Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam

Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam - Chương 667: Pháo hôi công chúa 34 (length: 8319)

Năm Đại Càn thứ 233, đầu xuân, vào tháng hai, cục diện Đại Càn thay đổi, phía bắc các châu Trừ, Du, Sở và Minh, đổi quốc hiệu thành Bắc Khánh, Bắc Khánh đế là Tô Bắc Từ.
Chu vương chiếm cứ Tân châu và Tín châu, cùng với kinh thành, tự xưng là Chu Long đế.
Tĩnh vương trấn thủ An châu, chống lại người Hồ, vùng đất phong Ly châu, Tĩnh vương nắm giữ hai châu này, trong tay có 10 vạn quân mã.
Anh vương trấn thủ Thanh châu, Huy châu vốn thuộc về đại quân Tương vương, sau khi Tương vương chết thì về tay Anh vương, Thanh châu cùng Huy châu, thêm vào đất phong Hải châu của hắn, tổng cộng có 20 vạn binh mã.
Bất quá, vì Võ Thịnh đế chỉ là "bị bệnh nhẹ" nên Tĩnh vương và Anh vương tuy không tuân lệnh của thái tử mới nhậm chức Dương Hàn Mặc, nhưng đều dùng các loại chiêu bài thoái thác, hai người vẫn làm bộ bề ngoài, chứ không lộ liễu nổi dậy tạo phản.
Thái tử vừa được phong Dương Hàn Mặc khống chế các châu Mục, Bạch, U, Thông, Hoài và Trung, tổng cộng sáu châu.
Còn lại các châu Mân, Phong và Trạch thì do các thổ hào địa phương nắm giữ, một dạng là không tạo phản, không phục tùng, không nộp thuế... Rõ ràng là thái độ "ta cứ ngồi xem các ngươi tranh đấu, cuối cùng ai thắng thì ta nghe người đó".
Quan sát tình hình, không liên quan đến sự việc tự bảo vệ mình, ai cũng không muốn đắc tội kiểu kẻ hai mặt.
Dường như là ôm tâm lý "bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau", hoặc có thể là kiểu "ngao cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi", sau một mùa đông, dù đường quan đã tan hết băng tuyết đi lại rất thông suốt, nhưng tất cả đều thống nhất giữ im lặng, ai nấy giữ đất của mình, không ai muốn làm kẻ tiên phong.
Bầu không khí có vẻ như yên tĩnh trước cơn bão táp.
Vào đầu xuân, bên phía Dương Hàn Mặc tổ chức đủ loại hội nghị.
Có nên đi đánh Chu vương không? Trở thành chủ đề tranh cãi không dứt.
Là thái tử được Võ Thịnh đế chỉ định, người thừa kế hoàng vị chính thống, một nửa nhân viên cho rằng nên đi đánh chiếm lại kinh thành.
Nhưng lại có một nửa nhân viên khác cho rằng nên vững vàng, trước hết phát triển thực lực, dù sao đánh Chu vương tốn hao nhân lực tiền của, nếu không cẩn thận lại có thể bị Anh vương đang có 20 vạn quân nhặt được chỗ hở.
Bị một đám người làm cho đau đầu, trong lòng càng thiên về "cẩu" (ẩn mình chờ thời) Dương Hàn Mặc tìm Lâm Tiểu Mãn thương nghị.
Lâm Tiểu Mãn tuyệt đối là có cùng kiểu tính cách "cẩu thả" với Dương Hàn Mặc.
Lão hoàng đế qua đời, bây giờ nàng chính là buông tay buông chân mà làm!
Quyết đoán cải cách, phát triển kỹ thuật, nâng cao năng suất!
Năng suất cao, hậu cần tốt thì còn sợ đánh không thắng ư?
"Đương nhiên là phải cẩu rồi, đánh cái gì mà đánh, lắm tiền sao? Lính nhiều sao? Lương thực nhiều sao? Kinh thành xa như vậy, Tân châu Tín châu lại nương tựa vào Bắc Khánh, cho dù chúng ta đánh thắng, Tô Bắc Từ kia là tên chó đẻ mà phát binh đánh chúng ta thì làm sao? Anh ơi, đem ba châu Mân, Phong và Trạch gần ngay trước mắt gặm trước đi mới là thật!"
"Tiểu Hi, ta cũng nghĩ như vậy! Chúng ta thật là ý hợp tâm đầu! Nhưng mà, ba châu kia, đặc biệt là Mân châu và Phong châu, các thế lực địa phương đó đều là thâm căn cố đế, muốn diệt trừ thay thế thì không dễ dàng."
"Không, không cần diệt trừ, thu phục họ dùng cho mình là được. Anh, anh có biết không? So với tam ca, thất ca và ngũ ca tạo phản, anh có một ưu thế cực lớn đấy!"
"Cái gì?" Dương Hàn Mặc nheo mắt, có dự cảm không lành.
"Ưu thế là: Bọn họ đều đã vợ con đầy đàn rồi, mà anh vẫn còn là lão quang côn nha!"
Mặt đầu tiên tối sầm, Dương Hàn Mặc lập tức mắt sáng lên, đúng, rất có đạo lý!
Hắn có thể tìm cha vợ!
Không một quyền thần nào là không muốn làm quốc trượng cả!
Tuy nói hậu kỳ có thể sẽ tồn tại tai họa "ngoại thích can chính", nhưng trước mắt, thông gia, đây tuyệt đối là một cách dễ làm để thu phục nhân tâm.
Chuyện là năm đó, lúc Dương Hàn Lân chưa sinh ra, Hoàng quý phi đã theo quy cách thái tử mà bồi dưỡng Dương Hàn Mặc, nên lúc hắn 13 tuổi, liền định thân cho hắn, một chính vương phi, ba trắc phi, một hơi tìm cho hắn bốn ông cha vợ có thế lực, đảm bảo cho hắn sau này có thể lên ngôi, vững chắc ngôi vị thái tử.
Sau đó thì, còn chưa chờ Dương Hàn Mặc đến tuổi thành hôn thì Dương Hàn Lân ra đời, Hoàng quý phi có con ruột, Dương Hàn Mặc bị nuôi từ nhỏ thành người thừa bị đánh xuống Thông châu.
Còn về bốn vị hôn thê của hắn...
Dương Hàn Mặc: Ta cái gì cũng không biết.
Bốn vị hôn thê trong kinh thành sống chết ra sao, gả chồng hay như thế nào, hoàn toàn không ai báo cho hắn một tiếng, bản thân hắn cũng không thể chọn phi, đến mức hiện tại, vị trí chính phi và ba trắc phi đều bỏ trống.
Nhưng mà bây giờ, "phụ hoàng" chỉ là một con rối thay thế, chuyện hôn sự của hắn có thể tự làm chủ mà!
Mà thế gian này, tuyệt đối không có ai vĩnh viễn trung lập, cũng chỉ vì miếng thẻ đứng chưa đủ sức mà thôi.
Đương nhiên, thông gia cũng phải là tình nguyện, chứ không là kết thân mà là kết thù.
Nghĩ ra đối sách Dương Hàn Mặc lập tức hành động.
Phong châu tuy cự tuyệt quân đội ở ngoài cửa, nhưng thái tử Dương Hàn Mặc muốn vào thành thì vẫn được cho đi.
Dương Hàn Mặc quang minh chính đại vào phủ thành Phong châu, chỉnh trang bản thân, thay đổi hình tượng thô lỗ của đám đại lão trong quân, trang điểm bản thân một phen, 凸 lên dáng vẻ phong thái tuyệt trần, sau đó các loại khoe tài văn võ song toàn, túc trí đa mưu...
Mặt đẹp, có thực lực, lại là thái tử, là người vừa giàu vừa có địa vị nhất Đại Càn, Dương Hàn Mặc có tâm cố tình "vẩy liêu", không quá nửa tháng, hắn ở Phong châu thanh danh vang xa, ngay lập tức đã thu hút trái tim của một đám tiểu thư khuê các ở Phong châu.
Tiếp theo, người của Dương Hàn Mặc lại lấy hình thức mở tiệm, đem các thành quả kỹ thuật của Thông châu ra triển lãm.
Một đám quan viên Phong châu lập tức lung lay.
Không đứng về phe "Thái tử" càng nhiều là do Thông châu, U châu, Bạch châu... địa giới dựa vào phía tây là vùng núi sâu hang cùng ngõ hẻm, nghèo! Nghèo! Nghèo!
Người giàu kết giao với người nghèo thì họ chính là đang làm việc vô ích, không chừng mất cả chì lẫn chài.
Nhưng mà hiện tại nhìn lại, ngọa tào!
Vốn tưởng là vùng núi sâu hang cùng ngõ hẻm mà hóa ra lại phát triển hơn cả bọn họ!
Tơ lụa này, thật đẹp, ngay cả vải thô, cũng chắc chắn hơn của bọn họ! Màu vải này, ai chao, cư nhiên là những màu sắc ở chỗ bọn họ không có! Rượu ngon này, vậy mà lại nồng hơn ở chỗ họ! Đồ sứ này, trình độ làm sứ của Thông châu sao lại cao như vậy? Còn có giấy này, cũng tốt hơn của bọn họ, cái gì, kỹ thuật in chữ rời? Chưa nghe bao giờ nha.
Cái gì, Thông châu đang xây trường học miễn phí không bắt buộc đi học? Ai ai cũng có thể tập viết sao?
Cái gì, viện y học? Ai ai cũng có thể đăng ký học y thuật?
Còn nữa, đây là cái gì?
Thủy tinh?
Chưa từng nghe thấy, chưa từng nhìn thấy!
...
Quan viên Phong châu: Vẫn cho rằng Phong châu là giàu nhất Đại Càn, thì ra bọn họ chỉ là ếch ngồi đáy giếng!
Dương Hàn Mặc phô trương thực lực, đám thế lực bản địa ở Phong châu lập tức dao động, sau đó, khi có người đầu hàng đầu tiên thì một đám quan viên lập tức xúm lại theo.
Dương Hàn Mặc hỉ hả nhận thêm hai trắc phi, một người là con gái Tiết độ sứ, một người là cháu gái phủ doãn, một văn một võ, thông qua thông gia, không tốn một binh một tốt nào, giải quyết xong Phong châu.
Lại đi Mân châu dạo một vòng, Dương Hàn Mặc hỉ hả nhận trắc phi cuối cùng.
Còn về chính phi thái tử? Ai nỗ lực thì sẽ được!
Cha vợ nào càng ra sức thì cho người đó!
Dương Hàn Mặc dựa vào bán "nhan sắc", thành công thu phục được ba ông cha vợ có thực lực.
Mà Mân châu và Phong châu đã giải quyết, Trạch châu hoàn toàn không thành vấn đề.
(Hết chương này).
Bạn cần đăng nhập để bình luận