Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam

Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam - Chương 273: Nữ triệu hoán sư không cam lòng 25 (length: 8043)

Vừa mới lành vết thương, Vân Lạc Linh đã nổi cơn thịnh nộ, muốn đi tìm Lâm Tiểu Mãn để chất vấn cho ra lẽ. Nhưng Lâm Tiểu Mãn lại cố tình ở lỳ trong phủ, chẳng hề bước chân ra ngoài, giữ đúng cái kiểu "cửa lớn không ra, cửa nhỏ không vào".
Mà nơi ở của Lâm Tiểu Mãn, Vân Đức đã sớm hạ lệnh, bên ngoài viện của nàng an bài lớp lớp hộ vệ, vừa là bảo vệ an toàn cho nàng, nhưng cũng tuyệt đối mang ý giám sát theo dõi.
Vân Lạc Linh năm lần bảy lượt muốn gây sự, đều bị ngăn cản trở về, cả người cứ như là tích đầy một bụng lửa giận, chỉ chực chờ phát nổ.
Hôm nay thật vất vả mới có cơ hội, Vân Lạc Linh đương nhiên không thể bỏ qua.
"Vân Dao Diệp, ta biết, ngươi chính là ghen tị vì ta đã đánh bại ngươi, ghen tị vì ta cướp mất thân phận thiên mệnh hoàng nữ của ngươi, ghen tị vì ta cướp cả người đàn ông của ngươi!
Ta nói cho ngươi biết, việc Thượng Thừa Dục chia tay với ngươi không phải do ta gây ra, ngươi dựa vào cái gì mà trút hết nước bẩn lên người ta!
Còn về chuyện hoàng nữ gì đó, rõ ràng là do chính ngươi đánh không lại ta, tài nghệ kém hơn người, đâu phải do ta tự xưng là hoàng nữ, tất cả đều là bọn họ nói, dựa vào cái gì mà trách lên đầu ta!
Hừ, ta hiện tại nói rõ cho ngươi biết, cái thứ thiên mệnh hoàng nữ gì đó, bản công chúa không thèm! Cái tên thái tử tra nam Thượng Thừa Dục kia, bản công chúa cũng chẳng cần! Ai muốn thì cứ lấy!
Ngươi câu kết, dẫn cái Chiến vương kia giở trò tính toán là thế nào? Có bản lĩnh thì chúng ta cứ quang minh chính đại đánh một trận! Lén lút bày ra mấy cái thủ đoạn ti tiện đó, có mà làm nhục thân phận triệu hồi sư! Thật khiến người ta khinh thường!"
Cứ như một khẩu súng máy nhỏ, Vân Lạc Linh giận dữ mà xả đạn hỏa lực liên hồi về phía Lâm Tiểu Mãn.
Đối diện với làn đạn này, Lâm Tiểu Mãn chỉ có thể nói, "Có bệnh!"
Nàng đang an an tĩnh tĩnh cày cấp, hoàn toàn không hề động tay vào chuyện gì cả! Nếu lúc trước nàng thật sự mở miệng bảo Chiến Duyên Phương đối phó Vân Lạc Linh, có khi con nhỏ đầu đất này đã tèo từ đời nào rồi.
"Ngươi mới có bệnh, cả nhà ngươi đều có bệnh, ngươi chỉ là ghen tị với ta! Ngươi chỉ là hận vì ta cướp hết ánh hào quang của ngươi! Đừng có chối, ngươi chính là đang ước ao ghen ghét đến tâm địa vặn vẹo!" Vân Lạc Linh ngang nhiên chỉ trích, rồi giọng nói hào sảng, biểu tình thẳng thắn mà tuyên chiến, "Dám làm thì phải dám chịu! Bám vào đàn ông thì tính là cái bản lĩnh gì, có bản lĩnh chúng ta cứ quang minh chính đại đấu một trận! Dùng thực lực để phân thắng bại, định thành bại!"
"Làm loạn cái gì đấy!"
Chưa đợi Lâm Tiểu Mãn lên tiếng, phía sau đã truyền đến một tiếng quát lớn đầy uy lực, Vân Đức sau khi nhận được tin tức đã nhanh chóng chạy tới hiện trường.
Việc Vân Lạc Linh bị thương, Vân Đức tự nhiên đã biết, chỉ cần suy nghĩ một chút, ông đã đoán được là do con gái mình, con nhỏ hay gây sự kia, đã vô tình đắc tội với Chiến vương.
Biết Vân Lạc Linh lại trút hết trách nhiệm lên đầu Lâm Tiểu Mãn, sợ xảy ra mâu thuẫn lớn, Vân Đức đã sớm chủ trương cách ly hai người. Chỉ không ngờ, lơ là một chút thôi mà Vân Lạc Linh đã chớp lấy cơ hội lao tới trước mặt Lâm Tiểu Mãn.
Đối với đứa con gái ngốc nghếch chẳng có đầu óc này, Vân Đức chỉ biết đau đầu.
"La lối om sòm, ra cái thể thống gì!" Vân Đức quát lớn một tiếng, "Còn không mau về."
"Kêu cái gì mà kêu, ai là người âm lượng cao hơn vậy hả!" Vân Lạc Linh kéo cổ họng, cao giọng lên, "Lão già kia, ngươi nghe cho rõ đây, ta muốn cùng nàng ta đấu đơn, đấu đơn!"
"Ăn nói lung tung gì vậy, ngươi là người chiến thắng trong cả nước, sao có thể khiêu chiến Gia Hòa được!" Vân Đức vội vàng ngăn lại, "Gia Hòa à, Lạc Linh nói bậy thôi, con đừng để trong lòng."
"Vương thúc, nếu Lạc Linh hiểu lầm con. . ." Lâm Tiểu Mãn vốn định chờ đến dịp so tài mới ra tay, nhưng mà con nhỏ đầu đất này cứ nôn nóng đòi đánh nhau, vậy thì đánh thôi.
"Không có hiểu lầm, đâu ra cái hiểu lầm!" Vân Đức ngắt lời, "Đều là người một nhà cả, lấy đâu ra cái hiểu lầm, Lạc Linh chỉ là hơi tính trẻ con, Gia Hòa con đừng có chấp nhất. Ta sẽ dẫn nó về nói chuyện tử tế."
"Con mẹ nó, lão già kia, ngươi là có ý gì!" Vân Lạc Linh nổi đóa, mặc dù ông bố này chả ra làm sao, nhưng dù sao cũng là ba của nàng, vậy mà lại thiên vị một người ngoài trước mặt đứa con gái như nàng, đúng là tức chết nàng mà!
Vân Lạc Linh chỉ thẳng vào Lâm Tiểu Mãn mà chất vấn Vân Đức, "Lão già, ngươi che chở nàng ta như vậy sao? Chẳng lẽ đây là con riêng của ngươi? Hay là ngươi nhìn trúng con. . ."
"Càn rỡ!" Vân Đức gầm lên một tiếng rồi ngắt lời, gân xanh trên trán nổi lên, cả người đỏ bừng mặt, nắm chặt tay lại cố sức mới nhịn được cái xúc động muốn cho nó một bạt tai.
Ông ta dù phong lưu, nhưng tuyệt đối không bừa bãi, chú ý đến nhân phẩm, luân thường!
Đứa con gái nghịch ngợm này, thế mà dám bôi nhọ danh tiếng quốc quân của ông! Nó định kéo cha mình xuống khỏi vương vị chắc? Có cái loại hố cha như vậy sao!?
"Mau theo ta về!"
"Ta không, ta. . . Không. . . Má ơi, đừng có kéo ta!"
Nhân lúc đám người vây xem hóng chuyện còn chưa kéo đến, Vân Đức đã lôi kéo cưỡng ép kéo Vân Lạc Linh đi.
Chuyện to tiếng nhưng chẳng có gì lớn, người cũng bị kéo đi rồi, Lâm Tiểu Mãn cũng không bận tâm nữa. Lão hồ ly Vân Đức kia, để có thể bán nàng với một giá cao cho Chiến Duyên Phương, chắc chắn sẽ không để Vân Lạc Linh tìm đến gây chuyện với nàng đâu.
Thôi vậy, cứ chờ đến ngày luận bàn trên lôi đài đi.
Hoàn toàn không để những chuyện nhỏ nhặt này trong lòng, Lâm Tiểu Mãn tiếp tục tu luyện, đột phá tinh thần lực, tuyệt đối là một quá trình "nước chảy đá mòn" kiên trì bền bỉ.
...
Bị Vân Đức cưỡng ép kéo về phòng riêng, Vân Lạc Linh giận tím người, "Lão già kia, rốt cuộc ta mới là con gái ngươi hay là Vân Dao Diệp mới là con gái ngươi!"
"Nói nhảm, đương nhiên con mới là con gái của ta!" Nói xong, Vân Đức âm thầm bổ sung thêm trong lòng một câu, "Nếu con không phải là con gái của ta, với cái tính tình này của con, sớm bị ta đánh chết rồi!"
"Vậy tại sao ngươi lại cứ bảo vệ nàng ta vậy! ! Ta bị thương nằm cả tháng trời, đều là do nàng ta hại!" Mặt mày quàu quạu, Vân Lạc Linh trong lòng có chút tủi thân, không cho đứa con gái này báo thù thì thôi đi, đằng này lại còn thiên vị cho đứa cháu gái vừa giả tạo vừa hiểm độc là Vân Dao Diệp kia chứ!
Chính bởi vì cái tính tình này của nàng, nằm bất động trên giường, chút nữa đã lấy đi cái mạng già của nàng, trời biết quãng thời gian dưỡng thương đó nàng đã sống như thế nào mà.
"Nói bậy, con bị thương là do tự mình té từ trên trời xuống." Vân Đức vặn lại.
"Không phải, chính là nàng, chính nàng ghen tị với ta, chính nàng đã bảo cái tên Chiến vương mù quáng kia nhằm vào ta! Dùng loại thủ đoạn hạ lưu đó, đúng là hèn hạ!"
"Đã sớm nhắc con rồi, đừng có léng phéng tới gần Chiến vương, đó là một nhân vật nguy hiểm, con cứ khăng khăng không nghe, còn trách ai được nữa?" Vân Đức bất đắc dĩ nói, "Được rồi được rồi, chuyện này cho qua đi, lật sang trang khác, sau này không được nhắc tới nữa."
"Lão già! Ngươi định để ta bỏ qua chuyện này sao!" Vân Lạc Linh nghiến răng nghiến lợi không cam tâm.
"Không thì con muốn thế nào? Chiến vương sắp quay về rồi đấy, bây giờ con đi bắt nạt nàng ta, lỡ sau này nàng ta thổi gió bên gối, đến lúc đó con có chết cũng không biết vì sao!" Giọng trầm xuống, Vân Đức nghiêm giọng đe dọa.
"Ngươi tưởng ta bị dọa sao? Chiến vương cũng chỉ là một dị tính vương, sợ hắn sao!" Vân Lạc Linh chẳng hề sợ sệt, hoàn toàn không hề để những lời Vân Đức nói vào tai.
Mặc dù ngoài miệng khinh thường cái thứ thiên mệnh hoàng nữ gì đó, nhưng trong lòng Vân Lạc Linh thực rõ ràng, chính bởi vì có cái thân phận hoàng nữ này, nàng mới có thể muốn làm gì thì làm, không hề kiêng nể gì cả.
Ai dám động đến nàng? Bọn đàn ông nịnh nọt còn không hết ấy chứ!
Tên thái tử Thượng Thừa Dục chẳng phải là một ví dụ điển hình sao!
Hừ, cái tên Chiến vương kia chắc chắn là bị mù rồi, hắn nhất định là nghĩ Vân Dao Diệp mới là hoàng nữ! Sau này chờ hắn biết được sự thật, nàng thề là tuyệt đối sẽ không thèm đoái hoài đến cái tên đàn ông mù quáng đó, chắc chắn hắn sẽ phải hối hận cho coi!
(hết chương này)
Bạn cần đăng nhập để bình luận