Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam

Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam - Chương 424: Trọng sinh công chúa 8 (length: 8281)

Giữa trưa theo lệ là một chén cháo thịt, cuối cùng cũng thấy một chút xíu thịt băm nhỏ, nhưng vẫn không có dầu mỡ, vô cùng nhạt nhẽo.
Uống cháo xong chưa được bao lâu, Niệm Hạ đã bưng đến hai chén thuốc.
Vẫn là màu đen sì sì quen thuộc đó cùng mùi hương nồng nặc xộc vào mũi.
Haizz, làm bệnh nhân thật không dễ dàng a!
"Tiểu thư, đây là đơn thuốc do thái y kê. Nghe nói các thái y tay nghề cao lắm, chỉ cần còn chút hơi tàn là cứu về được, người uống thuốc vào, sẽ nhanh khỏe thôi." Niệm Hạ thật thà tươi cười nói.
"Ừm, mang lại đây đi."
Lại gần, Lâm Tiểu Mãn cẩn thận ngửi ngửi, lại hỏi thăm vài thông tin về đơn thuốc, sau đó liền xác định.
Một chén là thuốc chữa bệnh, một chén là thuốc bổ thân thể, nếu tách riêng ra thì hai chén này đều không có vấn đề, nhưng nếu gộp chung lại…
Lâm Tiểu Mãn: Ha ha.
Ông già khốn nạn kia quả nhiên không phải người tốt lành gì!
Cái vị hoàng hậu nương nương Tống thái y này, chuyên hạ độc cho mấy bà vợ của lão hoàng đế, để các nàng không thể sinh con!
Thái tử Lưu Diễn và trưởng công chúa Lưu Huệ đều là do tiên hoàng hậu sinh ra, mười mấy năm trước, tiên hoàng hậu đã bệnh mà qua đời, sau đó Đức Thắng đế lập người hoàng hậu hiện tại này.
Thảo nào sau khi tân hoàng hậu lên ngôi, số lượng con cái của Đức Thắng đế liền tụt dốc không phanh, hóa ra không phải Đức Thắng đế đã già, mà là do hoàng hậu này quá độc ác a.
Hậu cung, quả nhiên quá đen tối!
Thuốc này mà uống hỗn hợp trong 3 ngày, trách sao Trần Thư Ý cả đời không có con cái, người phụ nữ khỏe mạnh uống còn khó mang thai, huống chi nàng thể chất vốn dĩ đã không tốt.
Lưu Huệ thì đanh đá tùy hứng, còn bà lão họ Dương bên cạnh nàng ta, mới thật sự là độc!
Giả vờ uống thuốc, Lâm Tiểu Mãn vo viên chén thuốc chữa bệnh thành hoàn cất đi, còn chén thuốc bổ thì uống cạn một hơi!
Trần Thư Ý thân thể không tốt, uống thuốc bổ này quả thật có tác dụng bồi bổ cơ thể.
Giữa trưa qua đi, vẫn là ở trên giường nghỉ ngơi, chưa được bao lâu, Niệm Hạ từ ngoài vào nói, "Tiểu thư, biểu thiếu gia đến rồi, đang ở tiền viện, hắn muốn đến thăm người, người có muốn gặp không?"
"Tiểu thư, ta có câu không biết có nên nói hay không." Hi Xuân vẫn luôn ở bên cạnh Lâm Tiểu Mãn nghe vậy liền nhíu mày.
"Hi Xuân, có gì cứ nói thẳng đi, ta biết, ngươi cũng là vì tốt cho ta, ta sẽ không trách ngươi." Lâm Tiểu Mãn ôn nhu cười nói.
Hai nha hoàn này của Trần Thư Ý đều theo hầu nàng từ nhỏ, tình cảm chủ tớ vô cùng tốt.
"Tiểu thư và biểu thiếu gia tuy đã có hôn ước, nhưng hiện tại nhìn hành vi của trưởng công chúa, cứ dây dưa không rõ ràng như vậy, chỉ sợ nàng ta cũng sẽ không chịu dừng tay. Quân thần có phận, trưởng công chúa là người hoàng gia, nàng ta khăng khăng đòi gả cho biểu thiếu gia, dù biểu thiếu gia có thật lòng với tiểu thư đi chăng nữa, nhưng cũng khó cãi mệnh trời. Đến lúc đó người chịu thiệt chỉ sợ vẫn là tiểu thư thôi. Cho nên, hiện tại vẫn là nên tránh hiềm nghi thì tốt hơn." Hi Xuân rất lý trí phân tích.
Phụ nữ Đại Huy triều tuy không phải kiểu "cửa lớn không ra, cửa nhỏ không vào", xã hội cũng không quá khắt khe với phụ nữ. Nhưng rốt cuộc vẫn có khác biệt giữa nam và nữ, khuê phòng của phụ nữ, bình thường người ngoài là không được vào.
Vân Văn Diệu là vị hôn phu của Trần Thư Ý, nói thì nói, vị hôn phu vào khuê phòng của vị hôn thê, vẫn được.
Chẳng qua nếu sau này hai người hủy hôn, chỉ một việc này thôi, người ngoài có lẽ sẽ thêu dệt đủ thứ lời đàm tiếu.
"Tỷ Hi Xuân sao có thể khuyên tiểu thư như vậy được!" Niệm Hạ mất hứng lầm bầm nói, "Tiểu thư và biểu thiếu gia tâm đầu ý hợp, rõ ràng là ông trời tác hợp, hơn nữa hai người đã định hôn, chắc chắn không thay đổi được. Tỷ Hi Xuân, biểu thiếu gia đã nói, hắn căn bản không thích trưởng công chúa, là do trưởng công chúa dây dưa với biểu thiếu gia, đường đường là công chúa hoàng gia, vậy mà lại làm ra cái loại chuyện… "
"Niệm Hạ, không được nói bậy." Lâm Tiểu Mãn vội vàng quát lớn một câu.
Vân Văn Diệu có thể ngang ngược với Lưu Huệ mà vẫn toàn thân trở ra, đó là vì được thiên vị mà không sợ ai.
Nhưng một nha hoàn ở sau lưng bàn tán chuyện của hoàng gia, nếu để lộ ra ngoài, không chỉ Niệm Hạ sẽ mất đầu, cả hầu phủ của bọn họ cũng sẽ gặp tai họa.
Với cái tính đa nghi của lão hoàng đế đó, chắc chắn sẽ cho rằng hầu phủ của bọn họ không xem hoàng quyền ra gì, có ý đồ tạo phản.
Lâm Tiểu Mãn bây giờ đã biết, lão hoàng đế cái bệnh đa nghi kia là thật nặng, trong triều có quan võ nắm binh quyền, hầu như nhà nào cũng có con gái vào cung. Hiền phi trong cung chính là cô ruột của nàng, muội muội ruột của Võ Định hầu.
"Niệm Hạ, lớn cả rồi, vẫn không biết giữ mồm giữ miệng!" Hi Xuân giả vờ tức giận gõ đầu nàng, "Đáng đời cho ngươi ăn nói lung tung."
"Ta..." Niệm Hạ không phục còn muốn cãi lại, nhưng nhìn thấy sắc mặt của Lâm Tiểu Mãn, Niệm Hạ ấm ức ôm miệng lại, trong lòng vẫn hậm hực mắng một câu, cướp chồng người khác, không biết xấu hổ! Công chúa cái gì, hừ!
"Niệm Hạ, nói ta không khỏe, muốn nghỉ ngơi, không gặp ai cả."
"Dạ, tiểu thư, ta đi từ chối biểu thiếu gia đây." Mặc dù cảm thấy Vân Văn Diệu đáng thương, nhưng nghĩ lại chuyện tiểu thư té xuống nước lần này cũng có liên quan đến hắn, Niệm Hạ lại thấy tức.
Hừ, đồ đàn ông họa thủy!
Tiểu thư nhà nàng rốt cuộc chọc ai vào ai mà ra nông nỗi này chứ, thật quá đáng thương!
"Tiểu thư, ta biết người ấm ức, nhưng có đôi khi, chính là như vậy không thể làm gì khác được." Hi Xuân an ủi, sau đó thở dài, "Biểu thiếu gia cũng thật là hồ đồ, sao lại đi trêu chọc trưởng công chúa làm gì! Ai, một chuyện vui tốt lành, không biết sau này có xảy ra chuyện gì hay không. Tiểu thư, người cũng đừng chê ta nói khó nghe, dù sao thế nào, biểu thiếu gia cũng không chịu thiệt. Nhưng tiểu thư là phụ nữ, tóm lại là phải nghĩ cho mình nhiều hơn một chút."
"Ừm, Hi Xuân, ta biết." Lâm Tiểu Mãn cảm thấy nha hoàn Hi Xuân này cũng khá hiểu chuyện.
Trong tình huống không thể phản kháng, tự bảo vệ mình mới là thượng sách.
Hơn nữa, Lâm Tiểu Mãn cảm thấy, bi kịch của Trần Thư Ý, Vân Văn Diệu chắc chắn không thể vô can.
Nếu ngươi chống lại không được hoàng quyền, đã làm phò mã rồi thì mẹ nó ngươi cứ làm phò mã cho tốt đi! Còn một bộ thâm tình với Trần Thư Ý, làm cho ai xem?
Đây chẳng phải là rắp tâm kéo thêm thù hận cho Trần Thư Ý trước mặt Lưu Huệ hay sao!
Chê Trần Thư Ý chết chưa đủ nhanh đấy à?
Có bản lĩnh ngươi ủy khúc cầu toàn, sau đó ngấm ngầm chơi chết Lưu Huệ đi!
Nếu thật yêu Trần Thư Ý đến chết đi sống lại, thì trước khi cưới hãy tự hủy dung mạo hoặc hung ác hơn là tự đoạn một chân đi, tự biến mình thành phế nhân ấy!
Nàng không tin Vân Văn Diệu mà tàn phế rồi thì Lưu Huệ còn thích hắn được nữa.
Lưu Huệ thích cái gì?
Vừa gặp đã yêu cái gì, nói toạc ra, cũng không phải vì nhan sắc cả sao. Còn việc vì sao Lưu Huệ chấp nhất như vậy, có lẽ là do cái kiểu "Ta là công chúa mà ngươi lại không thích ta? Dựa vào cái gì ngươi không thích ta? Ta nhất định phải khiến ngươi thích ta."
Thực ra, cũng không phải vì yêu mà không buông được, mà vì một hơi tức trong lòng khiến cho nàng ta không thể nào bỏ tay.
Lâm Tiểu Mãn cho rằng Lưu Huệ là kiểu tâm cao khí ngạo nuốt không trôi cục tức này, nếu như ngay từ đầu Vân Văn Diệu vứt bỏ Trần Thư Ý, ngoan ngoãn làm liếm cẩu của Lưu Huệ, có lẽ cơn thích thú thoáng qua một cái, Lưu Huệ cũng chẳng thèm liếc nhìn hắn nữa.
Hơn nữa, nếu yêu thì xin hãy yêu cho sâu sắc. Ly hôn rồi lại yêu vợ cũ, cái kiểu diễn này thật là một trò hề lớn!
Thôi được rồi, hòa ly sau khi Lưu Huệ có được ưu thế của việc sống lại liền bộc lộ vẻ đẹp khác thường, cả người như một trung tâm phát sáng lấp lánh, làm cho Vân Văn Diệu hoa cả mắt, thì việc bị yêu lại cũng có thể cảm thông được.
Chẳng qua là, trước sau biến đổi lớn đến vậy, vậy mà không ai nghi ngờ Lưu Huệ có vấn đề gì sao?
Đều là mù cả rồi hả?
Thôi được thôi được, có lẽ là cái dị thường kia đã ngấm ngầm làm cái gì rồi.
Chức năng của Tiểu Vân Đóa chỉ có thể dự đoán tương lai, cụ thể các chi tiết liên quan, còn phải xảy ra mới có thể tìm ra được vấn đề bên trong.
Lâm Tiểu Mãn âm thầm tiếp tục theo dõi.
(Hết chương này)
Bạn cần đăng nhập để bình luận