Trùng Sinh 84 Hết Thảy Dựa Vào Tay

Chương 210: Hành hung khương tiểu Bạch

Chương 210: Hành hung Khương Tiểu Bạch
Trần Phong bỏ ra hai xu, gọi một bát mì canh nóng, một đĩa đồ nhắm, ngồi trong góc chậm rãi ăn, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn chằm chằm về hướng cổng.
Công nhân Xưởng Điện Tử thường buổi trưa đều ăn cơm ở nhà ăn, hầu như sẽ không ra quán cơm nhỏ này ăn bữa ngon, cho nên Trần Phong không hề lo lắng đụng phải người quen, cho dù có đụng phải người quen, với cách ăn mặc hiện tại của Trần Phong cũng chưa chắc nhận ra được.
Không bao lâu, Khương Tiểu Bạch mặc áo khoác da, nách kẹp chiếc cặp nhỏ, ung dung bước vào tiệm cơm.
Lão bản nương nhìn thấy Khương Tiểu Bạch vội vàng tươi cười đón chào, "Khương Hán tử, ngài đến rồi, mau mời vào trong, rượu của ngài đã sớm hâm nóng rồi, mời ngài vào trong ngồi cho ấm."
Khương Tiểu Bạch đối mặt với sự nịnh nọt của lão bản nương, trong lòng rất đắc ý, đây mới là đãi ngộ mà một xưởng trưởng như mình đáng lẽ phải có, "Lão bản nương, hôm nay không cần hâm rượu cho ta, lát nữa có người mời khách, lấy rượu ngon của bà ra chuẩn bị đi."
"Vâng ạ, ngài cứ vào nghỉ trước đã." Lão bản nương vừa nói, vừa mời Khương Tiểu Bạch vào phòng riêng, đồng thời dặn dò bếp sau chuẩn bị thịt bò hầm, nộm vó heo mấy món mà Khương xưởng trưởng thường thích ăn.
Trần Phong chậm rãi ăn mì, vừa nhìn chằm chằm phòng riêng, trong lòng thầm nghĩ cứ để ngươi ăn ngon bữa này đã, lát nữa khiến ngươi ăn không nổi, không khiến ngươi nôn ra thì coi như ta Trần Phong hôm nay chưa từng đến.
Không lâu sau, La Đại Chí xuất hiện ở cổng tiệm cơm, đi vào nhìn quanh. Trần Phong thấy La Đại Chí vào quán, vội vàng cúi đầu ăn mì. Nếu người khác không nhận ra mình, thì La Đại Chí chắc chắn sẽ nhận ra, dù sao hắn và cha mình quan hệ không tệ, hồi nhỏ mình thường xuyên chơi đùa trong Xưởng Điện Tử, còn hay đòi La Đại Chí dạy lái xe.
La Đại Chí vào tiệm cơm nhìn lướt qua, biết Khương xưởng trưởng đang ở phòng riêng, La Đại Chí cũng không để ý xung quanh, đi thẳng vào phòng riêng, lúc này Trần Phong mới yên tâm.
"Xưởng trưởng, ngươi xem ta mời ngươi ăn cơm, kết quả ta còn tới chậm, thật không tiện." La Đại Chí vào phòng thấy Khương Tiểu Bạch, khách sáo nói, sau đó nhìn chai rượu trên bàn, không khỏi nhíu mày.
Thằng nhãi này đúng là biết hưởng thụ thật, Ngũ Lương Dịch cơ đấy, cả một chai rượu này cho hắn uống thật là phí. La Đại Chí nghĩ thầm trong lòng, nhưng mặt vẫn tươi cười, mở chai Ngũ Lương Dịch tự rót cho Khương xưởng trưởng một chén đầy.
Khương Tiểu Bạch vui vẻ cười, cầm đũa gắp đồ nhắm trên bàn, nói theo lẽ thường thì La Đại Chí này cũng là người của lão xưởng trưởng cũ, nhưng từ khi mình lên làm xưởng trưởng, hắn không giống những người khác nhằm vào mình, ngược lại còn giúp đỡ mình khắp nơi, cái gì gọi là 'kẻ thức thời mới là tuấn kiệt', người như La Đại Chí chính là như vậy.
Người ta biết ai đang nắm quyền, ai quản lý, ví như lần trước mình đưa một người bà con vào Khoa Vận Thâu, La Đại Chí chẳng những sắp xếp cho chức vụ nhàn hạ, mà lúc có mối lợi cũng không quên phần của người bà con mình, Khương Tiểu Bạch cảm thấy La Đại Chí rất biết điều.
"Lão La à, ngươi khách sáo quá, hai chúng ta còn lạ gì nhau nữa." Khương Tiểu Bạch vừa cười vừa nói, nhưng lại giơ đũa chặn tay rót rượu của La Đại Chí.
"Lão La, buổi chiều ngươi còn phải đi làm mà, ngươi không thể uống rượu khi đi làm được, lỡ như xảy ra chuyện gì, ta muốn giúp ngươi cũng không có lý do gì để nói, ngươi nói đúng không?" Khương Tiểu Bạch vừa cười vừa nói.
La Đại Chí nhìn Khương Tiểu Bạch chặn tay rót rượu của mình, trong lòng thầm rủa, mẹ kiếp Lão tử bỏ tiền mời ngươi ăn cơm, Lão tử chưa đến ngươi đã gọi rượu ngon như vậy, giờ lại còn không cho Lão tử uống, ngươi có thể khốn nạn hơn nữa không hả.
Tuy trong lòng nghĩ vậy, nhưng La Đại Chí lại đột nhiên vỗ trán mình, "Ngươi nhìn Khương xưởng trưởng, ta đều quên buổi chiều còn có ban đâu, ngươi không biết rõ, ta đã sớm muốn mời ngươi thật tốt uống một trận, nhưng là ngươi quá bận rộn, vì chúng ta nhà máy ngươi là thao nát tâm, bận bịu gãy chân, ta cái này kích động quên mất.” Nói xong, La Đại Chí cười tủm tỉm rót cho mình một ly trà, “vậy ngài đừng oán ta, hôm nay ta liền lấy trà thay rượu.” Khương Tiểu Bạch gật đầu, tỏ vẻ rất hài lòng, nâng chén rượu cụng vào ly trà của La Đại Chí, "Lão La, ngươi cũng đừng khách sáo, có chuyện gì thì cứ nói đi."
La Đại Chí uống một ngụm trà, lúc này nhân viên phục vụ mở cửa bưng đồ ăn vào, La Đại Chí nhìn mấy món ăn đặt trên bàn, trong lòng đau như cắt, Khương Tiểu Bạch à Khương Tiểu Bạch, ngươi coi Lão tử là heo béo để làm thịt thế này à, ngươi cứ chờ ngày nào đó rơi vào tay Lão tử xem.
"Ta có thể có cái đại sự gì, chỉ là có chút việc nhỏ mời Khương xưởng trưởng giúp đỡ chút,” La Đại Chí khách khí nói, “ngài nhìn ngài có thể hay không đem Lâm Tiểu Lan chuyển sang nơi khác, Khương xưởng trưởng, ngươi cũng biết chúng ta Khoa Vận Thâu, tránh không được chuyển chuyển kháng kháng, làm nữ đồng chí đến, hơn nữa còn lớn bụng, vạn nhất xảy ra chuyện gì, ta cũng nói không rõ ràng nha, ngài giơ cao đánh khẽ, được không?” Khương Tiểu Bạch cười khẩy, mím môi uống rượu, thầm nghĩ trong lòng, ngươi sợ xảy ra chuyện hay là sợ đắc tội lão xưởng trưởng cũ? Tên này lại dám nói đỡ cho Lâm Tiểu Lan, không biết người nhà họ Trần đều là kẻ thù không đội trời chung của ta sao? Nếu không phải thấy ngươi cũng thành thật, đã xử lý ngươi luôn rồi.
"Ôi chao, Lão La à," Khương Tiểu Bạch tỏ vẻ khó xử nói, "Đây không phải quyết định của một người, đây là ban lãnh đạo xưởng họp quyết định, không phải một mình ta quyết được. Ngươi cứ khắc phục khó khăn một chút đi. Vả lại, nếu nàng ta làm không nổi, ngươi cứ nói với ta, lúc đó cho nàng ta về nhà là được chứ gì, làm gì dễ xảy ra chuyện như vậy. Hơn nữa, đây là ban lãnh đạo xưởng tín nhiệm ngươi, ngươi cũng đừng có chọn ba lấy bốn, khắc phục một chút đi."
Tổ sư nhà ngươi, ban lãnh đạo cái gì chứ, ngươi nhậm chức hai năm nay, ban lãnh đạo giờ chẳng phải toàn là tay chân thân tín của ngươi sao? Còn không phải chỉ là chuyện một câu nói của ngươi thôi à? Lỡ thật sự xảy ra chuyện gì, chẳng phải chính ta phải chịu trách nhiệm sao.
La Đại Chí đứng dậy rót đầy rượu cho Khương xưởng trưởng, "Xưởng trưởng à, khó khăn khác ta thật sự có thể khắc phục, nhưng cái này có vẻ hơi lớn đấy. Ta nghe nói Phó khoa trưởng Thẩm của chúng ta vẫn luôn coi trọng Lâm Tiểu Lan mà, hay ngươi điều Lâm Tiểu Lan đến phòng kỹ thuật đi, để Lâm Tiểu Lan làm việc ngay dưới mắt Phó khoa trưởng Thẩm chẳng phải tốt hơn sao?"
Khương Tiểu Bạch nghe La Đại Chí nói vậy, đập mạnh đũa xuống bàn, sắc mặt sa sầm lại. Thẩm Bằng bây giờ hận Lâm Tiểu Lan và Trần Phong đến tận xương tuỷ, lúc này ngươi bảo ta điều Lâm Tiểu Lan đến ngay trước mặt Thẩm Bằng, đây chẳng phải là bảo ta đâm đầu vào họng súng sao?
"La Đại Chí, trong xưởng tin tưởng ngươi như vậy, mà ngươi báo đáp nhà máy thế đấy hả? Gặp chút khó khăn đã bắt đầu đùn đẩy ra ngoài, hay là để ngươi làm xưởng trưởng luôn đi!" Khương Tiểu Bạch nghiêm giọng nói, "Ta nói cho ngươi biết, không những phải điều Lâm Tiểu Lan đến Khoa Vận Thâu của các ngươi, mà ngươi còn phải ở Khoa Vận Thâu trông nom nàng ta cho tốt cho ta. Nếu để ta biết ngươi sắp xếp việc nhẹ nhàng cho nàng ta, đến lúc đó cái chức Trưởng Khoa Vận Thâu này của ngươi cũng đừng hòng làm nữa!"
La Đại Chí thấy Khương xưởng trưởng nổi giận, dù trong lòng chửi thầm hắn cả vạn lần, nhưng vẫn vội vàng nhận lỗi, tỏ ý mình nhất định không phụ lòng tin của lãnh đạo, sẽ trông nom Lâm Tiểu Lan thật tốt, “Khương xưởng trưởng, ngài nhìn sư tỷ ta Trần Thục Hoa, nàng buổi sáng cũng là nhất thời xúc động, ngươi đại nhân không chấp tiểu nhân, Tể tướng trong bụng có thể chống thuyền, tha cho nàng một lần được hay không? Ta ở chỗ này đại biểu nàng bồi tội cho ngươi.” Nghe La Đại Chí nói xong, Khương Tiểu Bạch cười, một nụ cười rất nham hiểm.
Trần Phong ở bên ngoài đã ăn hết mì, ngay cả nước dùng cũng sắp uống cạn, thấy Khương Tiểu Bạch vẫn chưa ra, trong lòng không khỏi sốt ruột. Nhìn chiếc bát trống trên bàn, hắn đứng dậy định ra ngoài chờ, đột nhiên thấy một cái bao tải đặt ở bên cạnh, không nói một lời cầm lên giấu vào trong ngực.
Đúng lúc này, cửa phòng riêng mở ra, La Đại Chí và Khương Tiểu Bạch một trước một sau đi ra. Trần Phong kéo mũ sụp xuống thêm chút nữa, cổ co rụt lại, hai tay đút vào ống tay áo, nách kẹp bao tải, lặng lẽ đi theo ra ngoài.
La Đại Chí và Khương Tiểu Bạch cùng ra khỏi tiệm cơm. Khương Tiểu Bạch bảo La Đại Chí về trước, còn mình thì rẽ vào nhà vệ sinh công cộng phía sau, Trần Phong lập tức bám sát theo sau.
Thời đó quán ăn rất ít có nhà vệ sinh riêng, muốn đi vệ sinh đều phải ra nhà vệ sinh công cộng bên ngoài. Khương Tiểu Bạch miệng ngậm tăm, nghêu ngao hát, đi về phía nhà vệ sinh công cộng, trong lòng nghĩ thầm La Đại Chí đúng là đồ ngốc, còn muốn mình tha cho Trần Thục Hoa, cái mụ đàn bà đó, làm sao có thể. Dám làm mình mất mặt trước bao nhiêu người như vậy, nếu không phải vì bà ta tay nghề giỏi, chiều nay đã đuổi việc khỏi xưởng rồi. Thật đúng là hết cách, công nhân có kỹ thuật như Trần Thục Hoa bây giờ không thể tùy tiện động vào, rất dễ gây bất mãn cho các công nhân khác. Cứ chờ đấy, có cơ hội rơi vào tay mình, nợ cũ thù mới chúng ta tính một thể.
Vào nhà vệ sinh, Khương Tiểu Bạch cởi thắt lưng đang chuẩn bị đi tiểu, một người cũng đi theo vào ngay sau đó. Khương Tiểu Bạch không hề để ý, còn tưởng là người cũng đi vệ sinh.
Trần Phong giấu bao tải trong ngực, từ từ tiến đến sau lưng Khương Tiểu Bạch, nghe hắn khe khẽ ngân nga giai điệu gì đó, hai hàm răng đã nghiến chặt vì căm hận.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Trần Phong nhanh chóng lấy bao tải chụp thẳng từ trên đầu Khương Tiểu Bạch xuống. Khương Tiểu Bạch đang tiểu tiện dở dang, còn chưa kịp hiểu chuyện gì, đã bị Trần Phong đá một cước ngã vào máng tiểu, ngay sau đó bị người đó đạp một cước vào đầu, mặt chúi thẳng vào máng tiểu.
Trần Phong đạp tới tấp, cắn răng cố không phát ra tiếng, vì hắn biết một khi mình lên tiếng, Khương Tiểu Bạch chắc chắn sẽ nhận ra là mình làm, dù sao hắn rất quen giọng của mình.
Cứ như vậy Trần Phong đạp khoảng mấy phút, cảm thấy cũng đủ rồi, không nói hai lời quay người rời khỏi nhà vệ sinh công cộng, ra ngoài lên chiếc xe ba bánh rồi nhanh chóng rời đi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận