Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam

Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam - Chương 730: Quái đàm 12 (length: 8319)

slender man?
Hoàn toàn không nghe nói qua, trong đầu Lâm Tiểu Mãn nhảy ra ba dấu hỏi chấm.
Cũng không giải thích, 93 đẩy đám người ra, đi xuống tàu điện ngầm trước tiên, hắn vừa xuống xe, mọi người còn đang do dự ở cửa lập tức hô hào ùa theo xuống.
Một đám như sợ chạy chậm sẽ bị bắt đi, tranh nhau chen lấn xuống xe.
"Chờ ta, chờ ta một chút!"
"Đừng bỏ lại ta!"
… Ngay cả người đàn ông trung niên không biết chân bị gãy hay chỉ bị trật cũng khập khiễng chạy nhanh hết tốc lực xuống xe.
Lâm Tiểu Mãn vội vàng nhảy xuống.
Nhà ga cũ kỹ, không một bóng người, đèn trên đỉnh không quá sáng, lại có chút ánh vàng.
Tiếng gió trong đường hầm tàu điện gào thét ô lạp ô lạp, kết hợp với mấy tờ báo trên mặt đất, quả thật có không khí phim kinh dị.
93 đã đứng sang một bên, nhìn chằm chằm vào biển dừng phía trên, viết bằng tiếng Anh “New York”.
"Tình huống gì đây?"
"Sao ở đây toàn tiếng Anh?"
"Xem kìa, New York? Chẳng lẽ chúng ta đến New York rồi?"
"Ngươi nói nhảm, vừa rồi chúng ta còn ở Lăng Đô, cách nhau nửa vòng trái đất."
"Tín hiệu đâu, tín hiệu đâu! Điện thoại các người có tín hiệu không?"
"Mẹ ơi, rốt cuộc là chuyện gì vậy!!!” … Mọi người tụ tập thành một nhóm, ở nhà ga ai nấy hoặc kinh hoàng hoặc ồn ào…
Lâm Tiểu Mãn nhìn một lượt, bọn họ ở đây ước chừng hơn hai mươi người, vừa nãy nàng đã đếm, không tính hai người bọn họ, cả toa có 36 người.
Số còn lại, chắc tám phần đã không biết chạy đi đâu rồi.
"Mọi người đừng hoảng, chúng ta phải đoàn kết." Gã tráng hán ra vẻ duy trì trật tự kêu lên vài tiếng, lập tức nói với 93, "Hai vị tiểu huynh đệ, ta tên Cổ Đồng, không biết có thể làm quen không?"
"Trần Minh Chương."
"Vạn Mộc Sâm."
"Tôi là Cố Lưu Quang, rất vui được gặp mọi người." Gã đàn ông đeo kính cận tiến đến, "Không biết hai vị có ý kiến gì về tình hình trước mắt không?"
"Đừng có nói suông nữa, không có tín hiệu! Hay là chúng ta đi loanh quanh tìm xem có tín hiệu điện thoại không?" Một người mặc áo khoác da màu đen xen vào.
"Đúng đó đúng đó, tìm tín hiệu báo cảnh sát đi." Những người khác nhao nhao gật đầu.
Rõ ràng đã thấy 93 có sức mạnh phi thường, đạp bay được cái thứ quái dị không biết là gì kia, một đám người cố bám chặt lấy nhau, lại rướn tới gần 93, như thể sợ rời xa sẽ gặp nguy hiểm.
Cũng chẳng thèm để ý đến bọn họ, 93 trực tiếp hỏi Cố Lưu Quang, "Có phải ngươi biết gì đó không?"
"May mắn biết một chút." Cố Lưu Quang đẩy mắt kính, nghiêm giọng nói nhỏ, "Tôi có một người bạn đã tiết lộ rằng, những người mất tích gần một năm nay, thật ra đều chết ở trong đường hầm tàu điện ngầm.”
"Tê..."
Một loạt tiếng hít vào.
"Hơn nữa vừa rồi, dựa vào chút ánh sáng đó..." Cố Lưu Quang tiếp tục, "Tôi thấy con quái vật đó, có vẻ giống gầy cao quỷ ảnh trong quái đàm của Mỹ."
"Gầy cao quỷ ảnh? Đó là cái gì?"
"Quái vật?"
Đám người nhỏ giọng kinh hãi.
Cố Lưu Quang lại lần nữa lấy ngón trỏ đẩy mắt kính, tỉ mỉ phổ cập kiến thức, "slender man, dịch ra là gầy cao quỷ ảnh. Trong truyền thuyết đô thị, slender man thường rất gầy, hình dáng tổng thể khá giống con người, nhưng so với chúng ta lại cao lớn hơn nhiều. Thân và tứ chi của nó cực kì không cân đối, có cánh tay và chân gầy dài quá mức, tay thậm chí có thể dài tới đầu gối.
Nó thường mặc áo vest đen, đeo cà vạt đỏ hoặc đen, nhưng mặt lại không có ngũ quan rõ ràng. Người bị nó để ý sẽ phải chịu một loạt áp lực tâm lý, vì nó không những sẽ theo dõi bạn mọi lúc mọi nơi, mà bạn sẽ không bao giờ thoát khỏi nó, vì vậy mà những người bị theo dõi thường gặp ảo giác, ác mộng, triệu chứng cố chấp, và cuối cùng thường bị giết chết."
"Ngươi nói chúng nó?" Lâm Tiểu Mãn vô thức nắm bắt trọng điểm trong lời nói của hắn, vừa hỏi một câu vừa liếc nhìn 93 dò hỏi.
"Cơ bản là như lời hắn nói." 93 đáp nhanh gọn, biểu thị lời Cố Lưu Quang đều đúng.
"Đúng vậy, vì gầy cao quỷ ảnh chỉ là một cách gọi chung, chúng nó là một gia tộc, ngoài slender man ra còn có Trendy Man sành điệu, con vừa rồi chúng ta thấy có lẽ là Trendy Man, ngoài ra còn có Tender Man thích làm việc nhà, bình thường rất thân thiện nhưng khi nổi giận sẽ bạo tẩu thành Splendor Man...”
"A!! Tôi nhớ rồi, trong series quái đàm của Mỹ, tôi có nghe hai kỳ về chuyện kinh dị của gầy cao quỷ ảnh!" Một cô gái tóc ngắn đột nhiên lên tiếng, "Tôi... Tôi nhớ giọng của anh rồi, anh là người dẫn chương trình “Trời tối, xin nhắm mắt”!!"
"Đúng, là tôi." Cố Lưu Quang khẽ mỉm cười với cô gái tóc ngắn, gật đầu, "Cảm ơn cô đã nghe chương trình của tôi."
"Chờ chút... Vậy tức là anh chỉ là người dẫn chương trình kể chuyện quỷ trên đài, vừa rồi đều là anh bịa ra à? Anh bị bệnh thần kinh à! Lúc này còn dọa người!" Người trẻ tuổi đeo khuyên tai giận dữ mắng một câu.
"Đúng đó, lúc này mà còn thấy buồn cười à?"
"Mẹ, chút nữa là lão tử tin rồi."
"Còn quái đàm, thật sự là lời nói vô căn cứ?"
"Anh... Nói nhảm!"
Có người trẻ tuổi đeo khuyên tai dẫn đầu, những người khác nhao nhao phụ họa khiển trách.
"Gầy cao quỷ ảnh, không phải tôi bịa ra, mà là truyền thuyết trong quái đàm đô thị ở Mỹ, và nơi này..." Cố Lưu Quang ngừng một chút, đưa tay chỉ lên biển dừng phía trên, "Là New York!"
"..." Tiếng chỉ trích trong nháy mắt im bặt, lại có thêm mấy tiếng hít hà.
"Nói không chừng là có người đang diễn kịch thôi." Gã đeo khuyên tai kiên trì nói.
"Vừa rồi va chạm, rất có thể là đã kích hoạt một tọa độ không gian nào đó, cho nên chúng ta mới vào không gian dị thứ nguyên." Cố Lưu Quang rất nghiêm túc, "Không thể vì khoa học kỹ thuật hiện nay không giải thích được mà phủ nhận thuyết đa vũ trụ được, tôi tin rằng, đa vũ trụ là có thật."
Sau khi hắn nói xong, không khí rơi vào trầm mặc quái dị.
"Các người làm công tác văn hóa, biết nhiều thật đấy." Cổ Đồng cười ha ha, gượng gạo vui vẻ phá tan im lặng, "Nếu đúng là như vậy thì lại hay, rốt cuộc chúng ta cũng đã biết kẻ địch là ai, vậy Cố huynh đệ, anh có biết nhược điểm của chúng không?"
"Tôi không biết." Cố Lưu Quang bất đắc dĩ lắc đầu, "Không có cách nói nào về chuyện này cả."
"Vậy coi như chưa nói." Gã đeo khuyên tai lại nói móc.
"Giá trị vũ lực!" 93 đột nhiên lên tiếng, "Nhưng có thể chạm vào được, chỉ cần võ lực đủ mạnh, là có thể đánh bại nó, có điều con vừa rồi đã chạy rồi. Nên tôi nghi ngờ, chúng có thể dùng bóng để ẩn thân hoặc bỏ chạy."
"Đèn pin. Lát nữa nếu quái vật xuất hiện lại, thử chiếu đèn vào xem, làm nó không có cơ hội biến mất trong bóng tối."
"Rõ, lão đại."
Hai người hoàn thành trao đổi bằng ý nghĩ, Lâm Tiểu Mãn lập tức ôm lấy ba lô sau lưng, nghiêng người, che tầm mắt của đám đông.
"Tiểu Vân Đóa, đèn pin."
Thực tế thì trong ba lô của nàng và 93, cũng chẳng có bao nhiêu đồ, mang balo chỉ để che mắt người khác thôi.
Nói nhiều cũng không nên lời, Lâm Tiểu Mãn lấy ra ba chiếc đèn pin nhỏ.
Nàng một cái, 93 một cái, còn một cái giao cho Cố Lưu Quang, người này có chỉ số thông minh cao, chắc là có thể hỗ trợ.
"Cảm ơn!" Cố Lưu Quang hơi bất ngờ, lễ phép nhận lấy, rồi vì tiết kiệm điện, tắt điện thoại đi.
Còn về phần nguồn phát sáng, 93 rất tự nhiên đưa đèn pin cho nam sinh mặc đồng phục học sinh trung học bên cạnh.
"Lát nữa chiếu vào."
"Tôi... cố gắng." Học sinh trung học mặt căng thẳng lo lắng.

(hết chương này)..
Bạn cần đăng nhập để bình luận