Trùng Sinh 84 Hết Thảy Dựa Vào Tay

Chương 267: Khác biệt thẩm mỹ quan

Chương 267: Khác biệt về quan điểm thẩm mỹ
Ngay lúc nhà họ Trần đang đốt pháo chuẩn bị ăn sủi cảo, Tần Quốc Minh chạy về. Hắn vừa vào sân liền ôm chầm lấy Trần Phong, miệng lớn tiếng hô hào: “Bắt được rồi, bắt được rồi, đúng là Từ Đông Xương!”
Tần Quốc Minh bỗng nhiên phát hiện ra một quy luật, đó chính là cứ gần gũi với Trần Phong thì y như rằng có thể phá án lớn lập công. Lúc trước, khi mới bắt đầu ở đồn công an, chính mình không ưa Hàn Quốc Hoa, kết quả Hàn Quốc Hoa lại tin tưởng Trần Phong, không những bắt được tội phạm truy nã mà còn cứu được con gái của Phó thị trưởng La Đại Hải. Đầu năm ngoái lại là đồn công an của bọn họ liên hợp với ba đồn công an khác, đồng thời xuất quân đánh sập băng nhóm ăn trộm của Hoàng lão thất, địa điểm gây án ngay tại Thời Đại Quảng Trường của Trần Phong. Nhờ vậy mà Hàn Quốc Hoa đã được nội bộ chỉ định làm sở trưởng.
Bây giờ chính mình vô tình lại trở thành tỷ phu của Trần Phong, vào đúng ngày ba mươi Tết này, vậy mà lại bắt được Từ Đông Xương kẻ đã mang theo khoản tiền lớn bỏ trốn. Mặc dù không phải tự tay mình bắt, nhưng công lao này cũng có một phần của mình chứ. Đây không phải là trùng hợp, nhất định là có quy luật gì đó.
“Tỷ phu, ngươi không đến mức phải như vậy chứ, mau buông ra đi, không thì tỷ ta lại ghen mất.” Trần Phong cười nói với Tần Quốc Minh.
“Đi cái tiểu tử nhà ngươi, tiểu tử ngươi đúng là phúc tướng!” Tần Quốc Minh cao hứng, cuối cùng mình cũng lập được công lớn rồi. Hắn giật lấy điếu thuốc trong tay Trần Phong, “Ta đi đốt pháo đây, phải ăn mừng cho thật tốt mới được.”
Trần Phong nhìn bóng lưng Tần Quốc Minh, không khỏi mỉm cười. Nếu như La Đại Phi ở đây, người vui nhất hẳn là hắn rồi. Cũng không biết số tiền kia có thể đòi lại được không.
“Nhị ca, cho ta điếu thuốc đi.” Trần Hạo Lâm lén lút đi tới nói với Trần Phong.
Trần Phong nhìn Trần Hạo Lâm, còn tưởng hắn muốn đốt pháo, thế là đưa thuốc cho hắn, “Ngươi đốt pháo cẩn thận một chút.”
Trần Hạo Lâm nhận lấy điếu thuốc, rít một hơi thật mạnh, “Ta không đốt pháo, cả ngày không được hút, thèm quá.”
Trần Phong nhìn Trần Hạo Lâm có chút ngẩn ra, không hiểu hỏi: “Ngươi muốn hút thì cứ hút đi, nếu không có thuốc thì bảo ta, kìm nén làm gì? Ta còn tưởng ngươi không hút thuốc chứ.”
Trần Hạo Lâm ngồi xổm xuống đất, “Còn không phải tại mẹ ta sao. Ta đang làm ở trạm văn hóa đài phát thanh mà, mẹ ta nói hút thuốc không tốt cho giọng nói, căn bản không cho ta hút, còn tịch thu hết thuốc lá của ta nữa.”
Tam thẩm quản Hạo Lâm rất nghiêm từ nhỏ, điều này Trần Phong biết. Nhưng không ngờ Hạo Lâm đã tốt nghiệp đại học rồi mà vẫn bị quản nghiêm như vậy.
“Sao ngươi học đại học ở Cổ Lâm xong lại được phân về nhà máy dụng cụ đo lường Bắc Thành?” Vừa rồi nghe tam thẩm nói Hạo Lâm bây giờ làm ở trạm văn hóa nhà máy dụng cụ đo lường, Trần Phong vẫn chưa hiểu rõ, tại sao học đại học ở Cổ Lâm xong lại được phân về thành phố Bắc Thành.
“Là ta tự xin với trường, đối tượng của ta làm ở nhà máy dụng cụ đo lường.” Hạo Lâm vừa hút thuốc vừa nhìn về phía nhà, sợ mẹ mình đột nhiên đi ra.
Trần Phong nghe Trần Hạo Lâm nói đã có đối tượng thì tỏ ra ngạc nhiên: “Ngươi có đối tượng… Chà, tiểu tử khá đấy, kiếm được lúc học đại học à?”
Hạo Lâm có chút xấu hổ, lắc đầu: “Bọn ta là bạn học thời trung học. Sau này nàng vào học trường con em công nhân của nhà máy dụng cụ đo lường, còn ta thì theo bố mẹ đến thành phố Cổ Lâm. Nhưng trong thời gian đó bọn ta vẫn viết thư không ngừng, dần dần rồi thành đôi. Bố nàng làm ở nhà máy dụng cụ đo lường, nàng học xong sơ trung là vào nhà máy làm luôn.”
“Thế là sau khi ta tốt nghiệp đại học, nghĩ không thể cứ yêu xa mãi như vậy được, ta liền từ bỏ cơ hội ở lại thành phố Cổ Lâm, tự xin về nhà máy dụng cụ đo lường Bắc Thành.” Hạo Lâm nói với vẻ mặt hạnh phúc.
“Vậy thúc và thẩm biết chuyện này không?”
Trần Hạo Lâm lắc đầu: “Với tính mẹ ta ấy à, từ lúc ta lên đại học đã đi khoe khắp nơi rồi, lại còn nhấn mạnh sau này ta phải tìm người có gia cảnh tốt, nhất định cũng phải tốt nghiệp đại học. Nếu để mẹ ta biết chuyện này, chắc chắn sẽ đánh chết ta mất.”
Trần Phong gật gật đầu, cũng phải. Tính cách của tam thẩm thế nào chính mình rõ nhất, nếu để nàng biết thì cuộc sống của Trần Hạo Lâm sẽ thê thảm.
“Nhị ca, lúc ta làm ở trạm văn hóa của nhà máy dụng cụ đo lường, thường xuyên thấy tin tức về Thời Đại Quảng Trường. Chính ta còn cùng đối tượng đến đó dạo một lần rồi, thật không ngờ đó là do ngươi mở.” Trần Hạo Lâm lặng lẽ nói: “Ngươi cũng đừng trách mẹ ta, tính bà ấy vốn vậy mà.”
Đều là người thân, đối với hành vi của Mã Tú Chi, Trần Phong cũng không quá để trong lòng, tỏ ý không sao cả.
“Nhị ca, ta muốn mua một cái TV, ngươi xem có cái nào dùng tốt mà giá lại rẻ một chút không.” Trần Hạo Lâm có chút ngượng ngùng nói.
Tiểu tử này, hồi nhỏ cứ lẽo đẽo theo sau mông mình chơi. Khi đó, hễ bố mua cho mình thứ gì mới là y như rằng tiểu tử này cũng đòi cho bằng được. Có một lần Trần Kiến Quốc mua cho mình một bức tranh mới, hình vẽ bên trên rất đẹp mắt, kết quả bị tiểu tử này nhìn thấy, cứ nằng nặc đòi mình. Cuối cùng không còn cách nào, Trần Phong đành phải đưa cho hắn cái hộp bút chì mới dùng mấy ngày. Giờ lớn rồi mà vẫn tính nào tật nấy.
“Tiểu tử nhà ngươi,” Trần Phong vỗ vào sau gáy hắn một cái, “hồi nhỏ đòi cái hộp bút chì mới của ca ngươi đây, làm ta khóc mất mấy ngày, biết không? Sao bây giờ lại đòi TV nữa!”
