Nguyên Thủy Chiến Ký

Chương 839: Biến mất bá chủ

**Chương 839: Bá chủ biến mất**
Tiếng tim đập thình thịch như được khuếch đại vô hạn, máu chảy cuồn cuộn như nước lũ mở cống, dòng chảy mãnh liệt, gân xanh to lớn nổi lên, co giật.
Trong đầu, đồ đằng ngọn lửa cuộn trào lên cao, không còn nổi bật như vậy, bao phủ xung quanh là lồng ánh sáng màu trắng sáng rỡ chưa từng có, không ngừng có lực lượng màu trắng từ phía trên tỏa ra, điên cuồng tràn vào khắp nơi trong cơ thể.
Dưới đồ đằng văn, màu đỏ thẫm ẩn hiện dần dần bị màu trắng thay thế. Vẫn là đồ đằng văn của Viêm Giác, nhưng, lại không còn là màu sắc quen thuộc của người Viêm Giác.
Hô!
Một đoàn ngọn lửa màu trắng xuất hiện trong tay Thiệu Huyền, theo xoay người, cánh tay dùng sức ném xuống, vạch ra một đường vòng cung trên không trung, cuối cùng rơi vào mặt đất phủ đầy lớp băng dày.
Bành! !
Một tiếng nổ vang, tựa như sấm rền vang lên giữa đất bằng, ở phiến băng thiên tuyết địa thế giới này, dần dần truyền về phía xa. Thế giới dường như vì tiếng nổ vang này, xuất hiện một giây tĩnh lặng.
Ngọn lửa màu trắng bốc cháy trên mặt băng, phạm vi thoáng chốc mở rộng, vết vu ấn đã từng xuất hiện mấy lần như được thiêu khắc trên mặt băng, kéo dài về tứ phương, sâu xuống dưới đất, xuyên qua dãy băng tuyết trùng điệp cao ngất, kéo dài đến nơi tầm mắt không thể chạm tới.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi này, cơ thể cơ hồ giải phóng hết lực lượng có thể chi phối, cùng với lực lượng không thể chi phối, tinh thần mệt mỏi cũng đồng thời xâm nhập vào giờ khắc này, trong cơ thể dường như có một đoàn lửa đang thiêu đốt nóng rực, tất cả mệt mỏi đều bị đau đớn kịch liệt thay thế.
Nhưng, lúc này Thiệu Huyền cũng không có đi để ý những thứ kia, hắn bây giờ cảm thấy rất kỳ quái, rõ ràng đứng ở phiến băng đất này, đối mặt với bầy thú to lớn ép sát gần, dựa vào dãy núi cao ngất không thấy điểm cuối, dáng người hắn nhỏ bé như con kiến, nhưng Thiệu Huyền lại cảm giác chính mình như đang đứng trên đỉnh thế giới.
Tâm cảnh, khí thế.
Là những thứ kia ngọn lửa màu trắng mang đến cảm giác.
Ngẩng đầu, Thiệu Huyền nhìn về phía bầy thú đông nghịt đang xông về phía mình, giờ khắc này, tất cả trong mắt Thiệu Huyền, toàn bộ bị chậm lại, bên tai vốn dĩ càng ngày càng gần tiếng chân thú giẫm đạp trên mặt băng, cũng dần dần biến mất.
Không có lo lắng, không có nhát gan, dưới khuôn mặt bình tĩnh, lướt qua sự mong đợi mà chính Thiệu Huyền cũng chưa chú ý tới.
Hắn có thể cảm giác được lực lượng của những ngọn lửa màu trắng kia đang thẩm thấu vào phiến băng tuyết chi địa này, dưới chân, phía sau dãy núi, còn có nơi xa hơn, bao trùm càng ngày càng rộng.
Trong phiến băng tuyết thế giới này, dường như có một cổ lãnh túc sát khí hết sức to lớn đang thức tỉnh, ấp ủ.
Thiệu Huyền nhìn về phía Dịch Tường, đàn thú khôi lỗi to lớn che chắn Dịch Tường nghiêm ngặt, người Dịch gia có cường độ thân thể không chiếm ưu thế, luôn hiểu cách bảo vệ bản thân tốt hơn. Bất quá không nhìn thấy cũng không sao, hắn biết Dịch Tường có thể nghe thấy.
"Ta một mực nghi ngờ, trước khi nhân loại quật khởi, bá chủ thế giới là ai, những bá chủ đã từng kia có còn tồn tại hay không, ở nơi nào."
Lời nói bình thản của Thiệu Huyền không lớn, Dịch Tường lại cũng có thể nghe rõ ràng, trong lòng cũng dâng lên vẻ nghi hoặc, một khắc sau, Dịch Tường dừng lại động tác xoay chuỗi hạt gỗ, lực đạo ngón tay bóp chặt chuỗi hạt gỗ đột nhiên gia tăng.
Không để ý Dịch Tường lúc này có phản ứng gì, Thiệu Huyền thu hồi tầm mắt, cúi đầu nhìn xuống dưới chân, nâng chân trước lên, "Bang" mà đạp xuống.
Cắc cắc cắc ——
Một cái khe, xuất hiện dưới chân Thiệu Huyền.
Tựa như mồi dẫn hỏa, khe hở từ dưới chân Thiệu Huyền bắt đầu, kéo dài ra xung quanh, vết nứt càng ngày càng lớn, càng ngày càng nhiều, tiếng băng cứng nứt vỡ cũng càng rõ ràng, âm thanh trở nên dày đặc.
Phía sau Thiệu Huyền, trên băng sơn cao ngất, khe hở cũng lan tràn lên đỉnh, và tiếp tục kéo dài về hai bên theo dãy băng tuyết này.
Phía trước, đàn thú khôi lỗi đến gần, khiến khe hở xuất hiện trên băng kệ càng nhanh, mặt băng chấn động truyền đến dưới chân, băng giá rộng lớn không biết đã đóng băng bao nhiêu năm dường như muốn nổ tung vì bị bầy thú khổng lồ này giẫm đạp.
Ầm ầm!
Một luồng khí lưu to lớn bỗng nhiên chọc thủng lớp băng, chấn động tâm thần người ta. Băng sương khổng lồ phóng lên cao, cho dù cách xa ngàn mét, còn có bầy thú che chắn, Dịch Tường cũng có thể nhìn thấy băng sương đột nhiên bạo khởi tựa như muốn xông vào mây, có thể cảm nhận được lực lượng đáng sợ ẩn giấu bên trong.
Phía trước Thiệu Huyền không xa, nơi bầy thú sắp đến, cũng là nơi biên giới chân chính của phiến băng tuyết lục địa này, lớp băng thoáng chốc nổ tung!
Chấn động kịch liệt khiến cơ thể Thiệu Huyền theo đó lắc lư, nhưng Thiệu Huyền cũng không để ý mặt băng bắt đầu nổ tung, hai mắt như có ánh sáng nóng rực lóe lên, chăm chú nhìn nơi băng sương khổng lồ bạo khởi.
Đây chính là phản đòn quyết liệt mà hắn dành cho Dịch Tường khi bị từng bước ép sát truy giết!
Đây là một kích hắn dốc toàn lực, hội tụ tất cả lực lượng trong cơ thể, một kích thăng hoa, lực lượng mồi lửa Viêm Giác chống đỡ cơ thể hắn, chống đỡ hắn dốc toàn lực dùng ra lực lượng ngọn lửa màu trắng kỳ quái trong cơ thể, mà những lực lượng ngọn lửa màu trắng kia, đã thẩm thấu sâu vào phiến băng tuyết chi địa hiếm có dấu chân người này.
Đây không phải chiến trường có thể so sánh với đao kiếm bình thường, mà là va chạm của lực lượng mồi lửa!
Ngọn lửa màu trắng thiêu đốt trong băng thiên tuyết địa, bộc lộ hết vinh quang cổ xưa và ý chí bất khuất.
Ầm ầm!
Lại là một tiếng phá băng to lớn, dường như muốn xé rách không gian, băng sương từ dưới mặt băng phun lên cao, như vô số ngôi sao phóng lên cao, khiến cho bầy thú phía trước đều tỏ ra mơ hồ.
Một móng vuốt to lớn của loài thú phủ kín lớp giáp kiên cố, xông ra khỏi lớp băng cứng dày đặc, thân thể màu xám xanh mang theo những đốm mơ hồ không rõ, dần dần lộ ra theo động tác bám của móng vuốt.
Bành!
Bành! Bành!
Trên mặt băng, liên tiếp xuất hiện tình hình tương tự, từng con từng con quái thú có dáng người không thua kém những hải thú kia, thứ mà người đời chưa từng thấy qua ở núi rừng, đại dương, sa mạc và các nơi khác, liên tiếp phá băng mà ra!
Mặt băng dưới chân Thiệu Huyền nứt vỡ, nhô lên, xương cốt hình khối tựa như những bức tường thành kiên cố, trồi lên từ dưới đất, lưng cong đẩy những phiến đá băng nứt vỡ ra, cự thú bị đóng băng không biết bao lâu, hoàn chỉnh lộ ra.
Phía sau Thiệu Huyền, dãy băng tuyết cao ngất phát ra tiếng vang ầm ầm, cũng bắt đầu nổ tung.
Thiệu Huyền từng bước từng bước đi về phía trước, đi lên dọc theo lưng thú, cho đến khi đứng trên đầu thú,
Nơi này, là đất chôn xương của chúng, hôm nay, Thiệu Huyền khiến chúng xuất hiện lần nữa, thân thể không biết đã bị chôn giấu bao nhiêu năm, một lần nữa được nhìn thấy ánh mặt trời!
Cho dù, chúng đã sớm không còn sinh tức.
——
Một nơi nào đó xa vương thành, nơi được mọi người coi là điểm cuối của đại lục, một đội ngũ đang đỉnh gió rét, bước đi trên tuyết sâu tới thắt lưng.
Hôm nay chưa có tuyết rơi, mấy ngày sau cho dù không tạnh hẳn, cũng sẽ không xuất hiện bão tuyết, bọn họ vừa vặn tranh thủ thời gian này đi tìm đá quý.
Đúng vậy, mặc dù trên đại lục này, do nguyên nhân hạch chủng, tuyệt đại đa số địa phương đều không có đá quý, nhưng ở phiến băng tuyết chi địa chưa từng xuất hiện hạch chủng này, lại thường thường có một vài đội ngũ dám mạo hiểm đi xa phát hiện đá quý.
Trước khi hai khối đại lục gần lại, đá quý mà chủ nô quý tộc sử dụng, phần lớn đều được khai thác từ nơi này.
Đội ngũ này là khách quen ở đây, so với các đội ngũ khác đi xa đến đây vì đá quý, bọn họ càng có ưu thế địa lý —— bọn họ thuộc về một bộ lạc rất gần nơi này, mặc dù thổ nhưỡng của bọn họ không màu mỡ, khí hậu cũng không tốt, cũng không thích hợp trồng trọt ngũ cốc, rất ít loại cây trồng, sản lượng cũng không cao. Vì vậy, số người làm ruộng trong bộ lạc bọn họ rất ít, càng nhiều người đi chăn nuôi gia súc, ví như dê có lông dày...
Những loài thú có thể sinh hoạt ở nơi có thời tiết giá rét chiếm đa số trong năm, phần lớn đều có bộ lông dày có thể chống lạnh.
Bất quá, nếu chỉ dựa vào chăn nuôi, cuộc sống của bộ lạc bọn họ sẽ không tốt lắm, nhưng, sự thật vừa vặn tương phản, bộ lạc bọn họ rất giàu có, nguyên nhân chính là những viên đá quý hiếm thấy kia.
Mỗi năm, bọn họ đều sẽ có mấy lần tiến sâu vào băng tuyết chi địa để tìm đá quý. Người trong bộ lạc này thuộc loại dũng mãnh, sức chiến đấu cũng mạnh, nếu không thì cho dù đào được đá quý, cũng chưa chắc có thể giữ được.
Lần này cũng vậy, liên tiếp nhiều ngày có tuyết rơi, cuối cùng cũng ngừng, bọn họ chọn đúng thời gian, tổ chức đội ngũ, đi đến thế giới băng tuyết mà nhiều người trên đại lục chưa chắc biết, bắt đầu hành trình tìm bảo như thường lệ.
Kỹ thuật tìm bảo của bọn họ được thừa kế từ tổ tiên, tuy nhiên, cho dù là bản chép tay của tổ tiên lâu đời nhất, cũng chưa từng thực sự hiểu rõ phiến băng tuyết thế giới này, bọn họ chỉ biết, phiến băng tuyết thế giới này rất lớn, không biết điểm cuối ở đâu, cực kỳ giá rét, khi thời tiết xấu, cho dù là chiến sĩ lợi hại nhất trong bộ lạc, nếu không thể kịp thời tiến vào sơn động tránh rét do họ đào, một khi rơi vào gió tuyết, cũng không cách nào bình yên trở ra.
Đây là một thế giới nguy hiểm cùng cơ hội cùng tồn tại, cũng là bảo địa để bộ lạc bọn họ được sinh tồn.
Chỉ tiếc, sau thiên địa tai biến, hai khối đại lục đến gần nhau, càng ngày càng nhiều đá quý chảy vào bên này, khiến cho đá quý mà bọn họ khó khăn tìm được bắt đầu mất giá.
Mọi người trong đội ngũ từ khi xuất phát đã hùng hổ.
"Nghe nói người Viêm Giác ký kết khế ước với vương thành, mang tới không ít đá quý, giá đá quý trong tay chúng ta có phải lại giảm nữa không?" Có người oán trách.
Một người khác nghe vậy, hừ một tiếng, nhổ bãi nước miếng vào tuyết bên cạnh, "Đáng chết người Viêm Giác! Nếu để ta nhìn thấy bọn họ. . ."
"Nhìn thấy thì ngươi muốn thế nào?" Người đi phía sau trêu ghẹo, "Nghe nói người Viêm Giác, ai cũng đều có hình dạng như hung thú."
"Dù có hình dạng hung thú thì sao, ta. . ."
"Ngươi làm sao?" Người phía sau không đợi đối phương nói hết câu, liền hỏi. Nhưng ngẩng đầu lên lại phát hiện, người đi phía trước không còn dáng vẻ cười nói như vừa rồi, sắc mặt ngưng trọng, hai mắt cẩn thận chú ý xung quanh, mỗi bước chân giẫm trên tuyết không còn tùy ý như vậy, mang theo ba phần suy nghĩ, sau khi rơi xuống đất còn có một khoảng dừng ngắn. Người ngoài rốt cuộc không hiểu rõ bọn họ, nhưng là đồng bạn cùng một bộ tộc, mỗi động tác, mỗi ánh mắt, đều có thể hiểu được ý tứ của đối phương.
Trong đội ngũ thoáng chốc yên tĩnh lại, người lĩnh đội không cần nói nhiều, trầm mặc đi đầu đội ngũ, chỉ là tốc độ chậm lại rất nhiều, hạ chân cũng nhẹ hơn, làn da lộ ra bên ngoài, mỗi sợi lông tơ đều dựng đứng như radar, cảm nhận dị động xung quanh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận