Nguyên Thủy Chiến Ký

Chương 68: Hảo cẩu là thợ săn tai mắt

**Chương 68: Chó săn là tai mắt của thợ săn**
Mọi người ở khu vực gần chân núi của bộ lạc đều biết, bây giờ lão Khắc không nhận làm đồ đá nữa, cả ngày không biết đang làm gì, sáng sớm xách cây gậy ra khỏi nhà, đến tối mịt mới trở về.
Mà lão Khắc, cũng không cần tự mình đi đổi thức ăn, Thiệu Huyền đã chuẩn bị đủ đồ ăn. Theo lời Thiệu Huyền, đó gọi là "giao học phí", lão Khắc suy nghĩ một chút rồi cũng không từ chối.
Một người dạy, một người học. Khoảng thời gian này lão Khắc tuy rất mệt mỏi, nhưng tâm trạng tương đối tốt. Dù sao ở sau khi rời khỏi đội săn bắn vẫn có thể đem sở học của bản thân thi triển ra, tuy không bằng trình độ năm đó, nhưng cũng đủ để Thiệu Huyền học hỏi được nhiều điều.
Mỗi ngày nhìn Thiệu Huyền bị những cạm bẫy kia khóa ngược đến chật vật, lão Khắc cười rất vui vẻ, năm đó hắn cũng bị dạy dỗ như vậy mà trưởng thành, chỉ bất quá, hắn năm đó không có thiên phú như Thiệu Huyền, bị ngược đãi trong thời gian quá dài, cũng không muốn nghĩ nhiều. Cho nên, lão Khắc là nắm chắc thời gian, dùng hết mọi khả năng để Thiệu Huyền cảm thụ được sự "ảo diệu" trong này.
Lão Khắc biết, thiên phú của Thiệu Huyền quá tốt, có lẽ qua một thời gian ngắn nữa, những cạm bẫy hắn bố trí bây giờ, đã không đủ để bẫy được Thiệu Huyền nữa rồi. Nếu như hắn còn ở thời kỳ đỉnh cao, nếu như cái chân này không bị phế, ít nhất còn có thể bẫy được Thiệu Huyền thêm một thời gian.
"Haiz..." Lão Khắc có chút ưu tư, nhưng không đến nỗi u ám như trước kia.
"Ngài than thở gì vậy?" Thiệu Huyền lấm lem bùn đất từ dưới núi leo lên, ngồi ở bên cạnh lão Khắc. Lão Khắc hai ngày nay lại bày ra mấy thứ càng khó nhằn, mới vừa rồi vì tránh mũi tên ngắn bắn ra từ bụi cỏ, trên mặt Thiệu Huyền dính đầy bùn đất, tảng bùn kia giống như biết hắn sẽ đến vị trí đó vào đúng thời điểm đó, xuất hiện quá kịp thời, kịp thời đến mức Thiệu Huyền không kịp ra chiêu, chỉ có thể hứng trọn tảng bùn đó. Nếu như, khi đó không phải bùn mà là thứ khác thì sao?
Thiệu Huyền cảm thấy mình còn phải học thêm.
Coi như là bên bị săn, nếu có thể làm được liếc mắt nhìn thấu vạn ngàn cạm bẫy, coi như là bên đi săn, có thể bố trí cạm bẫy đạt đến trình độ một phát phải g·iết, khi đó mới thật sự là cao thủ.
Tuy rằng rất nhiều người trong bộ lạc cảm thấy học những thứ này không có nhiều tác dụng, kỹ năng thừa, đến lúc đó đi săn làm sao có thời gian cho ngươi bày cạm bẫy? Còn không phải là tự mình ra trận sao?
Nhưng Thiệu Huyền chính là cảm thấy, học những thứ này, về sau nói không chừng sẽ có chỗ hữu dụng.
Lão Khắc đem biểu hiện của Thiệu Huyền vừa rồi chê bai không chút lưu tình xong, nghiêng đầu nhìn xem phản ứng của Thiệu Huyền, thấy Thiệu Huyền đang nhìn chằm chằm phía dưới khu vực đã từng đặt bẫy mà trầm tư, cũng không vì những lời chê bai vừa rồi mà có chút bất mãn hay oán trách, trong lòng mới yên tâm một chút.
Lão Khắc bây giờ tuy rằng ngoài miệng luôn chê bai, nhưng trong lòng vẫn lo lắng Thiệu Huyền sẽ có ý kiến với hắn, hiếm khi tìm được mục tiêu dạy dỗ thích hợp như vậy, nếu Thiệu Huyền hất tay nói không muốn học, lão Khắc nhất định sẽ tức đến thổ huyết.
Lão Khắc và Thiệu Huyền nói, biểu hiện năm đó của bản thân còn tốt hơn so với Thiệu Huyền, đó là vì lão đã học hơn một trăm ngày, còn Thiệu Huyền đến bây giờ, còn chưa vượt quá hai mươi ngày. Chưa đến hai mươi ngày a...
