Trùng Sinh 84 Hết Thảy Dựa Vào Tay

Chương 186: Biến mất thu đồ ăn

Chương 186: Rau củ tích trữ biến mất
Trần Phong cùng Lâm Tiểu Lan ăn cơm tối xong xuôi ở nhà bố mẹ, đến tối hai người chuẩn bị rời đi, Trần Kiến Quốc lại lần nữa giữ chặt Trần Phong, nói về vấn đề TV bộ bài, dặn con trai nhất định phải chú ý, tuyệt đối không nên để xảy ra tình trạng hai lần tiêu thụ, như thế chính là hại người dân.
Trên đường về nhà, Trần Phong cứ suy nghĩ mãi trong đầu về vấn đề TV bộ bài, trong trí nhớ của mình, thời đại này hẳn là vẫn chưa có loại sản phẩm giả mạo này xuất hiện, dù sao cũng mới vừa cải cách kinh tế, cho dù là sản phẩm giả mạo, cũng không nên giả mạo đồ điện đắt tiền như vậy, sao bỗng nhiên lại xuất hiện một chiếc TV như thế, chẳng lẽ còn có người khác từ đời sau trọng sinh tới, làm loại buôn bán này?
Mà Trần Phong không biết là, thật ra tình huống này đã có từ rất sớm, sở dĩ chính mình không biết rõ, là bởi vì trước đây chính mình chưa từng quan tâm đến chuyện như vậy. Xưởng Điện tử Hán giai đoạn sau không có lợi nhuận, cho đến khi đóng cửa đều có quan hệ trực tiếp đến loại TV bộ bài này, chỉ là ban đầu Trần Phong một lòng chỉ đắm chìm vào say rượu và đánh bạc, làm sao lại quan tâm đến vấn đề như vậy.
Trở lại khu nhà tập thể của Xưởng Điện tử Hán, Lâm Tiểu Lan và Trần Phong hai người đi thu dọn đám rau củ phơi ban ngày, lúc đi đến trước lều nhà mình, Lâm Tiểu Lan không khỏi kêu "Ồ" lên một tiếng.
“Ta nhớ là mỗi hàng 11 cây, tổng cộng 11 hàng, sao bây giờ chỉ còn mười hàng?” Lâm Tiểu Lan nhìn đám cải trắng bày trên mặt đất, không khỏi nói một câu đầy nghi ngờ.
Trần Phong nhìn đám cải trắng được bày ngay ngắn trên mặt đất, số cải này ban ngày mua về xong mình đúng là không hề chú ý, sau khi mình đi cửa hàng đều là Lâm Tiểu Lan tự mình thu dọn.
“Ngươi có phải nhớ nhầm không, cải trắng bây giờ nhà ai cũng phải mua, chẳng lẽ còn có người trộm cải trắng nhà chúng ta hay sao?” Trần Phong vừa thu dọn cải trắng, vừa cười nói.
“Chắc vậy.” Nghe Trần Phong nói xong, Lâm Tiểu Lan cũng không chắc mình có nhớ đúng không, nói chuyện xong hai người cùng nhau đem cải trắng cất vào trong lều.
Ngày thứ hai, Trần Phong đang sửa đồ trong cửa hàng thì hai anh em họ Lưu phủi bụi trên người đi tới.
“Trần lão bản, đang bận à.” Lưu Gia Bảo cười đứng ở cửa tiệm chào hỏi Trần Phong.
Trần Phong buông công việc trong tay xuống, nhiệt tình mời hai người vào ngồi, sau đó lại bảo Hổ Tử rót nước cho hai người, rồi lấy một bản hợp đồng từ trong ngăn kéo ra.
“Các ngươi cũng vất vả quá, trời lạnh thế này còn phải ra ngoài làm việc.” Trần Phong đặt hợp đồng lên bàn nói, “Công việc đến giờ tiến triển thế nào rồi?”
Lưu Gia Bảo uống một ngụm nước, thời tiết bên ngoài bây giờ đã bắt đầu lạnh, uống ngụm nước nóng vào cả người đều ấm lên, “Trần lão bản, yên tâm tiến độ không chậm trễ đâu, chất lượng cũng tuyệt đối đảm bảo, nói về thợ xây thì hai anh em chúng ta ở toàn bộ thành phố Bắc Thành này đều thuộc hàng nhất nhì, chúng ta tuyệt sẽ không tự đập chiêu bài của mình.”
Trần Phong nhìn Lưu Gia Bảo, đúng là kiểu người điển hình nói chuyện rất dễ nghe, trong lòng không khỏi hừ lạnh một tiếng, nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười.
“Vậy thì tốt rồi, các ngươi cũng biết, mảnh đất phía sau này vốn dĩ ta không có ý định tranh giành, thật là bất đắc dĩ Phó thị trưởng Thành ủy La Đại Hải trực tiếp phê duyệt đặc cách cho ta, còn yêu cầu ta xây dựng một quảng trường thương mại kiểu mới thật nhanh chóng, lão đệ ta đây cũng là bất đắc dĩ, không còn cách nào khác.” Trần Phong cười nói với hai người, “Dù sao cũng liên quan đến lãnh đạo cấp trên, tiền công nhiều ít đều không thành vấn đề, ta cũng không phải người thiếu tiền, nhưng quy trình và thủ tục này nhất định phải có, các ngươi nói đúng không.”
“Đúng đúng,” Lưu Gia Tỉ ở bên cạnh vội vàng gật đầu, “Anh ta nói, Trần lão bản ngài là người làm ăn lớn, chúng ta chỉ là làm công việc lặt vặt, chỉ cần tiền công đầy đủ, Trần lão bản ngài nói làm thế nào thì làm thế ấy.”
Trần Phong hài lòng gật đầu, “Đây là hợp đồng, các ngươi xem trước đi, chỗ nào không hiểu thì cứ hỏi, xem kỹ rồi hãy ký tên, biết chưa?”
Hai anh em gật gật đầu, nhận lấy hợp đồng trong tay Trần Phong, hai người không khỏi thấy khó xử, chữ thì đều biết cả, nhưng có một số từ ngữ lại không biết nghĩa là gì, có khi cả câu cũng không hiểu ý nghĩa.
“Em, ngươi xem một chút, cái này văn vẻ quá anh xem không hiểu.” Lưu Gia Bảo dứt khoát đưa hợp đồng cho em trai mình là Lưu Gia Tỉ.
Lưu Gia Tỉ cầm hợp đồng trong tay, xem từ đầu đến cuối một lượt, chữ đều biết, ý nghĩa cũng chỉ hiểu được đại khái, dù sao thì cũng là làm xong việc thì trả tiền thôi.
“Anh, không sao đâu, người ta Trần lão bản sự nghiệp lớn thế này lẽ nào lại quỵt tiền chúng ta à, hợp đồng này không có vấn đề.” Lưu Gia Tỉ cầm hợp đồng vừa cười vừa nói.
“Được,” Lưu Gia Bảo cũng thuận theo nói, “Trần lão bản, ngài nói làm sao thì làm vậy đi.”
“Các ngươi xem kỹ hợp đồng chưa, xem kỹ rồi thì chúng ta ký tên!” Trần Phong nhìn hai người nghiêm túc nói.
“Ký.”
Trần Phong một tay cầm hợp đồng, một tay tìm kiếm giấy than trong ngăn kéo, tìm nửa ngày cũng không thấy, liền đặt hợp đồng lên trên ngăn kéo, sau đó kéo ngăn kéo ra, quả nhiên một lát sau đã tìm thấy.
Trải giấy than ra, Trần Phong ký tên mình vào hợp đồng, sau đó nói cho Lưu Gia Bảo biết cần ký ở đâu, lăn dấu tay ở đâu. Lưu Gia Bảo cũng răm rắp nghe lời, dựa theo yêu cầu của Trần Phong đều ký tên vào.
Trần Phong rút giấy than ra, hợp đồng một bản hai liên, đưa cho anh em họ Lưu một phần, “Giữ gìn cho cẩn thận, sau này các ngươi phải dựa vào nó mới lĩnh được tiền, biết chưa.”
Lưu Gia Bảo gật gật đầu, cẩn thận cất hợp đồng vào túi áo trên, sau khi cáo từ Trần Phong thì lại hưng phấn đi làm việc.
“Anh, cứ dễ dàng cho hai người này như vậy sao?” Lượng Tử nói vẻ không hài lòng.
Trần Phong nở nụ cười, đưa hợp đồng cho Lượng Tử, “Chính ngươi xem đi.”
Lượng Tử nhận lấy hợp đồng xem kỹ, khi lật xem đến trang thứ hai, bỗng nhiên có một mảnh giấy từ trong hợp đồng rơi ra, Lượng Tử nhặt lên nhìn thoáng qua, bỗng nhiên cười ha hả, “Phong ca, anh đúng là thâm thật, ta đoán chừng hai anh em họ Lưu mà nhìn thấy điều khoản này, chắc phải phát điên tại chỗ mất.”
“Ngươi mới thâm!” Trần Phong đập vào gáy Lượng Tử một cái, “Đi làm việc đi, với loại người này thì phải dùng cách này trị hắn, ác nhân còn cần ác nhân mài!”
Một ngày trôi qua yên bình, đến tối trước khi về nhà, Trần Phong vốn định giúp Lâm Tiểu Lan thu dọn rau củ, nhưng khi đi đến trước lều thì sững người lại.
Hôm qua lúc Lâm Tiểu Lan bày cải trắng, là bày theo hàng lối số lượng. Hôm nay mọi người đều đi làm, Trần Phong sợ làm vướng lối đi của người khác, nên đã xếp cải trắng thành hình tam giác, nhưng bây giờ nhìn đống cải trắng hình tam giác trước mắt, sao lại cảm thấy ít hơn so với buổi sáng một chút nhỉ.
Chẳng lẽ cải trắng phơi cả ngày nên bị ngót đi? Nhưng cũng không đúng nha, làm sao lại thiếu hẳn một phần lớn như vậy? Trần Phong đang suy nghĩ, ngẩng đầu lên bỗng nhiên phát hiện hành tây phơi dưới mái lều cũng mất toi hai bó lớn. Nếu nói cải trắng Trần Phong không đếm kỹ thì còn được, nhưng số hành tây thì Trần Phong nhớ rất rõ ràng, đây tuyệt đối là có người đang trộm rau củ.
Nghĩ đến đây, Trần Phong nhìn quanh một lượt, bây giờ đang là lúc tan tầm, rau củ đã phơi cả ngày, hàng xóm láng giềng đang mang rau củ của họ cất vào trong lều, nhưng ai lại rảnh rỗi đi trộm rau củ nhà mình cơ chứ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận