Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam

Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam - Chương 351: Hậm hực tổng giám đốc phu nhân 15 (length: 8068)

Bởi vì Lâm Tiểu Mãn mở miệng ngậm miệng đều là tiền, vừa mới dâng lên một nỗi u sầu, Tiêu Ngọc Cẩn liền nghe được câu tiếp theo: "Với cái tính tình của ngươi, ai biết có nhiễm phải bệnh gì không sạch sẽ ở bên ngoài không, đương nhiên phải đi bệnh viện kiểm tra."
Tiêu Ngọc Cẩn: ! !
Ngọa Tào!
Hắn là loại người không kén chọn trai gái đó sao? Hắn là một người đàn ông có phẩm vị được chứ! ! Sau khi kết hôn hắn tổng cộng cũng chỉ có bốn cô bồ nhí, đều là nghệ sĩ nữ trong công ty, thông tin của bọn họ hắn đều nắm rõ cả, hắn chỉ chọn mấy cô xinh đẹp sạch sẽ để chơi đùa chút thôi, mấy loại a miêu a cẩu yêu diễm tiện hóa kia hắn khinh thường! Sao lại có loại bệnh này được? !
Tuy trong lòng tức giận đùng đùng, nhưng mà!
Không thể tranh cãi, Tiêu Ngọc Cẩn hiểu rất rõ, cãi nhau với phụ nữ, đặc biệt là với một người phụ nữ có giá trị vũ lực cao hơn mình, đó quả thực là tự tìm đường chết.
Chủ đề này không thể tiếp tục, cứ nói tiếp, bà xã của hắn chắc chắn sẽ càng nói càng nổi giận, cuối cùng nhảy dựng lên đánh cho hắn một trận.
Căn cứ kinh nghiệm ba lần trước, cộng thêm cái lần ra tay nhanh chuẩn kia, Tiêu Ngọc Cẩn đã nhận thức sâu sắc về sự chênh lệch vũ lực giữa hắn và Lâm Tiểu Mãn.
Hắn tuyệt đối không muốn thử cái chiêu gì mà phân gân trật khớp kia! Sẽ chết người đấy!
Cho nên, ngoan ngoãn nhận sai, dùng một giọng điệu đáng thương hề hề mà lại tha thiết chậm rãi để tìm cách lùi bước, "Bà xã... ta sai rồi! Về sau ta sẽ nghe lời nàng hết, ta nhất định sẽ cải tạo bản thân thật tốt, cố gắng làm một người chồng tốt, nhất định sẽ làm bà xã của ta trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất trên toàn thế giới!"
Khi chưa lấy lòng được bà xã, hắn vẫn là an phận chút đi, cần phải tiến hành có hiệu quả để lấy lại hảo cảm.
Lâm Tiểu Mãn: Ha ha, tin ngươi mới lạ!
...
Rõ ràng là bị giá trị vũ lực của Lâm Tiểu Mãn làm cho chấn nhiếp, Tiêu Ngọc Cẩn nằm đất cũng không dám giở trò, một đêm cứ thế mà bình yên trôi qua.
Sáng sớm hôm sau, nhân lúc thay quần áo, Tiêu Ngọc Cẩn online diễn xuất, cảm thấy như đã tán tỉnh thêm được một chút, kết quả, Lâm Tiểu Mãn không thèm liếc nhìn hắn một cái.
Thế mà lại không thèm để ý đến vẻ đẹp tuyệt thế của hắn! Thật đáng ghét!
Ăn xong điểm tâm, lại cùng vợ chồng Tiêu Vĩ Nghiệp nói mấy câu, hai người liền rời đi, Tiêu Ngọc Cẩn ân cần các kiểu, lại quay về dáng vẻ chuyên tình lãng tử quay đầu khi xưa mà hắn theo đuổi Nhậm Thư Nhã.
Lâm Tiểu Mãn: Lặng lẽ xem ngươi diễn!
Đi đến bệnh viện, một loạt kiểm tra, đương nhiên không có bệnh gì cả, ngay cả thận hư cũng không, Tiêu Ngọc Cẩn cơ thể rất tốt. Xem báo cáo kiểm tra của hắn, Lâm Tiểu Mãn trong lòng có chút thất vọng.
Hằng ngày cứ ở bên ngoài quậy phá, sao cái tên tra nam này không mắc bệnh AIDS gì đi?
Vừa kiểm tra xong, Lâm Tiểu Mãn liền lập tức cho hắn đặt hẹn khám bác sĩ đông y.
"Bà xã, không phải bác sĩ nói ta rất khỏe mạnh, hoàn toàn không có bệnh tật gì sao?" Lại còn muốn đi khám bác sĩ, Tiêu Ngọc Cẩn khó hiểu mà nghi hoặc.
"Trước khi sinh con phải bỏ thuốc lá, bỏ rượu, bỏ sắc dục cộng thêm điều dưỡng bằng đông y, như vậy mới có thể sinh ra một đứa bé thông minh lanh lợi khỏe mạnh, chuyện này ngươi cũng không biết sao?" Lâm Tiểu Mãn nói một cách hùng hồn.
"Bà xã, ta thấy không cần phức tạp như vậy chứ?" Tiêu Ngọc Cẩn ngạc nhiên, không thể nào? Phiền phức như thế? Hơn nữa, dựa vào cái gì chỉ có mình hắn khám bác sĩ, còn nàng thì không kiểm tra gì hết?
Đương nhiên, những lời này Tiêu Ngọc Cẩn không dám nói ra, hắn sợ bị đánh.
"Ta không muốn nghe "anh thấy", ta chỉ cần "ta thấy", rõ chưa?" Lời nói mạnh mẽ, ánh mắt của Lâm Tiểu Mãn lạnh lùng.
Tiêu Ngọc Cẩn cảm thấy lạnh lẽo ngay lập tức gật đầu, "Rõ, rõ rồi. Bà xã nói phải, bà xã nói cái gì cũng đúng! Em đều nghe theo bà xã!"
Lại đi khám đông y, mang một đống lớn cao dược dưỡng sinh về, hai người trở về nhà.
Tự cho là quan hệ vợ chồng đã hòa hoãn được chút ít, Tiêu Ngọc Cẩn mặt dày mày dạn muốn chuyển về phòng ngủ chính, kết quả tự nhiên là bị cự tuyệt không thương tiếc.
Lâm Tiểu Mãn đưa ra cái lý do thoái thác của lão trung y, "Phải tu thân dưỡng tính một tháng, mới có thể điều chỉnh đến trạng thái tốt nhất."
"Bà xã nói đều đúng! Ta nhất định nghiêm khắc chấp hành!" Tiêu Ngọc Cẩn mặt ngoài cười hề hề, trong lòng thì thầm chửi rủa. Mẹ kiếp, đúng là khó hầu hạ!
Tuy rằng vẫn là ngủ riêng, nhưng vì cố gắng cải tạo bản thân để lừa tiền về tay, Tiêu Ngọc Cẩn lại dậy sớm, làm điểm tâm.
Lần này là cháo táo đỏ ngân nhĩ, còn có trứng ốp la hình trái tim, kèm theo sữa tươi và cà phê.
Sau bữa điểm tâm hòa thuận ấm áp, Tiêu Ngọc Cẩn tình ý mơn trớn hỏi, "Bà xã, ngày mai nàng muốn ăn gì?"
"Cháo nấm hương sò điệp thịt gà." Lâm Tiểu Mãn không hề khách khí mà chọn món.
Tiêu Ngọc Cẩn: ...
Thế mà còn làm thật!
Nhưng có thể làm sao? Chỉ có thể nhờ dì Dương chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn thôi!
Lái xe đi làm, vừa đến công ty, hoàn toàn không để ý đến công việc chính, Tiêu Ngọc Cẩn trực tiếp ra lệnh cho trợ lý.
Tìm cho hắn một, không, ba huấn luyện viên đặc chủng đã giải ngũ!
Hắn muốn học võ!
Nhậm Thư Nhã, người phụ nữ này thật là giỏi, vậy mà còn coi hắn là dễ bắt nạt! Hắn muốn chấn chỉnh lại thể diện của đàn ông!
Cứ như vậy, mỗi ngày Tiêu Ngọc Cẩn đúng giờ đi làm, tan làm, ở nhà, hắn các loại ân cần nịnh nọt đợi cơ hội thì lại các loại trêu chọc để lấy lòng Lâm Tiểu Mãn.
Còn ở công ty, Tiêu Ngọc Cẩn một mực sửa đổi cái tác phong phong lưu của mình, đối với mấy nữ nghệ sĩ trong công ty đang cố ý quyến rũ hắn coi như không thấy, thời gian rảnh, hắn đều dành cho tập võ, cố gắng trở thành cao thủ.
Lâm Tiểu Mãn vẫn cứ ở nhà suốt ngày, dựa vào một chiếc máy tính, hoàn thành rất nhiều công việc.
Đầu tiên là, mỗi ngày ngấm ngầm cho vào trong các loại thuốc dưỡng sinh cao của tên tra nam Tiêu Ngọc Cẩn một ít thuốc, muốn để cho Tiêu Ngọc Cẩn nhận con của người khác thì trước tiên phải phế hắn, làm cho hắn không tự mình sinh ra được!
Sau đó, Lâm Tiểu Mãn làm ra một phiên bản sơn trại của thuốc uống trắng da và nước tiên, đóng gói rồi gửi cho thằng em rẻ mạt Nhậm Thư Hữu, còn lừa dối hắn rằng, đây là sản phẩm cô phải bỏ ra công sức lớn mới mua được từ tay một ông lão đông y ẩn dật, tốn không ít tiền.
Thằng em rẻ mạt không có đầu óc liền tỏ ra cảm động, lúc đó đã nói sẽ để cho cô góp kỹ thuật vào cổ phần.
Dưới sự lừa gạt của Lâm Tiểu Mãn, cuối cùng kết quả là, hai sản phẩm này đầu tư rồi cổ phần lấy hoa hồng thì bên ngoài là Nhậm Thư Hữu, còn âm thầm bên trong thì hắn sẽ chuyển hết tiền đến tài khoản của Lâm Tiểu Mãn.
Đồ trang điểm thời gian thu hồi vốn quá dài, lãng phí với hai món đồ này, Lâm Tiểu Mãn liền từ bỏ.
Nhờ lừa được 50 triệu từ Tiêu Ngọc Cẩn, vốn khởi động cũng xem như có. Sau khi lật đi lật lại ký ức của Nhậm Thư Nhã, cuối cùng Lâm Tiểu Mãn cũng tìm được một trợ thủ đắc lực đáng tin cậy.
Thời đại học, Nhậm Thư Nhã có một cô bạn thân tên Từ Vãn, khi đó hai người có quan hệ khá tốt, sau khi tốt nghiệp, hai người phân chia mỗi người một phương trời, dần dần mà không còn liên lạc nhiều.
Từ Vãn học luật, khi đó Nhậm Thư Nhã có ý định ly hôn còn tư vấn cô ấy, kết quả là không giải quyết được gì, sau này trong lúc cô ấy thất vọng, đi công tác thì Từ Vãn còn đến thăm cô ấy.
Từ Vãn cũng không may mắn, kết hôn với người bạn trai quen nhau hai năm thời còn học, sau khi cưới mới phát hiện ra chồng là một kẻ bám váy mẹ, mẹ chồng thì là người có ý muốn kiểm soát cực lớn, lại còn trọng nam khinh nữ, sinh ra con gái Từ Vãn phải chịu đựng đủ loại ghét bỏ của nhà chồng, con gái mới sinh không sống nổi quá ba tháng thì ly hôn.
Bất quá khác với Nhậm Thư Nhã, Từ Vãn tự lực cánh sinh vất vả phấn đấu nuôi con gái, sau này thì thi đỗ bằng luật sư, nở mày nở mặt. Lúc đến thăm Nhậm Thư Nhã, Từ Vãn rõ ràng là một người cấp bậc nhân viên văn phòng, đúng là một người phụ nữ cường nhân.
Nhận thấy được trạng thái của Nhậm Thư Nhã không được ổn, Từ Vãn dùng chính mình làm ví dụ để khuyên bảo cô một hồi, đáng tiếc, cô ấy không cần.
(Hết chương này).
Bạn cần đăng nhập để bình luận