Trùng Sinh 84 Hết Thảy Dựa Vào Tay

Chương 129: Thối đắc ý

Chương 129: Hết đường đắc ý
Trần Phong, tỉnh trưởng Khương và phó thị trưởng La tâm trạng rất vui vẻ, mãi cho đến khi thư ký tới nhắc nhở tỉnh trưởng Khương, mấy người mới để ý thời gian đã rất muộn. Tỉnh trưởng Khương cũng rất nhiệt tình, trực tiếp giữ hai người lại ăn cơm chiều, đồng thời dặn dò nhà ăn làm chút món ngon, tươi mới.
Một đoàn người đi vào nhà ăn, chỉ thấy bếp trưởng của phòng ăn đang dựng một cái máng sắt, bên trong đặt than củi, còn phía trên máng đặt món thịt dê nướng quen thuộc nhất đối với Trần Phong.
Thấy cảnh này, Trần Phong không khỏi kinh ngạc một chút, mặc dù nói rằng người phương Bắc đời sau đều thích ăn đồ nướng, nhưng hiện tại cũng không cần thiết phải mang vào tận phòng ăn của chính phủ chứ.
“Đến, đến,” tỉnh trưởng Khương gọi mấy người, “hôm nay cho các ngươi ăn chút món tươi mới, đây là bếp trưởng của chúng ta đi Bắc Thành vụng trộm học được đấy, thịt dê xiên nướng, đừng nói hương vị kia cũng thật sự không tệ.”
Tỉnh trưởng Khương vừa khoa tay múa chân chỉ vào món thịt dê nướng trên bàn vừa nói, Trần Phong thì không có phản ứng gì, còn phó thị trưởng La thì trực tiếp bật cười, cười đến đau cả bụng, gục cả xuống bàn.
“Lão La, ngươi làm sao thế?”
La Đại Hải nhịn mấy lần, cuối cùng cũng nhịn được cười, sau đó mới nói: “Tỉnh trưởng Khương, ngài mời ai ăn thịt dê nướng chẳng được, sao lại cứ mời hắn ăn thịt dê nướng.” Vừa nói, ngón tay vừa chỉ về phía Trần Phong.
Tỉnh trưởng Khương nhìn La Đại Hải, trong lòng dường như đã hiểu ra, vỗ trán một cái: “Đúng rồi, nhìn trí nhớ của ta này, món thịt dê nướng này là học được từ Bắc Thành chỗ các ngươi, chắc các ngươi đều nếm qua rồi, ta thật sự quên mất chuyện này.”
“Không phải…” La Đại Hải nghe tỉnh trưởng Khương nói xong lại bật cười, “Tỉnh trưởng, bia tiết Bắc Thành năm nay của chúng ta, món chủ đạo chính là thịt dê nướng này đấy, thật ra ngài có biết ai là người khiến món này bán chạy như vậy không?”
“Ai nha?”
“Chính là hắn, Trần Phong!” La Đại Hải chỉ vào Trần Phong, cười nói với tỉnh trưởng Khương, “Ngài mời hắn ăn thịt dê nướng, ngài đây chẳng phải là…”
Coi như là cán bộ cấp dưới, La Đại Hải không nói hết câu tiếp theo. Nhưng trong lòng tỉnh trưởng Khương đột nhiên cũng hiểu ra, thì ra món thịt dê nướng làm náo động Bắc Thành lại xuất phát từ tay Trần Phong, vậy mình đây chẳng phải là trước mặt Quan Công xoát đại đao sao!
Tỉnh trưởng Khương vỗ trán kinh ngạc nói: “Ai u, vậy mà ta thật không biết, thì ra người bán thịt dê nướng ở bia tiết chính là ngươi à, Trần Phong!”
Trần Phong khách khí gật đầu, sau đó cầm một xiên thịt trên bàn lên bắt đầu ăn, mặc dù bếp trưởng này nướng không ngon bằng mình, nhưng chỉ dựa vào việc đã nếm qua thịt xiên của mình mà có thể nướng được thế này, bản lĩnh cũng vô cùng lợi hại rồi.
“Tỉnh trưởng, phó thị trưởng La, các ngài nếm thử xiên thịt này đi, xiên này nướng ngon hơn của ta nhiều, ngon hơn ta nướng nhiều lắm. Nếu lúc đó ta có thể nướng ra được hương vị này, chắc phải kiếm được gấp đôi tiền ấy chứ, ngon quá!” Trần Phong nói, rồi lại vội vàng nhét mấy miếng thịt xiên vào miệng.
Đối với cách nói này của Trần Phong, hai người cũng không để ý. Mặt khác, La Đại Hải vốn đã nếm qua thịt dê nướng của Trần Phong, nếm thử vài miếng là biết hương vị cách Trần Phong một trời một vực, mà trong lòng tỉnh trưởng Khương cũng tự nhiên hiểu rõ chuyện gì xảy ra.
Mấy người vừa ăn cơm vừa trò chuyện, đến lúc cơm nước xong xuôi thì trời đã tối đen. Trần Phong vốn định về Bắc Thành, nhưng nhìn lại thời gian thì hiện tại đã không còn chuyến xe lửa nào về Bắc Thành nữa, đành phải cùng phó thị trưởng La đến nhà khách tỉnh ở tạm một đêm.
Sáng ngày thứ hai, trên Huệ Vạn Gia vẫn náo nhiệt như cũ, chỉ có điều không có khách hàng nào, toàn là các thương hộ đứng trước cửa hàng của Trần Phong, tất cả đều một lòng một dạ nghĩ đến liệu Trần Phong có thể đảm bảo được con phố này hay không.
Lượng tử và Hổ tử vẫn quét dọn vệ sinh trong phòng như thường ngày, thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài, hy vọng người đến là Phong ca, nhưng đã sắp hết buổi trưa mà Trần Phong vẫn chưa xuất hiện.
“Chào các vị nha,” nương theo giọng điệu âm dương quái khí, lão bản Từ nghênh ngang đi từ ngoài cửa vào, sau đó đặt mông ngồi xuống ghế, cứ như thể đến nhà mình vậy.
Lượng tử nhìn bộ dạng của lão bản Từ này, trong lòng khó chịu: “Ngươi đến làm gì? Nơi này không chào đón ngươi, ngươi đi ra ngoài cho ta!”
“Ha ha,” lão bản Từ rất thong thả móc thuốc lá từ trong túi ra, hút một cách tao nhã, vểnh chân bắt chéo, “Nói thật, ta phải cảm ơn lão bản Trần của các ngươi, chỉ dùng một tháng thời gian đã biến cái Hán Phòng bỏ hoang này thành Huệ Vạn Gia danh chấn Bắc Thành.”
“Thế nhưng, làm ăn không chỉ cần đầu óc giỏi giang, mà còn phải hiểu đạo lí đối nhân xử thế. Lão bản Trần của các ngươi chính là vì quá không hiểu đạo lí đối nhân xử thế, cho nên hôm nay mới rơi vào tình cảnh này. Không nói dối các ngươi, Huệ Vạn Gia này kể từ hôm nay trở đi, sẽ phải mang họ Từ!”
Hổ tử nhìn bộ dạng của lão bản Từ liền tức khí, Lượng tử càng giận không có chỗ phát tiết: “Con cóc ngáp - khẩu khí thật lớn! Ngươi không sợ đau đầu lưỡi à! Ngươi yên tâm, chỉ cần có Phong ca của ta ở đây, con phố này vĩnh viễn cũng sẽ không mang họ của ngươi.”
Lão bản Từ ngửa cổ cười vài tiếng: “Ta nói nhiều với các ngươi như vậy làm gì, các ngươi cùng lắm cũng chỉ là mấy tên làm thuê, nói với các ngươi nhiều cũng vô dụng.”
“Lúc trước ta chỉ muốn dùng giá thấp nhất để lấy cửa hàng số 16, là hắn Trần Phong từ chối ta trước. Ta, Từ mỗ hôm nay sẽ dạy cho hắn cách làm ăn. Ngươi, một tên làm thuê quèn lại còn ở đây dám cãi láo với ta? Bây giờ ngay cả lão bản Trần của các ngươi, chắc cũng đang phải hạ mình cầu xin ta đấy, ha ha!”
Hổ tử nghe lão bản Từ nói vậy, tiến lên một bước, một tay túm lấy cổ áo lão bản Từ: “Cút ngay cho ta!”
“Ngươi làm gì!” Hổ tử trừng mắt, cũng mặc kệ lão bản Từ nói gì, cứ như xách một con gà con mà ném thẳng lão bản Từ ra ngoài. Lão bản Từ đứng không vững, ngã sõng soài trên đất.
“Các ngươi cứ chờ đấy cho ta, lát nữa ta sẽ khiến các ngươi khóc không có chỗ mà khóc!” Lão bản Từ vội vàng đứng dậy phủi bụi trên người, nói.
Ngay lúc này, chỉ thấy Diệp Đào Huy dẫn theo hơn mười tiểu hỏa tử đi về phía Huệ Vạn Gia.
Diệp Đào Huy nhìn Huệ Vạn Gia, thầm nghĩ: Ngươi đừng nói, Trần Phong này cũng có chút tài năng đấy chứ, vậy mà lại biến nhà xưởng bỏ hoang ban đầu thành nơi bắt mắt như vậy, thảo nào mọi người đều muốn đến. Diệp Đào Huy nghĩ thầm như vậy, nhưng đã đến là để gây sự, thế là hắn nhẹ nhàng phất tay về phía sau.
“Này các ngươi!” Một tiểu hỏa tử đứng phía trước Huệ Vạn Gia lớn tiếng hô: “Tất cả mau chóng thu dọn đồ đạc, trả lại nhà xưởng cho chúng ta! Trước đó đã thông báo cho các ngươi rồi, các ngươi đã không muốn dọn đi, vậy thì chúng ta đành phải giúp các ngươi dọn vậy!”
Tiếng hô này của tiểu hỏa tử khiến tất cả thương hộ đều phải bước ra. Lý Hiểu Quyên cũng đi ra, nhìn tình thế bên ngoài, lập tức cảm thấy mình yếu thế hơn hẳn. Nhưng trong tình huống này, không thể không ra mặt.
“Đồng chí nhỏ, thông cáo này nói là trong vòng ba ngày, đây chẳng phải là thời gian vẫn chưa tới sao? Sao lại bắt chúng tôi chuyển đi?” Lý Hiểu Quyên yếu ớt hỏi.
Tiểu hỏa tử dùng tay chỉ vào thông cáo trên tường: “Các người có ngốc không hả? Trong vòng ba ngày phải dọn khỏi Huệ Vạn Gia, thấy rõ chưa? Hôm nay không phải là ngày thứ ba sao?”
Cái gì? Tất cả các thương hộ đều sững sờ, theo cách tính như vậy, ngày dán thông cáo cũng được tính là một ngày, cộng thêm hôm nay nữa, gộp cả lại thì hóa ra chỉ cho mọi người đúng một ngày để dọn đi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận