Nguyên Thủy Chiến Ký

Chương 390: An ba thành

Chương 390: An Ba Thành
Hai chi bộ lạc đi ra ngoài, đội ngũ dọc theo đường đi chung sống cũng xem là hòa bình, thỉnh thoảng chỉ là "giao lưu" ánh mắt với nhau một phen, cùng lắm là nghiến răng thử, không có trực tiếp mở miệng cãi vã. Ngay cả đám người một mực nén giận, nghiến răng nhìn chằm chằm Thiệu Huyền, cũng không có trực tiếp xông tới Thiệu Huyền phát hỏa hoặc khiêu khích.
Trong hai chi đội ngũ, mỗi một người đều rất tự kiềm chế, những người không hiểu được cách tự kiềm chế sẽ không được phép đi theo ra ngoài.
Phía Thái Hà, đám người đang quan sát Thiệu Huyền, người đi theo tương đối xa lạ này, dù sao trước đây mỗi lần đi ra ngoài nhân tuyển đều không sai biệt lắm, có đổi cũng không đổi được bao nhiêu người, mọi người đều đã rất quen thuộc. Coi như là Quảng Nghĩa, cũng có thể nhận ra một vài người trong số đó, bởi vì trải qua thường xuyên gặp gỡ, ở chung lâu, thế nào cũng nhớ được một vài đặc điểm, huống chi là người Thái Hà.
Bất quá, Viêm Giác bên này cũng không thèm để ý đến ánh mắt quan sát của bộ lạc Thái Hà. Đa Khang vừa đi, vừa giới thiệu cho Thiệu Huyền về An Ba Thành mà bọn họ thường đi.
Bên này có sáu tòa thành lớn, trước kia từng phân chia thuộc về các bộ lạc Tắc, Triều Thu, Dịch, Phong, Mục, An Ba, mỗi người một thành. Cũng coi như là sáu bộ lạc lớn nhất ban đầu, bất quá, sau khi bộ lạc Tắc thống nhất năm bộ lạc còn lại, nơi ở của bộ lạc Tắc, trải qua mấy lần xây dựng thêm, tạo thành vương thành. Hậu nhân của sáu đại bộ lạc đều có cư trú ở bên trong vương thành, bất quá vốn dĩ năm bộ lạc khác xây thành, vẫn còn tồn tại.
Phía vương thành, người Viêm Giác cũng từng đi qua, Đa Khang nói cho Thiệu Huyền, bởi vì trước kia từng gây ra phiền phức, cho nên bọn họ rất lâu đều không đến vương thành nữa, thay vào đó là An Ba Thành gần nhất.
Với tư cách là một trong sáu đại bộ lạc trước kia, người An Ba sau khi đi lên con đường chủ nô này, cũng chưa từng nhàn rỗi, một nhóm người tiến vào vương thành, một nhóm người khác thì ở lại An Ba Thành phát triển. Đồng thời, An Ba Thành cũng là điểm giao dịch tập trung lớn nhất của những người thuộc các bộ lạc sinh sống ở khu vực rộng lớn này.
Nơi này cũng có lữ khách. Bất quá, địa vị lữ khách ở đây không giống những người mà Thiệu Huyền từng thấy trước kia, bởi vì mồi lửa dung nhập vào, độ ỷ lại vào bộ lạc giảm đi rất nhiều, con người trở nên tự do, có dã tâm, một số người rời khỏi bộ lạc phát triển, trở thành lữ khách. Mà những người có năng lực rời khỏi bộ lạc tự mình phát triển, đều là những người cực kỳ có năng lực, bằng không đã sớm bị làm thịt.
Từ bộ lạc xuất phát, với cước trình của người Viêm Giác, ít nhất phải đi ba đến năm ngày mới có thể tới An Ba Thành, thời tiết, vận khí tốt mà nói, thời gian có thể rút ngắn một chút, nhưng nếu nửa đường gặp phiền phức, sẽ tốn nhiều thời gian hơn.
Lần này ngược lại không gặp phải người nào đến tìm phiền phức. Buổi sáng ngày thứ tư, đoàn người đến ngoài cửa thành An Ba.
Cửa vào An Ba Thành, có lính canh trông coi, mỗi một đội ngũ vào thành, đều cần nộp một ít vật phẩm cho bọn họ mới có thể được phép đi lại.
Thiệu Huyền nhìn thấy Đa Khang trực tiếp đưa cho người giữ cửa mười tấm da thú đã chuẩn bị sẵn, cứ mười người giao một tấm. Còn phải là da thú chất lượng tốt. Người nọ tỉ mỉ lựa chọn, rất sợ Đa Khang đưa cho hắn "hàng kém chất lượng".
Sau khi xem xong, đối phương đưa tầm mắt lướt qua bó da thú sau lưng Đa Khang, muốn nói gì đó, nhưng bên cạnh Đa Khang lại có mấy người đi tới, mười mấy người Viêm Giác cao lớn, vạm vỡ ung dung vác bó đồ vật lớn, cử động cánh tay lộ ra bắp thịt cuồn cuộn, nhếch môi cười không thành tiếng, lộ ra hàm răng trắng bóc.
Người giữ cửa im lặng, nghĩ đến đây là người Viêm Giác, tính khí không tốt lắm, ồn ào thua thiệt chắc chắn là hắn, cân nhắc một phen sau chỉ có thể từ bỏ. Ai cũng biết, người Viêm Giác ở vương thành cũng dám trực tiếp gây sự.
Người bộ lạc Thái Hà ngược lại được thơm lây, bởi vì đi cùng người bộ lạc Viêm Giác, cũng không có bị gây khó dễ, nhưng mấy chi đội ngũ vào thành phía sau lại bị bóc lột rất thảm.
Trong thành so với những thành trên sa mạc, quy mô lớn hơn rất nhiều, gian phòng cũng được xây dựng tương đối ngay ngắn, hai bên đường có các gian phòng, bày bán vải vóc, đồ gốm, đồ ăn, đồ trang sức... Đa Khang nói, hơn một nửa số đó đều là lữ khách.
Sau khi vào thành, mọi người chạy thẳng tới mục tiêu của họ, đó cũng là một khu vực tương đối đặc thù trong An Ba Thành, nơi đó chuyên dùng cho người các bộ lạc vào thành giao dịch, không có cửa hàng cố định, tương đối tự do, cũng tương đối nguy hiểm.
"Được rồi, mau tìm chỗ đi." Đa Khang vung tay lên, nói với những người phía sau.
Không cần nhiều lời, những người phía sau liền bắt đầu phân chia nhiệm vụ, một nhóm người đem đồ vật vác trên lưng đặt xuống, sau đó như xe xúc mở đường, trực tiếp dùng sức mạnh, đẩy những người cản trở phía trước ra, dọn ra một khoảng đất trống, sau đó bắt đầu dựng lều vải.
Những thân cây chặt được trên đường đi đóng xuống mặt đất, dựng khung lên, những tấm vải bố thô to được mở ra, có rất nhiều chỗ còn bị rách, nhưng không ai để ý, có thể sử dụng là được.
Người bộ lạc Thái Hà dựng lều ngay bên cạnh Viêm Giác, nhìn động tác của mọi người, đều vô cùng thành thạo, phân công rõ ràng.
Sau khi dựng xong mấy cái lều vải, mọi người trước tiên đem hàng hóa tháo xuống, đặt vào bên trong, để một nhóm người trông coi, một nhóm người khác thì đem từng tấm da thú ra, bày ra, đặt trên cánh tay, hoặc là khoác lên một ít giá đỡ đơn sơ, để những thương nhân qua lại có hứng thú hoặc đám chủ nô ở An Ba Thành có thể xem rõ hơn.
Thiệu Huyền giúp dựng xong lều vải, bày xong da thú, nhìn sang bên cạnh. Người Thái Hà tuy cũng có mang da thú đến, nhưng đồng thời còn mang một ít những đồ vật khác.
Người Thái Hà hiểu biết rất nhiều về dược thảo, cho nên mỗi lần bọn họ đến đây, đều sẽ mang một ít dược thảo tới bán, những thứ này bán được nhanh hơn da thú.
Những người đang bày đồ bên kia thấy Thiệu Huyền nhìn sang, lập tức tỏ vẻ đề phòng như sợ bị cướp.
Thiệu Huyền bình tĩnh dời tầm mắt, nhìn những nơi khác, xem những người bộ lạc khác đều đang bận rộn những gì.
Xung quanh đa số bày bán da thú, xương cốt, cũng có các loại tinh thạch phản chiếu ánh sáng, đám chủ nô thích dùng những nguyên liệu này để làm đồ trang sức.
Cũng không có vội lấy đá phát sáng ra ngay, Thiệu Huyền dự định quan sát một phen trước, sau đó mới định giá.
Xung quanh tràn ngập tiếng rao hàng, vì hấp dẫn ánh mắt của người mua, đều là đem đồ vật trên tay mình tâng bốc lên, người này nói hắn cầm da hổ hung thú có vết bớt lớn lên ở sâu trong núi, người kia nói hắn đang cầm da vương thú của động sư, tóm lại là trước tiên thu hút ánh mắt của người khác rồi tính sau.
Người Viêm Giác tuy giọng lớn, đáng tiếc lại quá thành thật, một tấm da thú của cự hùng hung thú trưởng thành, thật sự không hấp dẫn bằng tấm da gấu nhỏ hơn một vòng mà nhà đối diện bày ra, người ta vừa rồi còn khoác lác là da của gấu vương ấu tể, bị người sờ một cái nhận ra chỉ là da động hùng bình thường, còn đang nói xạo.
Ban đầu xô đẩy ầm ĩ, một ít cục đá dùng để kê bàn, chèn lều vải bị đá qua đá lại, một khối trong đó lăn đến bên cạnh Thiệu Huyền.
Những thứ này đều là vật vô chủ, mọi người đều là tùy tiện nhặt, hoặc là người đến đây trước kia ném xuống, tất cả đều là đá bình thường.
Thiệu Huyền nhặt khối đá lăn đến bên chân lên nhìn, chất đá không tốt, không thể dùng làm công cụ. Bất quá, làm cái khác ngược lại là có thể.
Nghĩ đến điều gì đó, Thiệu Huyền lấy công cụ của mình ra, một cái chày đá nhỏ làm trong bộ lạc, một con dao nhỏ.
Trong tiếng la hét ầm ĩ của đám đông xung quanh, liên tiếp những tiếng "đinh đinh đinh" vang lên,显得 rất đột ngột.
Một vài người theo tiếng động nhìn sang, muốn biết rốt cuộc là cái gì phát ra âm thanh này, lại phát hiện có người đang gõ đá!
Cái chày đá không lớn trên tay Thiệu Huyền vung vẩy rất nhanh, tay còn lại cầm cục đá không ngừng xoay tròn, gõ những chỗ thừa đi. Khối đá có hình dáng không theo quy tắc ban đầu, đang thay đổi với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
"Đó là cái gì?!"
Có thể nói, vào thời điểm kim khí và đồ gốm được sử dụng rộng rãi, đồ đá luôn là thứ dễ bị bỏ qua nhất, cho nên, nhìn thấy Thiệu Huyền đang "chơi" đá, một vài thương nhân đi ngang qua xem da thú đột nhiên thấy hứng thú, rảnh rỗi nhàm chán vây lại xem.
Trong đó có một người vóc dáng đặc biệt nổi bật, hắn mặc một thân áo da thú màu nâu đậm, thân hình cao lớn khôi ngô chen trong đám người vững vàng di chuyển, dường như đám người chen lấn xung quanh không hề ảnh hưởng đến hắn, hai bàn tay to như quạt lá khẽ xòe ra, khi đẩy, người phía trước chỉ cảm thấy một áp lực mạnh mẽ xông thẳng tới, còn chưa kịp phản ứng, đã bị đẩy ra.
Nhìn thấy người nọ, Đa Khang ánh mắt sáng lên, đưa cho những người phía sau một ánh mắt, mọi người vội vàng đem những tấm da thú lông dài màu sẫm bày lên, đặt ở vị trí dễ thấy nhất.
Bạn cần đăng nhập để bình luận