Nguyên Thủy Chiến Ký

Chương 40: Tiến vào

**Chương 40: Tiến vào**
Sau giây lát nghỉ ngơi, thủ lĩnh đội đi săn dẫn bốn mươi người tiến vào sâu trong núi rừng trước, những người còn lại tạm thời ở lại vị trí cũ chờ đợi.
Số người còn lại được chia thành năm tiểu đội, dựa th·e·o lộ trình đã định sẵn, mỗi đội sẽ tiến vào khu vực săn bắn quen thuộc th·e·o hình rẻ quạt, thay vì tập tr·u·ng toàn bộ lại một chỗ.
Th·iệu Huyền đang nghe Lang Dát nói chuyện, ngẩng đầu liền thấy Mạch dẫn Mâu tới.
"Tiểu t·ử kia lần trước không đi th·e·o đội chúng ta, lần này tại sao cũng tới? Lẽ nào muốn thay đổi lộ trình?" Ngang đứng bên cạnh, hạ giọng nói với mấy người bạn đồng hành.
"Ta mới vừa nhìn thấy Mâu đi tìm thủ lĩnh, sau đó Mạch liền được gọi tới." Khuê, người có quan hệ khá tốt với Lang Dát và Ngang, nói. Khuê không lớn hơn Th·iệu Huyền mấy tuổi, bất quá sau khi thức tỉnh vóc dáng cao lớn rất nhanh, bây giờ nhìn qua không hề thấp hơn Lang Dát và những người khác bao nhiêu.
Lang Dát và Ngang đồng loạt bĩu môi.
Th·iệu Huyền trong lòng hiểu rõ, đây là nhờ lén nghe Lang Dát bọn họ nói chuyện phiếm mà biết, thủ lĩnh đội đi săn chính là cha của Mâu!
Mâu có thể đi th·e·o đội đi săn, một là hắn quả thật có năng lực, so với phần lớn đám trẻ cùng lứa thức tỉnh thì mạnh hơn một bậc, lần trước trong hành động đi săn biểu hiện cũng rất tốt; lại một nguyên nhân nữa chính là do ý của thủ lĩnh đội đi săn. Tổng hợp hai nhân tố này, trong đội cũng không ai có ý kiến gì.
Rất rõ ràng, Mâu lần này muốn gia nhập tiểu đội bọn họ là ý của hắn, mà thủ lĩnh cũng đồng ý.
"A Huyền, Mâu cùng ngươi là cùng một đợt thức tỉnh, tuổi tác hai ngươi cũng không chênh lệch lắm, bất quá Mâu có kinh nghiệm đi săn nhiều hơn ngươi, đến lúc đó các ngươi nhớ trao đổi với nhau." Mạch nói.
"Được." Th·iệu Huyền cũng không hề tỏ ra không bằng lòng, hiện tại hắn cũng không có tư cách đưa ra ý kiến phản đối.
Ngoài dự liệu của Th·iệu Huyền là, Mâu cũng không hề lộ ra vẻ "ta là nhất" như trước kia, cũng không hề nhìn Th·iệu Huyền với ánh mắt khiêu khích, ngược lại rất an phận, nghiêm túc lắng nghe Mạch phổ biến kế hoạch hành động. Từ điểm này mà nói, hắn thông minh hơn Phi nhiều.
Lát sau, từ phía xa trong núi rừng truyền đến âm thanh của mộc tiếu, tiếng còi nghe có chút giống tiếng chim hót, cũng có chút giống tiếng hươu kêu, ở trong khu rừng này cũng không tính là đột ngột.
Đây là tín hiệu do đội tiên phong p·h·át ra, ý tứ là phía trước không có dã thú nào vượt quá năng lực của đội đi săn, so sánh với trước đây cũng không có gì bất thường, đội ngũ phía sau có thể tiếp tục tiến lên.
Đội tiên phong sau khi tiến hành điều tra bước đầu sẽ p·h·át ra tin tức, nhưng cũng sẽ không chờ đội phía sau cùng đi săn, bọn họ được tính là nhóm người đầu tiên, khu vực săn bắn và khu vực của tiểu đội do Mạch dẫn dắt tự nhiên cũng khác nhau. Th·iệu Huyền biết Đà và Hạp đều ở trong đội tiên phong.
"Được rồi, chúng ta cũng lên đường thôi!" Mạch hô hào mọi người trong đội, "Quy củ cũ, trước khi mặt trời lặn, chúng ta nhất định phải tới được ngọn núi bên kia."
Th·iệu Huyền nhìn về phía ngọn núi lớn mà Mạch vừa chỉ, núi rất lớn, rất cao, việc này đặt ở thời đại trước căn bản là điều không tưởng, bất quá ở đây, dường như đã thành thói quen.
Những tiểu đội khác cũng có lộ trình đi săn riêng, có đội sẽ không trèo đèo, mà là đi đường vòng, hướng đến những phương hướng khác.
Bước vào rừng rậm, đội ngũ gần ba mươi người, mỗi người đều mang không ít đồ đạc, đi xuyên qua giữa núi rừng, vậy mà không hề p·h·át ra nhiều tiếng động.
Phía trên vô số cây cổ thụ vây quanh, cành lá rậm rạp, cành cây xòe rộng cùng lá cây to lớn gần như che kín toàn bộ bầu trời, phía dưới những hàng cây là vô số bụi cây thấp mọc um tùm không thể gọi tên, còn nơi nào không có bụi cây, chính là bộ rễ p·h·át đạt nhô ra mặt đất của mấy cây cổ thụ.
Từng bóng người nhảy lên từ mặt đất lên thân cây, di chuyển linh hoạt giữa các cành cây. Đội ngũ gần ba mươi người, người này nối tiếp người kia di chuyển, cành cây chỉ khẽ lay động đôi chút, tiếng lá cây va chạm vào nhau trong khu rừng không hề gây ra sự chú ý của những sinh vật khác.
Th·iệu Huyền đi th·e·o người phía trước, nhảy từ mặt đất lên cành cây, lát sau lại từ cành cây nhảy lên dây leo khổng lồ.
Những sợi dây leo to lớn to bằng mấy người ôm quấn quanh giữa các cây cổ thụ, trên dây leo rất nhiều chỗ còn phủ đầy rêu, không khí ẩm ướt khiến cho đám rêu này sinh trưởng tốt, đ·ạ·p lên không cẩn t·h·ậ·n liền sẽ ngã xuống, bất quá, chỉ cần giữ vững thăng bằng, đây cũng là một loại cầu trượt rất tốt.
Bước trên dây leo, nhanh chóng di chuyển về phía trước, trong không khí tràn ngập mùi hương thanh tân của thực vật, còn có hương hoa hòa lẫn, ngoài ra, th·e·o nhiệt độ tăng lên, hơi nước mang th·e·o đủ loại mùi hương của sinh vật sống trong rừng bốc lên...
Đây chính là hơi thở của núi rừng nguyên thủy! Tràn đầy sức sống, xen lẫn nguy hiểm cùng kích thích, khiến người ta cảm thấy toàn thân như đang căng thẳng run rẩy!
Một con c·ô·n trùng hình tròn dẹt to bằng cối xay đang nằm sấp ở trên sợi dây leo phía trước, tr·ê·n thân có ba hàng hoa văn giống như con mắt, th·e·o con trùng ngọ nguậy, ba hàng hoa văn hình con mắt tr·ê·n lưng lóe lên một cái, giống như là ánh mắt của sinh vật nào đó đang chuyển động, quét nhìn xung quanh.
Đội đi săn không hề giảm tốc độ vì có vật cản đường, Th·iệu Huyền không hề nghe thấy bất kỳ âm thanh khác thường nào, liền thấy con trùng kia bị lột khỏi dây leo, ném xuống.
Vèo!
Một con chim lớn từ phía dưới dây leo bay qua, nhanh đến mức gần như không thấy rõ bóng dáng, mà con sâu ban nãy, liền bị con chim vừa bay vút qua tha đi.
Th·e·o hướng tiến lên, ánh sáng khi tỏ khi mờ. Dây leo uốn cong thành một hình cung cao vút, rồi lại rủ xuống khuất sâu trong rừng.
Tr·ê·n một cành cây lớn, một con rắn lớn sặc sỡ to bằng t·h·ùng nước đang cuộn tròn, bất quá, trong khu rừng này, cảnh tượng này chẳng có gì đáng kể.
Con rắn lớn không biết có phải đã ăn no hay không, có vẻ hơi uể oải, khi đội đi săn lướt qua đám dây leo phía dưới cành cây, nó ngẩng đầu nhìn xuống phía dưới, khè lưỡi, cặp mắt không mang th·e·o bất kỳ cảm xúc gì nhìn chằm chằm những người đi ngang qua phía dưới.
Th·iệu Huyền cảm nhận được ánh mắt lạnh giá của con rắn phía tr·ê·n, bám sát Lang Dát phía trước, nếu người phía trước không hề để ý đến con rắn phía tr·ê·n, hắn cũng không cần ra tay. Luận về kinh nghiệm, Th·iệu Huyền chỉ là một tay mơ, khi nào nên ra tay, khi nào nên nhẫn nhịn, hắn chỉ cần đi th·e·o học hỏi là được.
Th·iệu Huyền hiện tại thuộc về vị trí giữa đội hình, sau lưng hắn, còn có những chiến binh khác.
Những chiến binh ở phía sau vốn còn lo lắng Th·iệu Huyền lần đầu tiên đi th·e·o đội, liệu có không thích ứng được không, nếu như không th·e·o kịp, hoặc là bước hụt, bước trượt chân, bọn họ cũng sẽ ra tay giúp đỡ. Nhưng không ngờ tới, Th·iệu Huyền lại có thể đ·u·ổ·i kịp đội ngũ, hơn nữa còn không hề phạm phải sai lầm nào!
Suốt chặng đường, Th·iệu Huyền đã gặp qua không ít con mồi, có loài gấu khổng lồ và những sinh vật to lớn không tên, cũng có loài dã thú nhỏ di chuyển nhanh thoăn thoắt giữa các bụi cây, bất quá đội đi săn cũng không hề giảm tốc độ, cũng chẳng buồn liếc nhìn đám dã thú kia, chỉ một mực hướng về ngọn núi mà Mạch đã chỉ ban nãy.
Càng đến gần ngọn núi, chủng loại thực vật cũng thay đổi, những cây cổ thụ chọc trời cũng dần thưa thớt, đội đi săn cũng không còn di chuyển bằng cách nhảy nhót tr·ê·n cây nữa.
Thấy Lang Dát và những người phía trước giảm tốc độ, Th·iệu Huyền cũng đi th·e·o chậm lại.
Mạch ra dấu tay cho các chiến binh phía sau, bảy tám người trong đội rời khỏi đội hình tản ra xung quanh, đi kiểm tra xem phụ cận có dã thú nguy hiểm nào hay không.
Sau khi x·á·c nh·ậ·n tạm thời an toàn, Mạch ra hiệu cho đội đi săn nghỉ ngơi một lát.
Đội hình biến đổi, phân tán hơn một chút, mọi người không đứng tập tr·u·ng lại một chỗ nữa, mà đều chuẩn bị sẵn sàng c·ô·ng cụ tr·ê·n tay.
"Mệt rồi...phải không?"
Lang Dát vừa táy máy dây cung, vừa nghiêng đầu định hỏi Th·iệu Huyền có mệt hay không, nếu mệt thì ăn chút gì, uống nước để bổ sung thể lực, không cần phải quá áp lực, dù sao từ vùng ven rìa tiến thẳng vào rừng, không hề dừng lại, nhanh chóng chạy đến đây, còn phải tập tr·u·ng tinh thần đề phòng sai sót, thần kinh căng thẳng, thể chất và tinh thần cũng mệt mỏi, đối với đám tiểu chiến sĩ mới thức tỉnh không lâu, quả thật rất khó kham nổi. Cho dù là Mâu, người được c·ô·ng nh·ậ·n là xuất sắc nhất trong nhóm tân binh năm nay, lúc này cũng có chút thở hổn hển.
Nhưng vừa nhìn sang Th·iệu Huyền, Lang Dát liền nghẹn lời lại. Tiểu t·ử Th·iệu Huyền này chẳng có vẻ gì mệt mỏi cả, không những không thở hổn hển, mà còn có tâm tư đi ngắm cây lê(!) tr·ê·n cành cây gần đó!
Bạn cần đăng nhập để bình luận