Trùng Sinh 84 Hết Thảy Dựa Vào Tay

Chương 265: Giúp thúc một chuyện

Chương 265: Giúp thúc một chuyện
Thân phận của Trần Phong đã được thím ba biết, dựa vào sự khôn khéo của nàng, lại bắt đầu đủ kiểu khen ngợi Trần Phong, không khí bữa cơm tất niên trong nháy mắt quay về vẻ đầm ấm của cả nhà đoàn tụ. Trần Lập Dân còn chủ động cùng Trần Phong uống chén rượu, xem như là bậc trưởng bối, hắn đã rất bỏ qua thân phận.
“Cha, mẹ, con mời hai người một chén rượu.” Trần Phong đã uống không ít, trên mặt mang chút hồng hào, đi tới bên cạnh cha mẹ nói.
Trần Kiến Quốc ra hiệu Trần Phong ngồi xuống, “Con trai, tuy nói lúc trước con bị Điện Tử Hán đuổi việc, khoảng thời gian đó việc con làm ta thực sự lo lắng, nhưng con đã vượt qua được, hơn nữa có thành tích hôm nay, ta thật sự rất vui, con giỏi hơn cha!”
Nói xong, Trần Kiến Quốc cầm chén rượu lên cụng ly với Trần Phong, hai người uống nửa chén rượu vào bụng, dọa La Ái Dân cứ trách mãi Trần Kiến Quốc, sao lại để con trai uống nhiều như vậy.
“Thúc, dì,” trên mặt Hổ Tử mang theo vẻ hơi ngại ngùng, dù sao sắp sang năm mới mà mình lại đến nhà người ta ăn Tết, cảm giác thế nào cũng không được tốt cho lắm.
“Cám ơn hai người!” Hổ Tử nghĩ nửa ngày mới nói được bốn chữ, sau đó hơi ngửa đầu uống một hơi cạn chén rượu đế, dọa La Ái Dân vội bảo Hổ Tử ăn chút đồ ăn, rượu sao có thể uống như thế được.
Trần Phong ôm vai Hổ Tử, cười nói với mẹ mình, “Mẹ có biết không, hồi mới ra ngoài sửa đồ điện ấy, trong tay con có chút tiền, muốn mua chút đồ dinh dưỡng cho Tiểu Lan, nhưng khổ nỗi trong tay con không có phiếu, người ta ở Cung Tiêu Xã không bán cho con. Khoảng thời gian đó may mà có Hổ Tử, thằng nhóc này ngày nào cũng rình ở cổng Cung Tiêu Xã, chờ bán đồ cho con, thằng này trông lại đen, đến tối bất thình lình đụng phải, lúc ấy làm con sợ muốn chết, ha ha.”
Hổ Tử nghe Trần Phong nói xong, cũng cười khúc khích. La Ái Dân nắm lấy tay Hổ Tử vừa cười vừa nói, “Hài tử, người lớn khác trong nhà con đâu, sao không có ai quản con thế?”
Hổ Tử hà một hơi, trong miệng toàn là mùi rượu, “Cha mẹ đều qua đời rồi, con theo ông bà nội lớn lên. Khi đó bác cả với chú của con đã không mấy qua lại với nhà con nữa, sau này con lớn lên, có thể xuống ruộng làm việc, vốn tưởng cuộc sống có thể tốt hơn rồi, thì bà nội lại mất.”
Hổ Tử nói đến đây thì không nói tiếp nữa, hoàn cảnh đó Trần Kiến Quốc và La Ái Dân có thể hiểu được, cho nên nghe đến đó không khỏi có chút đồng cảm. La Ái Dân nắm lấy tay Hổ Tử, trong mắt rưng rưng nói: “Hài tử, nếu không chê, gọi một tiếng mẹ đi, về sau ta chính là mẹ của ngươi.”
Hổ Tử ngây ra một lúc, sau đó mấp máy môi, “Mẹ!”
La Ái Dân gật gật đầu, theo trong túi móc ra một cái hồng bao, đặt vào tay Hổ Tử, “Gọi mẹ rồi, về sau chính là con trai của ta, có việc cứ đến nhà nói, biết không? Qua Tết lấy cái may mắn đầu năm.”
“Cái này không được!” Hổ Tử vội vàng định trả lại, “Anh đã cho con rất nhiều tiền rồi, con không thể nhận tiền này.”
“Ngươi đứa nhỏ này sao lại thật thà thế,” Trần Kiến Quốc cười nói, “Trần Phong đưa cho ngươi là tiền lương, đây là hồng bao mừng tuổi, cha mẹ cho con mình hồng bao, đâu có chuyện trả lại, mau nhận lấy.” Nói xong, lại kín đáo đưa cho Hổ Tử một cái hồng bao nữa.
“Cái này……” Hổ Tử không biết phải làm sao, nhìn về phía Trần Phong.
Trần Phong cười vỗ vai Hổ Tử, “Đệ đệ, nhận lấy đi, ta làm ca còn chưa có đâu, ngươi nhận được hồng bao trước cả ta.”
Hổ Tử đứng dậy trực tiếp quỳ xuống đất, dập đầu ba cái lạy Trần Kiến Quốc và La Ái Dân. Cảnh này mọi người đều nhìn thấy, La Ái Dân cười kéo Hổ Tử dậy nói với mọi người, ăn Tết lại nhận thêm con trai, đây chính là song hỉ lâm môn.
Dọn dẹp xong bàn ăn, mọi người liền bắt đầu vừa nói chuyện phiếm vừa chờ xem tiết mục cuối năm. Trần Phong và Tần Quốc Minh thỉnh thoảng trò chuyện, cắn hạt dưa và ăn hoa quả, chỉ lát sau, Tam thúc Trần Lập Dân đi tới bên cạnh hắn.
“Phong, thúc thương lượng với con chuyện này.” Trần Lập Dân cầm quả cam đi tới nói.
“Thúc, thúc nói chuyện gì?” Mặc dù Mã Tú Chi vừa rồi nhiều lần coi thường mình, nhưng dù sao cũng là người một nhà, có thể giúp thì liền giúp một tay.
“Thúc có trong tay một hạng mục, đây là hạng mục tốt lắm, nhưng thúc trong tay thiếu chút tiền, con có thể qua năm giúp đỡ thúc không?” Trần Lập Dân nói nhỏ, dù sao sắp sang năm mới lại mở miệng vay tiền Trần Phong, để người khác nghe được cũng không hay.
Trần Phong nghe đến đó, trong lòng có chút tính toán, tuy nói là chú ruột của mình, bây giờ mình cũng có tiền, nhưng mình vẫn phải giữ lại mấy phần cảnh giác.
“Thúc, thúc cứ nói cho con biết là chuyện làm ăn gì đã?” Trần Phong không trực tiếp trả lời Trần Lập Dân, mà hỏi vòng vo.
Trần Lập Dân nhìn xung quanh một chút, thấy không có ai chú ý mình, mới nói: “Có một ông chủ lớn, cầm giấy phê chuẩn của Thị Ủy thành phố Cổ Lâm, nói là muốn chiếm dụng một mảnh đất để xây một nơi tương tự như Thời Đại Quảng Trường, hơn nữa còn có khách sạn, hiện tại đang tìm người đầu tư. Đây là hạng mục của chính phủ, lấy được là chắc chắn kiếm tiền.”
Ân? Trần Phong nghe đến đó ánh mắt hơi nheo lại, chuyện này sao nghe giống như âm mưu vậy, “Thúc, loại làm ăn lớn này, vốn trong tay con chắc chắn không làm được, đầu tư ít thì người ta không thèm, đầu tư nhiều thì chúng ta cũng không có.”
“Không nhiều,” Trần Lập Dân cười nói, “Mỗi người ít nhất là hai vạn, tổng cộng tìm năm đối tác, hiện tại đã tìm được ba người ở Cổ Lâm rồi, còn thiếu hai người. Tiền trong tay thúc không đủ, tất cả gom lại cũng chỉ được hơn một vạn nguyên, nếu như con có thể cho thúc vay một vạn, đến lúc đó kiếm được tiền, chúng ta chia đôi, thế nào?”
Cái này nghe càng giống lừa đảo, trong lòng Trần Phong gần như có thể xác định, tiền này thật sự không thể cho mượn, cho mượn chính là ném đi nha.
“Thúc, một vạn này không nhiều, nhưng làm sao thúc biết là có thể kiếm tiền được, với lại thúc có biết cái Thời Đại Quảng Trường kia của con chỉ là cải tạo thôi mà đã làm bao lâu không? Tròn hai tháng đó, tiền này bỏ ra bao lâu mới có thể thu hồi vốn còn chưa biết đâu.”
“Không thể nào, người ta nói ba tháng là có thể xây dựng xong, trên giấy phê chuẩn của Thị Ủy có viết mà, nhất định phải hoàn thành trong ba tháng,” Trần Lập Dân ăn quả cam nói, “Với lại người ta không phải lần đầu xây dựng đâu. Đúng rồi, hắn còn nói đã tham gia xây dựng Thời Đại Quảng Trường của con nữa đó ân, có lẽ các ngươi còn quen biết nhau ấy chứ.”
Trần Phong nghe xong ngâyẩn cả người, đùa gì thế, Thời Đại Quảng Trường là do người nhà mình thiết kế, Đổng Đại Vĩ cải tạo, chẳng lẽ là Đổng Đại Vĩ chạy tới thành phố Cổ Lâm rồi sao? Không thể nào nha, mấy ngày trước Tết Đổng Đại Vĩ còn tới cửa hàng tìm mình mà.
“Thúc, vậy người đó tên gì, trông như thế nào ạ?” Trần Phong ném một hạt gạo rang vào miệng hỏi, “Nếu là người quen, có lẽ con còn có thể góp một ít.”
Trần Lập Dân suy nghĩ một chút, “Người đó khoảng bốn mươi tuổi, rất gầy, mắt nhỏ, sống mũi cao, để hai chòm râu, hình như họ Từ, đúng rồi chính là họ Từ.”
“Từ Đông Xương!” Trần Phong giật mình, trực tiếp hô lên. Dáng vẻ tam thúc miêu tả, cộng thêm nói là họ Từ, Trần Phong lập tức nhớ tới Từ Đông Xương.
“Từ Đông Xương?” Tần Quốc Minh nghe Trần Phong hô tên, với tư cách là cảnh sát hắn lập tức cảnh giác lên, dù sao lúc trước khi Từ Đông Xương ôm tiền bỏ trốn đã bị phát lệnh truy nã, cộng thêm tính chất đặc thù của vụ việc đó, Tần Quốc Minh quá quen thuộc với cái tên này.
“Không phải, gọi là Từ Xương Huy,” Trần Lập Dân vừa cười vừa nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận