Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam

Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam - Chương 742: Quái đàm 24 (length: 7974)

Lâm Tiểu Mãn vừa xem xét lại những tài liệu liên quan đến quái vật từ vụ thứ 93 trở đi, vừa đi theo 93. Hai người đi được mấy trăm mét rồi vào ga tàu điện ngầm, trực tiếp đi tàu đến nhà ga.
Nhà ga người đi lại tấp nập, vô cùng náo nhiệt.
Trong cái thời đại mà việc đặt vé qua điện thoại vẫn chưa phổ biến, hai người phải xếp hàng ngay ngắn, sau đó mua vé tàu đi Vân Giang tỉnh Tân Thành phố chuyến gần nhất.
Có vé trong tay, còn nửa tiếng nữa mới tới giờ tàu chạy.
Mua vé xong, hai người đi dạo quanh các quầy hàng quà vặt trong nhà ga một vòng, khi đi ra thì mỗi người đều có thêm một túi đồ ăn vặt lớn trong tay.
Hai người tìm chỗ ngồi ở đại sảnh chờ tàu rồi ngồi xuống.
Kẹp chặt chân, 93 răng rắc răng rắc gặm khoai tây chiên, dù là đang ăn nhưng lông mày vẫn nhăn nhó như thể sắp kẹp được con ruồi chết vậy.
"Lão đại, sao thế? Quái ở Tân Thành phố khó đối phó lắm à?"
Không có hứng thú với khoai tây chiên lắm, Lâm Tiểu Mãn nhai từng chiếc bắp que, ừm, vị dâu tây. Mới ăn vài que, thấy bộ dạng ủ dột của 93, không muốn để ý cũng không được, Lâm Tiểu Mãn liền không nhịn được mở hệ thống chat lên.
"Không phải, ta cứ cảm thấy lần này quá thuận lợi."
Răng rắc một tiếng, 93 cắn mạnh một miếng khoai tây chiên, nhai rôm rốp.
"Lão đại ngươi lợi hại như vậy, có mấy con quái con thôi, thuận lợi là chuyện bình thường mà!" Lâm Tiểu Mãn nịnh nọt.
"Nhưng mà..." Trong mắt 93 có chút nghi hoặc, luôn cảm thấy có gì đó kỳ lạ, nhưng hắn lại không thể nói ra được, nói chung là cứ là lạ.
Vặn vẹo mấy giây, 93 quyết định không nghĩ nữa, "Thôi, kệ nó!"
"Ừ ừ."
Cẩn thận hồi tưởng lại một lượt, Lâm Tiểu Mãn cũng không thấy có gì bất thường, liền hùa theo.
Tiếp tục lật tài liệu.
Tính đến thời điểm hiện tại, có tất cả 93 vụ án được thống kê trong tài liệu.
Nạn nhân, hoặc bị cắn đứt cổ họng mở ngực phanh bụng, hoặc là phát bệnh dại mà chết.
Tính cả các ca bệnh dại, tổng số người chết được thống kê đã là 1785 người.
Trầm tư một lúc lâu, Lâm Tiểu Mãn hỏi: "Lão đại, cái vụ ở Tân Thành phố này, có khi nào là trùm cuối không?"
"Không biết được, nhưng theo ta phán đoán, khả năng là cá lớn, rất cao đấy."
"Vẫn chưa xác định được là gì à?" Lâm Tiểu Mãn hỏi tiếp, "Có thể là người sói không?"
Nói về thú nhân, điều đầu tiên Lâm Tiểu Mãn nghĩ đến là người sói, nhưng người sói lại không phải là loài động vật họ mèo thì phải?
Miêu nhân? Chưa nghe nói bao giờ.
"Không dễ phán đoán, nhưng cũng có khả năng đó."
"À."
Cứ trò chuyện vu vơ, rất nhanh, cũng đến giờ kiểm tra vé, hai người đi theo dòng người vào cửa soát vé, sau đó lên tàu.
Vì hai nơi cách nhau hơi xa, phải đi tàu mất hơn 7 tiếng đồng hồ.
Đến Tân Thành phố, trời đã tối, vừa ra ga tàu, hai người liền tìm một khách sạn nhỏ bên cạnh, thuê hai phòng.
Không vội nghỉ ngơi, sau khi ăn tối xong, hai người liền đến quán net, thuê một phòng VIP.
Đóng kín cửa phòng, 93 lạch cạch gõ phím điên cuồng, rất nhanh đã xâm nhập thành công, rồi cập nhật tài liệu.
Trong mấy chục ngày mà bọn họ bị kiểm tra toàn diện, đã có thêm ba vụ án nữa, và vụ mới nhất hiện giờ là vụ thứ 96.
Ngày xảy ra vụ án là 25 tháng 11, cũng tức là mới xảy ra hôm kia.
Địa điểm xảy ra vụ án là ở thôn Tam Đãng, huyện Tam Nghĩa.
Có người dân trong thôn, sáng sớm hôm nay khi ra khỏi thôn đi làm, đã ngửi thấy mùi tanh nồng tại gốc cây cổ thụ um tùm ở đầu làng, nhìn kỹ thì thấy thân cây có dấu vết máu chảy.
Gọi thêm người đến, hai thanh niên có thân thủ tốt trong thôn leo lên cây xem xét, phát hiện trên thân cây có một thi thể trẻ con bị mở ngực phanh bụng.
Người dân liền nhanh chóng báo cảnh sát.
Người chết là trẻ mồ côi trong thôn, sống nhờ vào sự cưu mang của mọi nhà, ngày thường thì ở trong căn phòng tồi tàn ở đầu thôn, nguyên nhân cái chết là do bị cắn đứt cổ họng, còn thời gian tử vong là vào khoảng 2 đến 3 giờ sáng cùng ngày.
Theo tài liệu, con quái vật nửa thú này không giống với liệt khẩu nữ, nó không đi lung tung gây án mà có một giới hạn địa lý nhất định.
Hiện trường gây án đều là các thôn nhỏ, và thời gian xảy ra hai vụ án cũng không cách nhau quá xa, chắc chắn không vượt quá 100km.
Hung thủ chuyên đi lẩn khuất gây án, và cứ cách hai đến ba ngày lại ăn một lần, mục tiêu là trẻ em dưới 14 tuổi.
Chiến lực không mạnh, tốc độ nhanh nhẹn, thuộc loại quái nhanh nhẹn, nguy hiểm nhất là nó mang theo độc dại phiên bản nâng cấp.
Một khi bị cắn hay bị thương, tỷ lệ trúng độc là 100%, tiêm vaccine dại cũng vô ích, 100% sẽ phát bệnh.
Hai người khóa chặt địa điểm ở huyện Tam Nghĩa.
Ở lại quán net hai tiếng, hai người quay về khách sạn.
Nghỉ ngơi qua đêm.
Hôm sau, hai người ra ngoài, bắt xe đến ga, mua vé xe, rồi bắt xe bus đến huyện Tam Nghĩa, thuộc Tân Thành phố.
Xe bus chạy mất hơn 3 tiếng đồng hồ, lúc này mới đến đích.
Huyện Tam Nghĩa, một thị trấn nhỏ không tính là quá lớn.
Đến nơi, hai người tìm một khách sạn, thuê hai phòng, khoảng hơn 4 giờ thì ra ngoài, giả vờ như vô tình đi dạo đến cổng trường tiểu học của thị trấn.
Ngồi xổm bên đường ngay đối diện cổng trường, giả bộ như đang đợi người.
Khoảng hơn 10 phút sau, tiếng chuông tan học của trường vang lên.
Rất nhanh, một đám trẻ con như chó husky sổ lồng, vui vẻ chạy ra ngoài.
Thời đại này, phụ huynh đưa đón con khá ít, phần lớn đều là các em ở cùng thôn hoặc gần nhà tụ tập nhau đi học về.
Học sinh vừa xuất hiện, 93 vội vàng bắt đầu lục soát mục tiêu.
Nhưng rất tiếc, đến khi học sinh giải tán gần hết, 93 vẫn không tìm được ai có ấn đường xám xịt, sắp gặp xui xẻo.
Một ngày không có thu hoạch gì.
Không tìm được manh mối, hai người quyết định đến quán net ở trấn, vẫn là phòng VIP để lên mạng, 93 lại một lần nữa gõ phím điên cuồng, rồi phát hiện tài liệu lại được cập nhật.
Vụ thứ 97.
Vụ án xảy ra tại trường tiểu học thôn Đại Trạch, thuộc huyện Tam Nghĩa.
Khi tan học, nghi phạm trực tiếp xuất hiện tại cổng trường tiểu học, bắt đi một học sinh lớp hai, đứa trẻ mất tích là Giang Dương, hiện vẫn chưa tìm thấy, một bảo vệ, một giáo viên và ba học sinh bị thương, hiện năm người đã được đưa đến bệnh viện...
Nói cách khác, ngay lúc bọn họ đang nằm vùng thì quái vật lại gây án.
Tuy trong lòng tiếc nuối, nhưng cũng chẳng có cách nào, ngoài trường tiểu học huyện còn có mấy trường tiểu học ở các thôn nữa.
Chỉ có thể dựa vào vận may thôi.
Phía sau thôn Đại Trạch là mấy dãy núi lớn, hiện tại cơ quan chức năng đang triển khai tìm kiếm, nhưng do rừng núi quá sâu, nhiều khả năng là không tìm thấy.
Mà con quái vật này rất có thể đã bị dồn vào sâu trong núi, nên lần sau nó xuất hiện chắc chắn sẽ ở một nơi khác.
Cập nhật xong tài liệu, 93 liền vung tay giao hết cho Tiểu Vân Đóa, sau đó thông qua suy tính của Tiểu Vân Đóa mà đưa ra kết luận, lần sau quái vật gây án rất có khả năng ở trấn Mây Đến kế bên.
Ba địa điểm ở trấn Mây Đến có xác suất cao là: thôn Biết Một, thôn Xanh Hồ, Mã Gia Đãng.
Nghỉ ngơi qua một đêm tại khách sạn, ngày hôm sau, hai người đi chợ phiên nhỏ mua chút đồ, rồi lại mua một chiếc xe ba gác chạy điện.
Ra khỏi thị trấn, lách người một chút, hai người liền biến thành tiểu thương xuống nông thôn thu mua đồ cổ.
Cứ như vậy, một chiếc xe lam, hai người đến trấn Mây Đến, sau đó ghé cả ba thôn một lượt...
(Hết chương này).
Bạn cần đăng nhập để bình luận