ Cảnh ở Thương thành phố xa xôi thì cố gắng giúp một chút, cho dù không cứu được thì ít nhất cũng nhắc nhở bọn họ một tiếng rằng tận thế sắp đến.
Lâm Tiểu Mãn: ...
Thật mẹ nó hối hận cái lúc mới đến, muốn tát cho mình một cái!
Bảo ngươi khoác lác, bảo ngươi cái gì mà "Có yêu cầu cứ việc nói"!
Tự mình vác đá đè chân rồi!
Thôi, dù sao cái này cũng không phải chỉ tiêu cứng nhắc, không hoàn thành cũng không sao.
Lâm Tiểu Mãn quyết định tạm thời không quản nữa.
Chỉ là ngày thứ hai, Diêu Thu Bạch mất ngủ cả đêm, sáng sớm đã tìm đến Lâm Tiểu Mãn, mắt đỏ hoe, đầy vẻ sợ hãi, "Vi Vi à, con nói xem bây giờ phải làm sao đây? Cậu con, ông bà nội con, còn có cả dì Tiêu, dì Mạt... Họ đều chẳng biết gì cả! Con nói chúng ta có nên nói cho họ biết để họ chuẩn bị trước không?"
Lâm Tiểu Mãn: ...
"Mẹ, tuyệt đối không được!" Lâm Tiểu Mãn lập tức hoảng sợ, sau đó hết lòng khuyên bảo nói đạo lý, "Mẹ, người ta có tin mẹ đâu! Hơn nữa, lỡ như con nói chỉ là một giấc mơ, mà dị năng của con chỉ trùng hợp thì sao? Nếu như không có tận thế, chẳng phải là con bại lộ dị năng sao, con sẽ bị bắt lại nghiên cứu xẻ thịt đó!"
Lâm Tiểu Mãn dùng giọng the thé nhắc nhở Diêu Thu Bạch về tính nghiêm trọng của vấn đề.
"A! ! Mẹ mẹ vừa nãy không nghĩ nhiều như vậy. Đúng đúng đúng, Vi Vi con an toàn là quan trọng nhất! Không được nói, không được nói!" Diêu Thu Bạch đầy vẻ sợ hãi vỗ ngực, kiên quyết lập trường, chỉ là rất nhanh lại lộ vẻ xoắn xuýt, "Nhưng mà, bọn họ thì phải làm sao? Nhỡ mà thật... cái gì cũng không làm, trong lòng mẹ áy náy, bất an."
"Mẹ, con không phải mơ thấy tận thế sắp đến thì con sẽ bị cảm sao? Cứ đợi đến tháng 6 sang năm, nếu quả thật có cảm cúm thì đến lúc đó chúng ta sẽ uyển chuyển nhắc nhở họ..."
Nói hết lời, mất một buổi sáng, Lâm Tiểu Mãn trọng điểm nhấn mạnh rằng nếu lộ tin tức, cô chắc chắn chết, cuối cùng cô cũng làm tốt công tác tư tưởng cho Diêu Thu Bạch.
Ước chừng một tuần, môi giới truyền tin, có người để ý đến cơ sở đào tạo.
Vì đối phương đã thỏa thuận với môi giới, gặp mặt xong, đơn giản mấy câu là chốt hợp đồng chuyển nhượng.
Đối phương còn hy vọng Diêu Thu Bạch và Lâm Tiểu Mãn tiếp tục dạy ở cơ sở, dù sao hai người cũng là những giáo viên thâm niên có giấy chứng nhận.
Lâm Tiểu Mãn lấy lý do "Mẹ con không khỏe, cần phải tĩnh dưỡng một thời gian" mà từ chối khéo.
Không quá hai ngày, môi giới lại báo, đã có nhà cho thuê, có thể đi xem.
Lâm Tiểu Mãn cùng Diêu Thu Bạch đi theo môi giới, xem hai căn biệt thự ở Lương Sơn, Lâm Tiểu Mãn chọn căn ở vị trí giữa.
Ở giữa, độ an toàn cao.
Gặp chủ nhà, mặc cả đôi chút rồi Lâm Tiểu Mãn đặt cọc, hợp đồng mua nhà cũng được chốt.
Giá cả ở thế giới này xấp xỉ so với năm 2000 ở chỗ cô, giá nhà vẫn chưa lên, hơn nữa nơi đây chỉ là một vùng ngoại ô thành phố hai tuyến, một căn biệt thự cũng chỉ có 3 triệu tệ.
Tuy có tiền trong túi, Lâm Tiểu Mãn vẫn quyết định trả trước ít thôi, với khoản vay mua nhà dài nhất 30 năm, tiền phải dùng vào việc cần thiết.
Chủ nhà cũng là người rộng rãi, sau khi nhận cọc chốt hợp đồng thì đưa thẳng chìa khóa nhà.
Lâm Tiểu Mãn lập tức đưa ra kế hoạch trang trí, tường bao phải gia cố, cửa lớn phải làm dày, mỗi cửa sổ phải làm cửa chống trộm loại kiên cố nhất, trên nóc còn phải lắp hai bể chứa nước lớn. Trong sân đào giếng.
Trong tận thế, chỉ cần nguồn nước không tập trung ở khu tang thi, đun lên rồi vẫn uống được.
Ở những khu dân cư thưa thớt thì đào giếng, về cơ bản đều dùng được.
Thợ sửa chữa giao cho Diêu Thu Bạch, Lâm Tiểu Mãn phụ trách mua mua mua, máy phát điện năng lượng mặt trời, máy phát điện diesel, máy bay nhỏ chụp ảnh trinh sát... Cả đống thứ cần mua.
Sau khi mua nhà, không quá hai ngày, có người mua căn phòng nhỏ các cô đang ở, rất nhanh hợp đồng bán nhà cũng được chốt.
Coi như đã bán được nhà, chọn một ngày trời trong gió mát, Lâm Tiểu Mãn gọi công ty chuyển nhà, bắt đầu chuyển.
Trong phòng bảo vệ xem màn hình, thấy xe chuyển nhà dừng trước cửa phòng Lâm Tiểu Mãn, An Thụy vội vã chạy đến hiện trường.
Lúc An Thụy đến, Diêu Thu Bạch đang dắt Popi, chỉ huy đám thợ vận chuyển khiêng những đồ gia dụng lớn ra ngoài.
An Thụy lập tức cuống cuồng, vờ đi ngang qua xông ra, "Dì Diêu!"
"A, là Tiểu An à." Diêu Thu Bạch ấn tượng về An Thụy khá tốt, nói chuyện ngữ khí lộ vẻ thân thiện.
"Dì Diêu, nhà dì là...?"
"Dì không khỏe lắm, bác sĩ nói cần tĩnh dưỡng." Diêu Thu Bạch đưa ra lý do thoái thác hai người đã bàn bạc xong, "Nên chúng ta muốn chuyển ra ngoại ô, ở đó không khí trong lành."
"Vậy... Không trở lại nữa sao?" An Thụy nắm chặt tay buông thõng, trong lòng tràn đầy lo lắng.
"Ừm, không trở lại, căn nhà này đã bán rồi."
"A, vậy sao." Một cảm giác mất mát lớn lao ập đến, An Thụy chỉ thấy lòng trống rỗng, sau này sẽ không còn được gặp lại Cảnh tiểu thư.
"Dì Diêu, mọi người thu dọn xong hết rồi sao? Con giúp mọi người khiêng đồ nhé." Trong lòng đầy thất vọng An Thụy nhớ người trong lòng, chủ động đề nghị giúp đỡ.
"Sao lại làm phiền con được, Tiểu An hôm nay con không đi làm à?"
"Không sao, phục vụ nghiệp chủ thôi mà."
"Vậy thì làm phiền con. Đồ của dì không có gì, của Vi Vi bên trong chắc là nhiều đồ muốn khiêng, con vào hỏi con bé xem."
"Vâng." Nghe thấy thế, An Thụy không chờ đợi được liền vào nhà.
Xách mấy bao quần áo lớn, vừa đi tới cầu thang, Lâm Tiểu Mãn liền nghe thấy một giọng quen thuộc, "Cảnh tiểu thư, có cần giúp gì không?"
Nhìn xuống dưới lầu một cái, a? Tra nam An!
Vốn dĩ muốn cự tuyệt, nhưng nghĩ lại, có cu li đến tận cửa, sao lại không sai khiến?
Lâm Tiểu Mãn mỉm cười, "Cảm ơn anh, nhờ anh mang số này ra gara giúp tôi."
Bị nụ cười này làm cho lảo đảo nghiêng ngả, An Thụy chóng mặt dưới sự chỉ huy của Lâm Tiểu Mãn mà chạy tới chạy lui, làm việc rất hăng say.
Lâm Tiểu Mãn: La la la la!
Sai khiến tra nam, thật là dễ chịu.
Rất nhanh, các loại đồ đạc lớn nhỏ đã khiêng xong, nói một tiếng "Tạm biệt!", Lâm Tiểu Mãn liền lên xe.
An Thụy nắm chặt tay, muốn tiến lên nói thêm vài lời, hỏi cô rằng họ sẽ chuyển đi đâu, nhưng lại nhút nhát không dám.
Nhìn theo xe đi xa, cho đến khi khuất hẳn, An Thụy một mặt thất vọng, ai, sau này có lẽ sẽ không còn gặp lại nữa.
Một cuộc thầm mến chết yểu, cuối cùng chỉ còn lại đầy lòng cay đắng.
(hết chương).
Bạn cần đăng nhập để bình luận