“Đâu phải,” Trần Hạo Lâm gãi đầu cười ngượng nghịu, “lúc đó còn nhỏ không hiểu chuyện mà. Ca yên tâm, TV ta dùng tiền mua chứ không lấy không đâu.”
Trần Phong nhìn Trần Hạo Lâm rồi bật cười: “Một cái TV mới cũng hơn trăm tệ đấy, kể cả đồ cũ cũng phải cỡ trăm tệ. Ngươi vừa mới đi làm đã mua TV rồi thì sau này sống thế nào?”
“Á, tìm ngươi mua mà cũng đắt vậy sao?” Trần Hạo Lâm nghe giá xong, không khỏi thở dài, “Vậy chắc ta phải để dành thêm tiền đã. Tiểu Quyên cứ nói muốn xem TV mãi, ta định tìm ngươi mua một cái giá rẻ, đặt ở chỗ ta, để nàng muốn xem lúc nào cũng được. Xem ra không thực hiện được rồi.”
Nhìn vẻ mặt có chút tiu nghỉu của Trần Hạo Lâm, Trần Phong bật cười, khóe miệng nhếch lên một nụ cười gian xảo: “Thật ra ngươi muốn có TV cũng không phải là không được. Không có tiền thì có thể dùng thứ khác để đổi chứ.”
“Dùng cái gì đổi?” Trần Hạo Lâm nghe vậy, mở to mắt nhìn Trần Phong hỏi.
Trần Phong cười: “Ta đây làm ca mà đến mặt mũi em dâu trông thế nào còn chưa thấy qua, ngươi nói xem phải làm sao?”
“Ca, ngươi nói sớm chứ, có đây!” Trần Hạo Lâm từ túi trong áo bông móc ra một cái ví tiền đơn giản, sau đó từ trong ví lấy ra một tấm ảnh đen trắng đưa cho Trần Phong.
Trên tấm ảnh đen trắng là một cô gái, mặt trái xoan, sống mũi cao, mặc áo sơ mi cộc tay, bên dưới mặc một chiếc quần ống loe. Hai bím tóc lớn thả hai bên vai, lúc cười lên trên mặt còn có hai lúm đồng tiền. Trần Phong lật tấm ảnh lại, mặt sau có ghi ngày tháng và dòng chữ tặng Trần Hạo Lâm.
“Chính là nàng?” Trần Phong cầm tấm ảnh hỏi Hạo Lâm.
Hạo Lâm gật gật đầu, vẻ mặt hạnh phúc: “Thế nào hả ca, xinh đẹp không?”
“Ca, ngươi xem gì thế?” Hai người đang nói chuyện thì Hổ Tử không biết từ lúc nào đã chạy từ trong nhà ra, miệng ngậm điếu thuốc lá, mon men tới hỏi.
“Xem này, đối tượng của em ta, xinh không?” Trần Phong cầm tấm ảnh nói với Hổ Tử.
Hổ Tử ghé sát lại xem, sau đó bĩu môi nói: “Bình thường.”
“Bình thường?” Trần Hạo Lâm nghe vậy liền không vui. Mặc dù biết Hổ Tử là huynh đệ của Trần Phong, nhưng ngươi nói đối tượng của ta bình thường thì không được rồi: “Nếu cỡ này mà là bình thường thì có lẽ Tây Thi trong mắt ngươi cũng chỉ thuộc loại bình thường thôi.”
“Tây Thi là ai?”
Trần Phong bật cười, hỏi ngược lại Hổ Tử: “Vậy ngươi thấy thế nào mới là xinh đẹp?”
“Như Vương quả phụ ở thôn bọn ta ấy.” Hổ Tử quẹt mũi nói, lộ ra nụ cười đắc ý, trên mặt còn có chút thẹn thùng.
Trần Phong và Trần Hạo Lâm nghe xong đều bật cười, thật muốn biết Vương quả phụ này trông thế nào. “Hổ Tử, Vương quả phụ đẹp ở chỗ nào?”
Hổ Tử ngẩng đầu nghĩ ngợi: “Mông to! Đẻ được mấy thằng con trai đấy!”
Bạn cần đăng nhập để bình luận