Nguyên Thủy Chiến Ký

Chương 833: Gặp lại Tắc Cư

Chương 833: Gặp lại Tắc Cư
Thiệu Huyền lập khế ước xong, từ trong vườn đi ra, những người khác đều trầm mặc, đặc biệt là mấy vị gia chủ đại quý tộc, nhìn Thiệu Huyền với ánh mắt khá kỳ quái, mang theo chút tâm trạng phức tạp.
Bất quá, Tắc Phóng ngược lại vẫn giữ dáng vẻ như trước, cùng Thiệu Huyền cười nói về một vài chuyện xưa ở vương thành, ít nhất ngoài mặt không có gì khác thường.
Thiệu Huyền sau khi ra ngoài, mới nghe nói trên con đường chính phồn hoa nhất vương thành bùng nổ sự kiện ẩu đả quy mô lớn, nhưng không rõ phe nào ra tay trước, nói đúng sai thì bên sòng bạc sai nhiều hơn, còn có cả Trường Nhạc.
Vì thế, Tắc Phóng không do dự nhiều, xử lý chuyện này như thế nào cũng đã thương nghị cùng Thiệu Huyền, xem ra không thô bạo vô lý.
Bất quá, Quy Hác bọn họ biết, nếu Viêm Giác bên này thực lực quá kém, không có một nhân vật đặc thù như Thiệu Huyền tồn tại, vương thành cũng sẽ không khách khí với họ như vậy. Dị tượng xuất hiện khi lập khế ước trên thiên địa khế thư, cũng đủ để những người này ở vương thành kiêng kỵ.
Dù không biết đồ văn to lớn gần bằng núi cao mà Thiệu Huyền lưu lại đại biểu cho điều gì, cũng có thể căn cứ vào phản ứng của Tắc Phóng cùng năm vị gia chủ tại chỗ để suy đoán. Thiệu Huyền, mới là mấu chốt khiến bọn họ thay đổi thái độ!
Đại trưởng lão này của Viêm Giác bọn họ, quả thật khác người. Bọn họ vui mừng vì Thiệu Huyền là người Viêm Giác, nếu Thiệu Huyền không phải người Viêm Giác, mà sinh ra ở bộ lạc khác, e rằng bây giờ Viêm Giác lại là một tình hình thảm đạm khác.
Trên đường cái náo nhiệt, mọi người Viêm Giác mang theo đồ đạc của mình về nơi an trí, sòng bạc bồi thường toàn bộ tổn thất là kết cục.
Rất nhiều người ở vương thành kinh ngạc khi Tắc gia vậy mà lại dễ dàng bỏ qua cho đám người bộ lạc này, rất nhiều khi không phải cứ có lý là có thể tránh được mọi chuyện, nhưng lần này, Tắc gia, cùng với năm đại quý tộc khác ở vương thành, tất cả đều cùng một thái độ, điều này khiến người ta không thể không nghĩ sâu xa, đặc biệt là những kẻ vốn giỏi thuyết âm mưu, đầu óc xoay chuyển nhanh đã nghĩ tới rất nhiều, và bổ não vô số khả năng.
Trong đó, hoạt động mạnh nhất chính là các thương đội.
Khế ước giữa vương thành và Viêm Giác thuộc về khế ước hòa bình ngang hàng, đến lúc đó đội ngũ đi xa của hai bên đều có thể qua lại. Nghĩ đến bộ lạc sản xuất nhiều đá quý, mà mỏ vàng lại rất ít, cơ hội làm ăn trong này lớn bao nhiêu, người của thương đội chỉ cần hơi suy nghĩ một chút liền sẽ kích động đến toàn thân run rẩy.
Lần này, không đợi Gấu Đen thương đội có biểu hiện gì, liền có rất nhiều thương đội vừa vặn đuổi kịp thời cơ này tới vương thành mua bán, tranh nhau đến thăm hỏi nơi an trí của Viêm Giác.
Trong vương cung, Thiệu Huyền sau khi lập khế ước kết thúc, đã nói chuyện riêng một hồi với Tắc Phóng, Tắc Phóng lần này chủ động nhắc tới chuyện của Tị.
"Tị muốn gặp ngươi một lần, ngay trong vương cung." Tắc Phóng vừa nói vừa quan sát phản ứng của Thiệu Huyền, vốn tưởng rằng Thiệu Huyền nghe đến Tị sẽ tức giận, nhưng sự thật không phải vậy.
"Có thể." Thiệu Huyền ngữ khí không đổi, sắc mặt bình thản, tựa hồ không kinh ngạc khi Tắc Phóng nhắc tới Tị.
Điều này khiến Tắc Phóng nghi ngờ, bất quá, đạt được mục đích là được. Hắn an bài một địa điểm, để Thiệu Huyền và Tị gặp mặt riêng, dù sao, Tị là đầu lĩnh tổ chức mua bán nô lệ lớn nhất, không tiện xuất hiện trong vương cung, thậm chí, người biết Tắc Phóng và Tị có hợp tác đều rất ít, trước khi Tắc Phóng đoạt vị, trừ mấy thân tín có hạn, ngay cả Tắc Thu cũng không biết hai người hợp tác. Tị nhiều lần ra vào vương cung là sau khi Tắc Phóng đoạt vị thành công mới bắt đầu, hơn nữa còn là vì chuyện của Viêm Giác, nên người biết bọn họ hợp tác, mới nhiều hơn.
Tị lần này tới, tư thái hạ thấp, cũng tỏ vẻ áy náy về chuyện ra tay với Viêm Giác lúc trước. Điểm này, Thiệu Huyền trực tiếp cho rằng hắn đang đánh rắm, Tị mà có áy náy mới lạ, hối hận thì còn nghe được.
Bất quá, Tị bày ra tư thái thấp cũng không dễ dàng.
"Nói thẳng mục đích ngươi tới." Thiệu Huyền nói.
Tị chuẩn bị một bụng lời nói đều hỏng bét, bất quá, nói thẳng mục đích cũng tốt, bớt việc.
Mục đích của Tị rất đơn giản, hắn muốn Thiệu Huyền giúp tìm lại thủ lĩnh cốt sai. Hắn từ chỗ một người "Đạo" dùng một vài chỗ tốt đổi lấy chút tin tức liên quan tới Đạo Thất, không có cái nào liên quan tới hành tung của Đạo Thất, bởi vì người Đạo, rất ít khi tiết lộ hành tung của mình cho người khác, dù là khi hợp tác với nhau cũng sẽ có giữ lại, đây là thói quen hành sự của Đạo.
Tị cũng không đặt tất cả hy vọng vào những tin tức này, bất quá, không biết hành tung của Đạo Thất, lại biết một ít hắc lịch sử của Đạo Thất, tỷ như, Đạo Thất bị người Viêm Giác bắt không chỉ một lần, nói chính xác, Đạo Thất đã ăn không ít thua thiệt trong tay Thiệu Huyền của Viêm Giác.
Đây cũng là lý do Tị, sau khi được Tắc Phóng điều giải, lại tới tìm Thiệu Huyền. Bởi vì tìm người khác đều không đáng tin, bản lĩnh chạy trốn của Đạo Thất thật sự quá lớn, dù là ba người đứng đầu nội bộ Đạo, cũng chưa chắc có thể trăm phần trăm xác định bắt được Đạo Thất, Đạo Thất bây giờ, xếp hạng tuy không cao, lại càng khó đối phó, tìm được cũng không bắt được.
"Tổ chức mua bán nô lệ không chỉ có mình Tí bọn ta, bọn ta không ra tay với bên Viêm Hà, nhưng không có nghĩa là những người khác sẽ không động tay. Bất quá, nếu ngươi có thể giúp ta tìm lại thủ lĩnh cốt sai, ta có thể hy sinh một ít lợi ích, để bọn họ tránh xa địa bàn Viêm Hà liên minh." Tị nói.
"Điểm này, Viêm Giác chúng ta tự mình cũng có thể làm được." Thiệu Huyền trả lời.
"Nhưng như vậy sẽ chọc tới phiền toái không nhỏ, ta nghĩ, Viêm Giác bên kia, cũng không hy vọng trong mấy năm kế tiếp, thậm chí mấy thập niên, gặp phải các loại sự kiện nhân viên mất tích." Tị tiếp tục khuyên bảo.
Nếu có Tị giúp đỡ giải quyết, quả thật sẽ bớt đi không ít nhân lực và thời gian, mà Viêm Giác bây giờ thiếu nhất chính là nhân lực và thời gian, ai cũng biết khế ước với vương thành bất quá chỉ là tạm thời giảng hòa, một khi khế ước này hết hạn, có thể nghênh đón, chính là xung đột không thể tránh khỏi. Bói toán của Dịch gia còn có biến số, chuyện tương lai ai có thể dự liệu chính xác? Bất kỳ biến số nhỏ nào cũng có thể dẫn tới kết quả hoàn toàn khác biệt.
Bảo đảm nhất, chính là phát triển tự thân, chỉ có đủ mạnh, mới có đủ tư bản để đàm phán, để giải quyết tất cả phiền toái. Nếu phân ra nhân lực và thời gian đi đối phó với những phiền toái đó, sự phát triển của khu vực Viêm Hà, tuyệt đối sẽ chậm lại. Có Tị hứa hẹn, không nói có thể hoàn toàn giải quyết tất cả vấn đề, nhưng có thể giải quyết một bộ phận cũng là đáng giá.
Bất quá, Thiệu Huyền không trả lời ngay, mà trầm mặc một hồi, mới nói: "Đồng ý."
Thiệu Huyền đồng ý giúp đỡ, Tị cũng thở phào nhẹ nhõm, ít nhất, thủ lĩnh cốt sai kia vẫn có cơ hội rất lớn để tìm về.
Khi đi ra, Tị ở cửa đột nhiên dừng chân, quay đầu hỏi: "Nghe nói ngươi hiểu bói toán thuật của Dịch gia, có phải ngươi đã sớm dự liệu được ta sẽ vì chuyện thủ lĩnh cốt sai mà tới tìm ngươi?"
"Ngươi cảm thấy sao?"
"Ta cảm thấy đúng." Mẹ nó đám người Viêm Giác! Tị trong lòng thầm mắng một tiếng, không nhìn Thiệu Huyền nữa, nhấc chân đi ra. Thật bực bội! Bị người ta gọt dao, đoạt cốt sai, đuổi giết đến chạy khắp nơi, còn phải cúi đầu qua cầu người.
Lần này ngã trong tay Thiệu Huyền hắn nhận, nhưng về sau, phàm là liên quan đến chuyện của Viêm Giác, hắn phải cẩn thận hơn.
Vương cung tiệc tối rất phong phú, chỉ là, Tắc Phóng không nói lời nào về so tài, Thiệu Huyền cũng không có hứng thú so tài, hắn có chút thất thần.
Thiệu Huyền lòng không bình tĩnh, tựa hồ thần hồn xuất khiếu, những người khác đều chú ý tới, chỉ là không ai nhắc nhở, bởi vì dị tượng khi lập khế, bây giờ mọi người ở vương thành hận không thể Viêm Giác mau chóng rời khỏi. Bọn họ rất tò mò về những thứ kia, tuy nhiên, bọn họ cũng biết, hỏi cũng không hỏi được gì, lúc mới bắt đầu tiệc tối có người nói gần nói xa hỏi qua, nhưng Thiệu Huyền không đáp, những người khác của Viêm Giác cũng không nói nhiều. Quy Hác mấy người không hiểu rõ về thủy tổ vu ấn, nhưng chuyện này, dù chỉ là một chút, bọn họ cũng sẽ không tiết lộ ra.
Trong dạ tiệc, Thiệu Huyền còn nhìn thấy Tắc Cư. So với lần trước gặp Tắc Cư, Tắc Cư bây giờ, càng lộ vẻ già nua. Theo tình huống bình thường, không nên như vậy, người Tắc gia tính là tương đối trường thọ, huống chi Tắc Cư còn có điền trang với những thuốc dùng làm vật cùng thiên lạp kim và lương thực phụ trợ ưu chất, không hẳn tàn tạ như vậy.
Nhưng nghĩ tới những chuyện phát sinh trong mấy năm nay, Tắc Cư biến thành như vậy cũng có thể hiểu được. Mấy năm nay quả thật không yên ổn, thiên địa tai biến khiến mảng lớn cây trồng tử vong, Dịch Tường trả thù, vương vị đổi chủ, Dịch gia đại chấn, vân vân, những thứ kia đều vô cùng dày vò người. Đặc biệt là cái thứ nhất, Tắc Cư luôn rất để ý ruộng đất, tổn thất thảm trọng trong thiên địa tai biến, thậm chí có rất nhiều cây trồng được chăm sóc cẩn thận và ôm hy vọng rất lớn, cuối cùng chết hết. Sau tai biến chỉnh đốn lại, cũng vô cùng tiêu hao tinh lực, rất nhiều chuyện đều phải Tắc Cư tự mình giám sát, lao tâm lao lực.
Muốn nói Tắc gia còn có người nào có thể khiến Viêm Giác có hảo cảm, vậy cũng chỉ có Tắc Cư. Những loại ngũ cốc được hoan nghênh vô cùng mà Viêm Giác bây giờ đang trồng, trừ thiên lạp kim, phần lớn đều là Tắc Cư tặng.
Tắc Cư gặp lại Thiệu Huyền cũng cảm khái.
Năm đó tiên vương quyết định hạ sát thủ với Viêm Giác, Tắc Cư còn chạy tới vương cung phát hỏa, chỉ tiếc, mấy năm đó hắn luôn không hỏi chính vụ, không thể can thiệp vào chuyện này, sáu đại quý tộc vương thành cùng quyết định, Tắc Cư hắn thật sự không thay đổi được.
Chỉ là, sau này lật ngược ngai vàng không phải người ngoài, mà là người của chính Tắc gia. Tắc Phóng đoạt vị cũng tốt, ít nhất quyết định hòa bình lập khế với Viêm Giác của Tắc Phóng thì Tắc Cư rất tán thành, bất kể người khác nói Viêm Giác thế nào, Tắc Cư có phán đoán của riêng mình.
Tắc Cư nghĩ như vậy: Có thể trồng ra hạt kê tốt, bộ lạc đó khẳng định đáng giá kết giao.
Gặp lại Thiệu Huyền, Tắc Cư vẫn rất cao hứng, sau khi tiệc tối kết thúc, còn mời Thiệu Huyền đến điền trang bên kia hảo hảo nói chuyện.
Thiệu Huyền không cự tuyệt, hắn cảm thấy, muộn như vậy, Tắc Cư kéo hắn qua điền trang, khẳng định còn có chuyện khác.
Để Quy Hác bọn họ về trước xem xét tình hình mọi người, Thiệu Huyền theo Tắc Cư ra khỏi thành đến điền trang. Quy Hác mấy người thì trực tiếp đến nơi Viêm Giác được an trí, mặc dù nhận được báo cáo nói không có đại sự, nhưng làm thủ lĩnh, Quy Hác trong lòng vẫn lo lắng, dù sao cũng là địa bàn vương thành, cần phải tận mắt nhìn mới yên tâm, mặt khác, quyết định mà Thiệu Huyền nói nhỏ với hắn khi rời đi, cũng khiến Quy Hác rất để ý. Sự tình tựa hồ không tốt lắm.
Thiệu Huyền theo Tắc Cư tới điền trang, Tắc Cư không kịp chờ đợi hỏi hắn những hạt giống kia đã gieo trồng chưa, sinh trưởng như thế nào. Biết những hạt giống kia bây giờ mọc đều rất tốt, hơn nữa ruộng đất cũng mở rộng, tình hình thiên lạp kim cũng trong khống chế, Tắc Cư lộ ra ý cười thật lòng.
Lại nhét thêm ít hạt giống cho Thiệu Huyền, nói rõ những hạt giống này là loại cây trồng nào, khi trồng cần chú ý điều gì, đều nhắc qua với Thiệu Huyền, chờ Thiệu Huyền ghi nhớ xong, Tắc Cư dừng một chút, nói: "Thực ra tối nay đưa ngươi qua đây, còn có một việc nhờ, có một lão hữu muốn gặp ngươi một lần, chỉ là hắn hành động bất tiện, không thể đi ra."
Bạn cần đăng nhập để bình luận