Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam

Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam - Chương 59: Võng du nữ thần 15 (length: 8287)

Vào phòng voice chat, Lâm Tiểu Mãn phát hiện chỉ có 5 người.
Mạch Như Ngọc, Quân Nhất Nặc, Lệ Thiên Hành, Triệt Vân Lam, và một nàng.
Quả nhiên, bạn hữu có nhau cả đời.
Đều ở đây hết cả.
Thông qua ký ức của Hồ Lâm Nhi, Lâm Tiểu Mãn biết, bốn người này là bạn hữu thân thiết như hình với bóng, Triệt Vân Lam, Quân Nhất Nặc, Lệ Thiên Hành là bạn học, còn một người tên là Gió Xanh Thẫm vú em, bốn người thời đại học dường như là bạn cùng phòng, hiện tại cũng đã là năm tư đại học.
Còn về Mạch Như Ngọc, thì là em họ của Triệt Vân Lam, tuy tuổi tác có cách hai tuổi, nhưng cũng cùng một trường học, cho nên Mạch Như Ngọc cũng rất thân với bọn họ.
Khi Hồ Lâm Nhi gia nhập bang phái, vú em Gió Xanh Thẫm này đã ít khi xuất hiện, dường như bận rộn công việc, không chơi game, phần lớn thời gian là bốn người bọn họ thay nhau mở acc vú em Gió Xanh Thẫm này.
Phó bản đơn giản thì không sao, nhưng khi gặp độ khó cao cần phối hợp, hai acc cùng lúc thao tác có chút không kham, hơn nữa nếu cấu hình máy tính không đủ mạnh, hai acc sẽ gây lag.
Chính vì trong đội thiếu một vú em, nên sau khi vào bang phái không lâu, Hồ Lâm Nhi lúc đó thực lực tổng hợp đã đạt tiêu chuẩn đại thần, đã vào đội của Triệt Vân Lam, vú em Bạch Ngâm Tiên đã thay thế acc vú em Gió Xanh Thẫm.
Mạch Như Ngọc: "Hi~ ngươi khỏe~"
Giọng điệu có chút cà lơ phất phơ, Lâm Tiểu Mãn nghe là biết, tên này đang muốn xem nàng là nữ hay là yêu quái.
"Ngươi khỏe."
Điều chỉnh âm vực, Lâm Tiểu Mãn lên tiếng, giọng rất thanh tao dễ nghe.
Chất giọng của Hồ Lâm Nhi tuyệt đối rất êm tai, nếu lại cố ý thêm hiệu ứng nũng nịu, thì tuyệt đối là loli ngọt ngào, sát thủ của đám trạch nam.
Đương nhiên, lần này là đi theo phong cách cao lãnh, Lâm Tiểu Mãn cố ý dùng ngữ khí nghiêm túc ít nói.
"Oa, lại là nữ chính hiệu! Ngâm Tiên muội muội, giọng của ngươi thật hay." Mạch Như Ngọc cười tươi rói, vui vẻ lại đắc ý ồn ào, "Ba vị lão ca, ta đã bảo lần này ta nhất định sẽ có một nữ chính hiệu mà! ! Hắc hắc hắc, nói rồi nhé, tuần sau tiền cơm của ta, các ngươi bao hết."
"Các ngươi đang đánh cược sao?"
Lâm Tiểu Mãn ra vẻ hồ đồ hỏi một câu, vú em, đây chắc chắn là nghề nghiệp có nhiều yêu quái.
Mạch Như Ngọc: "Hắc, bọn họ đều cá ngươi là yêu quái đấy! Chỉ có mình ta, có mắt nhìn người a! Ha ha ha."
Quân Nhất Nặc: "Thôi được rồi Tiểu Mạch, đừng có đắc ý, vào đánh đi."
"Mấy con lâu la thôi mà, một mình ta đủ rồi, xem đây."
Với vai trò một pháp sư sát thương cao, Mạch Như Ngọc một mình mở chiêu, một đám quái nhỏ rất nhanh đã bị hắc quang nuốt chửng, không tới hai phút, con boss nhỏ thứ nhất đã xuất hiện.
Lệ Thiên Hành: "Đừng đánh vội, tặng đầu người, mở ba acc giật tưng tưng. Tặng người trước."
Quân Nhất Nặc: "Ngươi còn mở được 3 acc, máy tính của ta càng rác, hai acc kéo còn không nổi. Đưa cái số lần chết lên trước đi. Đúng rồi, Bạch Ngâm Tiên, chú ý hồi sinh."
Lâm Tiểu Mãn: "Được."
Năm cái acc "tặng đầu người" cũng sớm đã cởi sạch trang bị, đến đứng trước boss, lập tức đưa đầu.
Nhân lúc hồi sinh cưỡng chế chưa đến, Lâm Tiểu Mãn lại kéo một lượt, tiếp tục đưa đầu.
Trong khi hồi sinh, Lâm Tiểu Mãn nhận được lời mời kết bạn của Mạch Như Ngọc.
Vì trong ký ức của Hồ Lâm Nhi, Mạch Như Ngọc là bạn bè quan hệ không tệ, Lâm Tiểu Mãn hơi nghĩ một chút, liền đồng ý kết bạn.
Hồi sinh, chết, chết thêm ba lần bị cưỡng chế rời khỏi, rất nhanh đạt đủ 15 lần chết, 5 cái acc "đánh cho có" đều bị đá ra khỏi phó bản.
Lệ Thiên Hành: "Cuối cùng cũng suôn sẻ, lên, đánh boss!"
Đội 5 người chính thức bắt đầu cày quái.
Tuy rằng phó bản Phong Ấn Hắc Ma Sơn này, sau khi diệt được trùm Hắc Ma Tôn, thuộc cấp độ tương đối dễ dàng, nhưng đối đầu với một con boss nhỏ, máu vẫn sẽ tụt.
Là một vú em, Lâm Tiểu Mãn đương nhiên phải ra tay, lúc hồi sinh, thì chưa thể hiện được thực lực, nhưng khi tăng máu, mạnh yếu lập tức lộ ra.
Để tiện, Lâm Tiểu Mãn trực tiếp ném một tượng nữ thần thánh quang, tượng nữ thần phạm vi bao trùm toàn thể đồng đội hồi máu liên tục, kỹ năng này có thể kéo dài 1 phút.
"A, 2000! Một ngụm sữa này cũng đủ to rồi a. Quá trâu bò, một tượng nữ thần tổng hồi phục tầm 6W+ à!" Mạch Như Ngọc la oai oái, "Ngâm Tiên, trị liệu thuộc tính của ngươi bao nhiêu? Hơn vạn rồi hả?"
Lâm Tiểu Mãn: "Ừ, mới vừa vượt ngưỡng 1 vạn."
Chỉ một tượng nữ thần, máu của đồng đội đã ổn định, Lâm Tiểu Mãn bắt đầu trạng thái nhàn nhã vừa tưới máu vừa trò chuyện với Mạch Như Ngọc.
"Mẹ ơi, thật là lợi hại! Vú em số một bang ta cũng chỉ có tầm này trị liệu." Trong giọng nói đầy vẻ kinh ngạc, Mạch Như Ngọc mở thông tin bạn bè, sau đó hoa mắt bình thường dùng sức dụi mắt một cái, nhìn chăm chú lại, hít sâu một hơi.
Thế mà lại không có bang phái! Vú em hoang dã! !
"Ngâm Tiên, ngươi không có bang phái à? Có muốn gia nhập bang phái bọn ta không, bang hội bọn ta không những phúc lợi tốt, còn có soái ca mỹ nữ, cái gì cũng có."
"Trước đây ở bang bị giải tán." Tuy lời Mạch Như Ngọc nói trúng ý Lâm Tiểu Mãn, nhưng thái độ vẫn muốn bày vẻ hờ hững, "Bang phái của các ngươi yêu cầu khắt khe không? Có yêu cầu về thời gian online không? Ta không phải lúc nào cũng chơi."
"Bang phái chúng ta không có yêu cầu gì với cao thủ cả, nhưng mà ngươi nói không hay chơi, chẳng lẽ là ba ngày ba đêm không lên mạng?"
"Không đến mức đấy, mà là mỗi ngày ta chỉ có thời gian buổi tối chơi."
Ban ngày, Lâm Tiểu Mãn còn có việc khác, muốn học rất nhiều thứ, nàng không thể lãng phí hết thời gian vào trò chơi.
"Vậy thì không sao, vậy coi như quyết định vậy nhé. Ra khỏi phó bản rồi kéo ngươi vào bang phái." Tình cờ gặp một vú em có thực lực lại còn lừa được vào bang mình, Mạch Như Ngọc cảm thấy vui vẻ khôn tả, tự nhiên kéo gần lại hỏi chuyện nhà, "Ngâm Tiên, nghe giọng của ngươi không lớn lắm nhỉ, ban ngày không chơi game được, chẳng lẽ cũng là học sinh?"
"Ừ, đại học."
"Thế thì thật là trùng hợp, ta cũng vậy đó. Haha, duyên phận nhỉ, có khi chúng ta còn là cùng một trường đấy!"
Quân Nhất Nặc: "Tiểu Mạch mạch, giữa ban ngày ban mặt, đừng có nằm mơ."
"Nặc ca, anh đây là đang ghen tị, ta cho anh biết, duyên phận đến thì chính là kỳ diệu như thế đấy! Ta năm hai, Đại học Khoa học Tự nhiên Nam Ninh, Ngâm Tiên, còn ngươi?"
"Ta ở Hải Thành."
Quân Nhất Nặc: "Ha ha, cách hơn 2000 km, quả thực rất có duyên."
Mạch Như Ngọc: "Oa, sao xa vậy. . ."
Nhờ có tên lắm lời Mạch Như Ngọc ở đây, một đường vô cùng náo nhiệt.
Rất nhanh, liền tới ba con quái nhỏ cuối cùng ở hồi cuối của phó bản.
Triệt Vân Lam: "Chờ chút."
Còn hai con quái nhỏ cuối cùng, Triệt Vân Lam luôn trong trạng thái background đột nhiên lên tiếng.
Mạch Như Ngọc: "Anh, sao vậy?"
Triệt Vân Lam: "Hắc Ma Tôn đạt cấp 200, có xác suất rơi đồ ma thần."
Quân Nhất Nặc: "Lão tam, trùm cấp 200, chúng ta đánh không lại đâu?"
Lệ Thiên Hành: "Lão đại nói phải, độ khó quá lớn, tháng trước đám Thanh Ngưu kia ngốc nghếch không phải thả ra một con Hắc Ma Tôn cấp 200 sao. Bọn họ là team 10 người, ai nấy đều là top 100 bảng xếp hạng."
Triệt Vân Lam: "Nhưng mà họ chỉ có một lần chết, còn chúng ta có hai mạng, dùng pet tiên chịu quái, ta cảm thấy vẫn có tỉ lệ thắng. Bạch Ngâm Tiên, ngươi chắc max tu rồi đúng không?"
Lâm Tiểu Mãn: "Đúng."
Triệt Vân Lam: "Ngươi còn có trang bị thuộc tính tốt hơn nữa, đúng không?"
Mạch Như Ngọc: "Không phải chứ? Đồ của Ngâm Tiên thuộc tính tổng điểm đều đã cao thế rồi, còn có cái tốt hơn nữa?"
Lâm Tiểu Mãn: "Đúng vậy, hiện tại ta đang mặc đồ nhiệm vụ hàng ngày. Nhưng làm sao ngươi biết?"
"Đoán."
Lâm Tiểu Mãn: . . .
(hết chương)
Bạn cần đăng nhập để bình luận