Thiệu Huyền kết hợp với chỉ điểm của lão Khắc để phân tích các loại thiếu sót khi vượt ải lúc trước, còn lão Khắc như có cảm giác ngẩng đầu nhìn về phía một nơi khác trên núi, vừa rồi ở đó chưa có người, bây giờ lại có người không tiếng động đứng ở nơi đó.
Tháp, đại đầu mục đội săn bắn của Thiệu Huyền, con ruột của thủ lĩnh đương nhiệm, một trong số ít những chiến binh đồ đằng cao cấp của bộ lạc, cũng là người được đề cử cho vị trí thủ lĩnh kế nhiệm.
Lão Khắc liếc mắt một cái đã nhận ra được đối phương.
Lão Khắc tuy cùng Tháp tiếp xúc không nhiều, lúc lão còn ở đỉnh cao phong độ thì Tháp chỉ là một chiến binh đồ đằng sơ cấp giống như Mâu, mãi cho đến khi lão Khắc bị thương phải rời khỏi đội săn bắn, Tháp cũng chỉ là đi săn trong tiểu đội. Bất quá, lão Khắc căn cứ vào những tin tức nghe được từ bạn bè cũ, Tháp người này, đối với phương diện cạm bẫy thực ra cũng không coi trọng đến vậy, đặc biệt là sau khi vào đội tiên phong, càng không quan tâm, những người được Tháp chọn vào đội tiên phong, rất ít người có kỹ thuật đặt bẫy tốt, nhiều nhất chỉ là không tệ mà thôi.
Đây là sự khác biệt trong quan điểm nhận thức, "đạo bất đồng bất tương vi mưu", cho nên, lão Khắc đối với Tháp không có ấn tượng tốt.
Mà Tháp, khi nhìn lão Khắc cũng không tỏ ra thân thiện gì.
Tháp vốn dĩ có ý định kéo Thiệu Huyền vào đội tiên phong, dĩ nhiên, chỉ là trước tiên kéo vào để thử, hắn cảm thấy Thiệu Huyền nếu được tổ tiên che chở, nhất định sẽ có được khí vận do tổ tiên ban cho. Mang theo Thiệu Huyền, có phải thành quả săn thú của hắn sẽ nhiều hơn không?
Từ năm ngoái đến nay, thành quả săn bắn của Tháp không được tốt lắm, tuy rằng ở trong mắt người bộ lạc, Tháp mỗi lần trở về vẫn vác theo rất nhiều thú dữ to lớn, nhưng trên thực tế, rất nhiều nhiệm vụ của bọn họ còn chưa hoàn thành, nếu tính thành tích, còn kém hơn một đội săn bắn khác.
Hai đại đầu mục đội săn bắn đều là người được đề cử cho vị trí thủ lĩnh kế nhiệm, luôn cạnh tranh lẫn nhau, Tháp thấy đối phương lần lượt vượt qua thành tích của mình, trong lòng sớm đã sốt ruột. Lần này gặp được sự tình của tổ tiên, hắn mới đưa ý định đánh vào người Thiệu Huyền - kẻ có tuổi tác không chênh lệch với con trai mình bao nhiêu.
Một vài chi tiết của lần săn bắn trước, Tháp đã nghe Mâu nói qua, càng biết được nhiều chi tiết, Tháp càng hài lòng với Thiệu Huyền. Lúc đầu hắn chỉ cho rằng, Thiệu Huyền chưa chắc đã mạnh hơn con trai mình bao nhiêu, chỉ là năng lực nhìn ban đêm mạnh hơn một chút, cộng thêm có chút may mắn mà thôi, bất quá sau khi cùng Hạp và Đà đi thăm dò, mới biết được tên tiểu tử này tiến bộ tương đối nhanh... Có lẽ, đây cũng là nguyên nhân Vu coi trọng hắn?
Tháp không nói cho những người khác về tốc độ tiến bộ của Thiệu Huyền, cũng bảo Hạp và Đà giữ bí mật.
Tuy bộ lạc không có quy định rõ ràng nói chiến sĩ mới thức tỉnh năm đó không thể gia nhập đội tiên phong, nhưng thông thường những người được chọn vào đội tiên phong đều là những chiến sĩ có kinh nghiệm phong phú, ít nhất đã có mấy năm đi săn, có năng lực tự vệ nhất định, thật sự chưa có ai đem một chiến binh mới thức tỉnh không lâu chiêu mộ vào đội.
Lần đi săn tới gần kề, Tháp dự tính hai ngày nữa sẽ đi nói chuyện với Vu, đem chiến sĩ mới thức tỉnh năm nay đề cử vào đội tiên phong, cho dù không có quy định rõ ràng, hắn cũng phải xin phép. Còn về phần thủ lĩnh, đó là cha của mình, tự nhiên sẽ hướng về phía mình, đến lúc đó muốn người cũng sẽ không ai ngăn cản.
Vốn dĩ nghe nói Thiệu Huyền gần đây thường xuyên đến khu vực này huấn luyện, còn định xem một chút, ai ngờ cũng chỉ là học mấy thứ đặt bẫy rập vớ vẩn từ lão già đã rời khỏi đội săn bắn kia, quả thật lãng phí thiên phú tốt! Hết sức thất vọng!
Lúc Tháp và lão Khắc đang dùng ánh mắt không mấy thiện cảm nhìn nhau, Thiệu Huyền đang trầm tư bỗng "A" lên một tiếng.
Tháp cùng lão Khắc theo tầm mắt của Thiệu Huyền nhìn sang, liền thấy con lang Caesar bị Vu treo bài ở trên cổ đang chạy từ dưới núi lên, chạy đến vui vẻ, nhìn có chỗ nào giống sói? So với những con sói ở sâu trong dãy núi cũng khác biệt quá nhiều!
Tháp hoàn toàn không ưa Caesar. Trong mắt hắn, sói như vậy nên sớm đem đi ăn thịt, nếu không giữ lại cũng chỉ lãng phí thức ăn. Càng nghĩ càng không hài lòng, Tháp cảm thấy những việc làm của Thiệu Huyền có quá nhiều điều hắn không đồng ý, nếu không phải vì muốn mượn tổ tiên che chở, cho dù sau này Thiệu Huyền có trở thành một chiến binh trung cấp ưu tú, hắn cũng chưa chắc đã chấp thuận cho gia nhập đội tiên phong do mình quản lý.
Thiệu Huyền cũng không để ý đến suy nghĩ của người khác, hắn đang cao hứng vì thành quả huấn luyện Caesar.
Caesar chạy như bay đến trước mặt Thiệu Huyền, đem túi da thú cỡ bàn tay ngậm trong miệng đặt trước mặt Thiệu Huyền, sau đó ngồi xổm xuống bên cạnh chờ khen thưởng.
"Làm tốt lắm!" Thiệu Huyền không chút keo kiệt tán dương một phen, sau đó đưa cho Caesar một miếng thịt thú đã sớm chuẩn bị sẵn, đây là phần thưởng cho việc nó hoàn thành nhiệm vụ.
"A Huyền, đây là?" Lão Khắc nghi hoặc hỏi.
Thiệu Huyền đổ mấy loại trái cây trong túi da thú nhỏ ra, sau đó cất túi đi, cười nói: "Có câu nói hay, 'Chó săn là tai mắt của thợ săn', ta đang cố gắng huấn luyện Caesar trở thành một con chó săn, nói không chừng về sau còn có thể hỗ trợ khi đi săn."
Tháp vốn định rời đi vì thất vọng, khi nghe được câu này, bước chân dừng lại, tiếp tục lắng nghe.
"Chó săn?" Lão Khắc tiếp tục nghi ngờ.
"Cáo dù có xảo quyệt đến đâu, cũng không thoát khỏi mũi của chó săn." Thiệu Huyền nói.
"Chó săn?" Lão Khắc hỏi.
Tháp cũng dỏng tai lên nghe. Lợi dụng khứu giác của sói, cái này hắn cảm thấy rất hứng thú.
"Chó săn, là sói đã được thuần hóa."
Thiệu Huyền huấn luyện Caesar, bảo nó học cách dùng khứu giác để tìm đồ vật, ban đầu là quần áo, xương cốt, sau này dùng trái cây, đến bây giờ, Thiệu Huyền muốn thử cho Caesar tìm những đồ vật có mùi nhạt hơn.
"Mũi sói rất thính." Thiệu Huyền cười nói.
"Vu dạy ngươi sao? Cách làm này quả thật không tệ." Lão Khắc vô tình nói một câu.
Đối với lời của lão Khắc, Thiệu Huyền chỉ "ừ" một tiếng, không giải thích gì thêm.
Hắn thật ra rất muốn tái hiện bộ lạc trong bức tranh kia ở trong động, nhưng mà, nếu ban đầu có người cố ý che phủ nó, Thiệu Huyền cũng sẽ không dễ dàng nói ra, trước khi rời khỏi động, Thiệu Huyền đã thừa dịp đám nhóc kia ra ngoài bắt cá, dùng đá vụn phủ lên bức tranh một lớp, cửa sổ thạch thất cũng dùng đồ vật chặn lại, không có những người khác phát hiện.
Chờ nghỉ ngơi xong định trở về, Thiệu Huyền liếc nhìn chỗ Tháp vừa đứng, "Xùy" một tiếng rồi xách hòm dụng cụ của lão Khắc rời đi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận