Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam

Mau Xuyên Chi Pháo Hôi Thăng Cấp Chỉ Nam - Chương 431: Trọng sinh công chúa 15 (length: 8177)

Bên trong phủ Phò mã, mỗi ngày đều diễn ra màn kịch oán hận của những kẻ si tình, Lâm Tiểu Mãn thì tha hồ ăn dưa hóng chuyện.
Thời gian trôi nhanh, hơn nửa năm thấm thoắt qua đi, dù trong cánh cửa đóng kín kia có đủ chuyện gà bay chó chạy, nhưng ở bên ngoài, với việc có Đức Thịnh đế là cha vợ kiềm chế, Vân Văn Diệu tuyệt đối không dám vượt quá khuôn phép lễ nghĩa. Trước mặt người ngoài, Vân Văn Diệu đối với người vợ Lưu Huệ này, tuy không có vẻ thân mật, nhưng tuyệt đối là tuân thủ quy củ, không để ai bắt bẻ được, đối đãi nhau như khách.
Đương nhiên, Lâm Tiểu Mãn cảm thấy "tương kính như băng" thì đúng hơn.
Thời gian thắm thoát, hơn nửa năm nháy mắt trôi qua, chuyện đại hôn của trưởng công chúa cũng dần hạ nhiệt.
Sau khi hết ồn ào, Trần Thư Ý với độ tuổi đó, vợ chồng Võ Định hầu đương nhiên sẽ sốt sắng tìm mối cho nàng.
Và thế là, lại tới vị Lễ bộ thị lang trẻ tuổi tài cao kia.
Vân Văn Diệu hiển nhiên là biết tin này.
Vốn dĩ, hắn có thể cưới được người mình yêu, tiền đồ cũng rộng mở, nhưng hiện tại, bị ép cưới công chúa, người yêu và tiền đồ đều tan thành mây khói!
Lần này, đúng là một chữ sầu!
Vân Văn Diệu đau khổ ngâm mình trong bình rượu, ngày ngày say khướt, ý chí suy sụp, vô cùng sa sút.
Lưu Huệ thấy vậy, lòng đau như cắt.
Hôm nay, Vân Văn Diệu lại uống đến say mèm, hai tiểu tư phải vất vả lắm mới đưa được hắn về phòng khách, đỡ lên giường.
"Các ngươi hầu hạ phò mã cho tốt." Lo sợ Vân Văn Diệu say khướt không biết gì sẽ làm tổn thương đến mình, Lưu Huệ đau lòng dặn dò hai tiểu tư.
"Dạ, công chúa."
Không nỡ rời đi, ở lại chăm sóc một lúc, Lưu Huệ mới trở về phòng.
"Dương ma ma, ngươi ở lại, Ti Á Thúy, Sáo Trúc hai ngươi ra ngoài chờ." Buồn bã thương tâm than thở một hồi lâu trong phòng, Lưu Huệ phất tay cho hai nha hoàn lui.
"Dạ, công chúa."
Hai tiểu nha hoàn cung kính lui xuống, cũng rất ý tứ đóng cửa lại.
"Công chúa, ý của người là?"
Lâm Tiểu Mãn hiểu rõ, đây là muốn thương lượng với nàng về chuyện "thiếp".
"Dương ma ma..." Vặn vẹo khăn tay, biểu tình trên mặt Lưu Huệ rất mâu thuẫn, lộ ra một vẻ vừa tức giận vừa đau lòng, "Ngươi nói xem, ngươi nói vì sao hắn cứ không thể quên được người đàn bà kia! Trần Thư Ý rốt cuộc có gì tốt, mà khiến hắn cứ mãi nhớ nhung như vậy!"
"Công chúa, hay là ngài nghĩ nhiều, có lẽ là xảy ra chuyện gì khiến phò mã không vui?"
"Đương nhiên là có chuyện không vui, là ả Trần Thư Ý kia sắp gả chồng!" Tức giận đập bàn một cái, sắc mặt Lưu Huệ vô cùng khó coi, đúng là "vợ ghen".
"Công chúa, vậy chẳng phải tốt sao, Trần Thư Ý gả cho người khác, phò mã trong lòng sẽ hết niệm tưởng, chẳng phải sẽ có thể sống tốt với ngài hay sao? Chắc chắn là chuyện tốt!" Lâm Tiểu Mãn buột miệng.
Hai người các ngươi "tương ái tương sát tương ngược" muốn thế nào thì thế, tuyệt đối đừng lôi người khác vào!
Yêu đương, hai người làm trời long đất lở cũng chẳng sao, nhưng mà làm pháo hôi cho người khác thì quá đáng!
"Nhưng mà, Dương ma ma, ta khẳng định, trong lòng Vân Văn Diệu vẫn còn nghĩ đến Trần Thư Ý, ta không cam tâm! Chúng ta đã thành thân rồi, ta rốt cuộc kém Trần Thư Ý ở chỗ nào!" Nói đến đây, Lưu Huệ chỉ thấy tủi thân, nước mắt trào ra, "Dương ma ma, ta đường đường là một công chúa, hòn ngọc quý trên tay phụ hoàng, ngày thường ai gặp ta, người nào mà chẳng nịnh hót lấy lòng? Nhưng đến chỗ hắn, ta móc tim móc phổi đối xử tốt với hắn, hạ mình làm hắn vui. Vậy mà, vậy mà vì sao hắn còn như thế! Vì sao đối với ta vẫn lạnh nhạt! Ta rốt cuộc không tốt ở chỗ nào! Chẳng lẽ hắn thật sự không có trái tim sao? Là tảng băng, cũng nên tan chảy chứ!"
Lâm Tiểu Mãn: Không phải không hợp người, mà đến thở thôi cũng sai!
Ai bảo hắn không thích ngươi hiện tại, mà ngươi cứ thích lao vào làm gì!
Trách ai?
Dù trong lòng có nghĩ thầm, nhưng vẻ mặt Lâm Tiểu Mãn vẫn rất đồng điệu, tỏ ra giận thay cho Lưu Huệ, mắng nhiếc kẻ tra nam, "Công chúa, Vân Văn Diệu hắn đúng là đồ vong ân bội nghĩa, ta đã nói trước rồi, ngài không thể cái gì cũng chiều theo hắn, ngài là công chúa, là hoàng thất, còn phò mã, chỉ là dựa vào ngài thôi! Ngài không thể lộn ngược đầu đuôi nha! Ngài phải lấy ra uy phong công chúa mà trị hắn!"
Nào, cầm lấy kịch bản bá đạo công chúa của ngươi lên, dũng cảm tiến lên nào!
Con người của Vân Văn Diệu này, hắn thích chính là sau khi ly hôn lại quấn lấy trưởng công chúa xinh đẹp!
Không được thì không biết quý trọng, mất đi rồi lại nhớ nhung, Vân Văn Diệu đích thị là có thuộc tính tiện nam.
"Dương ma ma, không phải!" Vừa nghe Lâm Tiểu Mãn nói xấu Vân Văn Diệu, Lưu Huệ liền không vui, "Hắn chỉ là...hắn chỉ là tạm thời bị mờ mắt, không thấy được cái tốt của ta!"
"Công chúa!" Lâm Tiểu Mãn diễn đạt rất đạt một vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
"Dương ma ma, ngươi đừng nói nữa, đều là tại Trần Thư Ý." Lưu Huệ tiếp tục chọn cách lừa mình dối người, vặn vẹo khăn tay, tức giận một hồi, giọng điệu ngược lại rất lo lắng, "Ma ma, có câu nói, người sống vĩnh viễn không tranh nổi người chết. Mà ngoài người chết, còn có người con gái không có được! Đàn ông phần lớn đều giống nhau, nếu như Trần Thư Ý gả cho người khác, e rằng hắn cả đời đều sẽ tiếc nuối, cả đời đều sẽ để nàng ở trong lòng! Một người vĩnh viễn không có được, ta lấy cái gì mà tranh với nàng?"
"Công chúa, ý của ngài là?" Lâm Tiểu Mãn trong lòng không nhịn được liếc mắt, lại tới rồi, tự rước họa vào thân.
"Ta...ta nghĩ...ta trực tiếp đi cầu phụ hoàng, để phụ hoàng ban chỉ, gả Trần Thư Ý cho Văn Diệu làm thiếp! Chỉ khi có được, mới sẽ không mãi nhớ nhung, mà cũng chỉ khi có được, mới thấy được khuyết điểm! Trần Thư Ý, ả đàn bà giả dối kia, ả chính là ham giàu chê nghèo, ả chính là muốn tìm một nhà môn đăng hộ đối làm chủ mẫu, nếu để ả làm thiếp của Văn Diệu nhất định sẽ không cam tâm. Đến lúc đó, Văn Diệu sẽ biết, Trần Thư Ý căn bản không yêu hắn! Ả cùng những người đàn bà khác đều giống nhau, đều là nghe theo lời cha mẹ, các ả căn bản không hiểu gì là tình yêu, các ả chỉ nhìn gia thế nhà trai! Chỉ cần Văn Diệu nhìn rõ chân tướng của ả, nhất định sẽ tỉnh ngộ, sẽ biết chỉ có ta mới là yêu hắn nhất."
Lâm Tiểu Mãn: Đúng đúng đúng, ngươi là chân ái, chân ái vô địch!
Cho nên người khác đáng phải làm thiếp!
"Công chúa, tuyệt đối không được!" Vẫn tiếp tục lải nhải trong lòng, vẻ mặt Lâm Tiểu Mãn lại tỏ ra kinh ngạc cùng hoảng sợ, vội vàng ngăn lại.
"Hả, vì sao?" Lưu Huệ không hiểu.
"Công chúa, ngài tuyệt đối đừng hồ đồ, rước tình địch về phủ, đó là phạm đại kỵ nha! Ngài phải biết, Trần Thư Ý đó, tâm cơ sâu lắm đấy, nếu ả vào phủ không chừng sẽ dùng thủ đoạn quyến rũ nào đó, làm cho phò mã gia mê muội. Đến lúc đó, cứ hễ ngài làm gì với ả, thì trong mắt phò mã gia nhất định là ngài đang ức hiếp ả, như thế chẳng phải là được chẳng bù mất sao? Hơn nữa, cô tiểu thư của hầu phủ mà phải làm thiếp, Trần Thư Ý ả tâm cao khí ngạo, nhỡ đâu ả nghĩ không thông, rồi tự vẫn trong phủ, thì trong mắt phò mã, đó chẳng phải là do ngài ép chết, vậy hắn có thể tha thứ cho ngài sao?"
"Ách...Cái này..." Lưu Huệ nghe xong thì có phần do dự.
"Công chúa, nghe lão nô một lời, không thể mạo hiểm được. Trần Thư Ý kia, tốt nhất là ả mau chóng lấy chồng, hai vợ chồng ân ái thì chẳng phải cũng chứng minh Trần Thư Ý căn bản không yêu phò mã sao? Phò mã thông minh, hắn chỉ là nhất thời nghĩ không thông, thời gian lâu dần rồi, hắn cũng hiểu, chí ít môn đăng hộ đối, dù là ai, Trần Thư Ý ả đều vui vẻ! Đến lúc đó chẳng phải là phò mã sẽ hồi tâm chuyển ý, hà cớ gì ngài lại phải làm trò dư thừa chứ?" Lâm Tiểu Mãn ra sức khuyên nhủ, "Công chúa, lão nô đây có một kế..."
Bạn cần đăng nhập để bình luận