Nguyên Thủy Chiến Ký

Chương 504: Ba đại bộ lạc người tới

**Chương 504: Người của ba đại bộ lạc đến**
Thiệu Huyền cố ý chọn một ít huyết của hung thú, thử nghiệm sử dụng khi luyện chế đồng khí.
Đối với hắn mà nói, dùng huyết thú để luyện khí quả thật là điều không thể tưởng tượng nổi, nhưng ở nơi này, những chuyện không thể tưởng tượng nổi nhiều vô kể.
Theo lời các tổ tiên của Công Giáp gia, quặng sắt cần phải loại bỏ tạp chất trước, cẩn thận khống chế hỏa hầu và quan sát khí nóng chảy. Trải qua quá trình xuất hiện hắc trọc khí, hoàng bạch khí, và theo nhiệt độ lò luyện tiếp tục tăng lên thì xuất hiện thanh diễm, cho đến khi thanh bạch khí thoát ra. Đợi đến khi hoàn toàn nóng chảy, chỉ còn lại thanh khí, thì trong quá trình rèn đúc tiếp theo, hãy lấy huyết thú.
Thiệu Huyền đã thử nghiệm qua rất nhiều loại huyết thú, cố ý làm khuôn đất nhỏ, khi rèn đúc cũng vô cùng tiết kiệm, dù sao cũng chỉ là thí nghiệm, hiện tại bộ lạc cũng không có nhiều quặng đồng, không thể vì vậy mà quá mức lãng phí.
Đáng tiếc, kết quả cuối cùng vẫn khiến người ta rất ủ rũ. Các tổ tiên Công Giáp gia lấy huyết thú, là vì muốn đồng khí càng thêm cứng chắc, nhưng Thiệu Huyền thử nghiệm những loại huyết thú kia, không những không thể làm cho đồng khí cứng chắc hơn, ngược lại sẽ phá hư tính hoàn chỉnh của đồng khí, dễ bị hư hại.
Bộ lạc săn bắt từ trong núi rừng mang về không ít hung thú, nhưng không có một loại nào có thể mang lại hiệu quả, một chút tác dụng cũng không thể nhìn thấy. Hoặc là phương pháp bọn họ thử nghiệm không đúng, hoặc là, vẫn chưa tìm được đúng huyết nguyên.
Năm đó, tổ tiên Công Giáp gia có thể phát hiện ra phương pháp lấy máu đúc kiếm, so ra cũng là dị thường khó khăn, hoặc có lẽ là vận khí bùng nổ.
"Cho nên, không phải loại nào cũng có thể lấy ra dùng."
Khi Thiệu Huyền đưa kết quả thu được cho mấy vị thủ lĩnh cùng đại đầu mục xem, năm người cũng rất thất vọng, nhưng có những lúc không thể quá mức cưỡng cầu, có thể thu được số quặng đồng này, có thể thành công chế tạo ra đồng khí, đã là vô cùng phấn chấn. Cứ từng bước từng bước tiến lên.
Trong lúc Thiệu Huyền và mấy vị thủ lĩnh thử nghiệm huyết thú đúc khí, một số vị khách không được hoan nghênh đã tới.
Có mười lăm người tới, phân biệt đến từ Mãng bộ lạc, Vị Bát bộ lạc và Vũ bộ lạc, ba bộ lạc này cũng coi là ba đại bộ lạc ở trung bộ.
Mọi người thường nói có tám đại bộ lạc, trừ Mãng, Vị Bát, Vũ bộ lạc ra, còn có Thiên Diện, Trường Chu bộ lạc, cũng ở khu vực trung bộ, cùng với Hồi bộ lạc và Thiên Sơn bộ lạc trên thảo nguyên. Đây là bảy bộ lạc trong số đó.
Vạn Thạch bộ lạc tuy nói cũng được liệt vào một trong tám đại bộ lạc. Nhưng điều này có phần không thực tế, nếu không phải phía sau bọn họ có không ít chủ nô đứng ra, thì thật sự không thể có được địa vị như ngày nay, đã sớm bị mấy đại bộ lạc khác liên hiệp tiêu diệt. Người của các trung tiểu bộ lạc khác đối với Vạn Thạch bộ lạc lại ôm thái độ sợ hãi, dù sao tác phong của Vạn Thạch bộ lạc nổi danh là không tốt.
Mọi người chỉ có thể vui mừng, Vạn Thạch bộ lạc không ở trung bộ, nơi có bộ lạc dày đặc nhất, thổ nhưỡng phì nhiêu nhất.
Sau này Viêm Giác xuất hiện, không ít người còn ôm tâm tư xem kịch vui, nghĩ hai bộ lạc này khi nào có thể chiến đấu, nhưng không ngờ, hai bộ lạc này vậy mà vẫn giằng co đến tận bây giờ. Ở mấy khu giao dịch lớn, thường xuyên có người nghị luận, vì sao người Vạn Thạch có thể nhẫn nhịn đến bây giờ? Là bọn họ không muốn ra tay, hay là không thể ra tay?
Đối với những điều đó, người Viêm Giác bộ lạc cũng không biết, cũng không có hứng thú tìm hiểu.
Lần này có ba người của ba bộ lạc qua tới, ba người dẫn đầu Thiệu Huyền còn nhận ra: Hoàng Diệp của Mãng bộ lạc. Khâu Cốc của Vị Bát bộ lạc. Và Cố Chỉ của Vũ bộ lạc.
Đại khái là ba người này đã từng tới Viêm Giác bộ lạc, đối với nơi này còn có ấn tượng, cho nên lần này mới để ba người này tới.
Cũng giống như Thiệu Huyền suy đoán, ba người này đi trước tới Lô bộ lạc, hỏi thăm người Lô bộ lạc về chuyện đã xảy ra ở nơi này, chờ đến khi Nham Cưu đám người của Lô bộ lạc trở về, vì có thể đạt được kết quả hài lòng, ba người không muốn tay trắng trở về, chỉ có thể mặt dày mày dạn lần nữa tới Viêm Giác bộ lạc.
Thực ra ban đầu trong chuyến đi đến sa mạc, tìm người Viêm Giác chẳng qua là vì tò mò mà thôi. Cảm thấy tiện đường mang theo ba người cũng không có vấn đề gì, chờ đến sa mạc, liền hoàn toàn không để ý tới Thiệu Huyền ba người, sau này bọn họ cũng không ngờ trên sa mạc vậy mà sẽ phát sinh biến đổi lớn, khi chạy trốn không nhìn thấy Thiệu Huyền ba người, cũng không đi tìm, Hoàng Diệp để lại tin nhắn, liền cùng những người khác rời khỏi sa mạc.
Sau đó Viêm Giác và người của bảy đại bộ lạc trên cơ bản không còn liên hệ, trừ người Hồi bộ lạc vì chuyện của Tra Tra đã tới qua hai lần, mấy bộ lạc khác đều không còn đặt chân vào nơi này.
Lần này là không còn cách nào khác.
Khi tới gần Hung Thú sơn lâm, người của ba đại bộ lạc cũng cảm nhận được sự khác biệt.
Trừ việc Nham Cưu nói với bọn họ người Vạn Thạch bộ lạc không còn xuất hiện, còn có thể cảm giác được sự khác biệt của Viêm Giác bộ lạc.
Lần trước khi bọn họ tới, mặc dù có thể cảm nhận rõ ràng sự bài xích của hỏa chủng Viêm Giác, nhưng loại chuyện bài xích hỏa chủng này, bọn họ sớm đã quen, giữa mấy đại bộ lạc trung bộ thường có qua lại, lâu dần bọn họ cũng không có ý nghĩ gì khác. Nhưng lần này thì khác, cảm giác bài xích hỏa chủng ngược lại rất nhỏ, thậm chí có thể nói là không có, nhưng tổng cảm thấy, toàn thân không thoải mái!
Quả thật so với lần trước tới còn khó chịu hơn!
"Quả thật là nguyên nhân hỏa chủng?" Hoàng Diệp nghĩ tới lời mà vu của bộ lạc bọn họ nói, hỏa chủng của Viêm Giác bộ lạc, thật sự không còn?
Vị Bát Khâu Cốc, người có khuôn mặt tươi cười, hiếm khi nghiêm mặt, không thấy một chút ý cười, trong ánh mắt nheo lại thoáng qua vẻ suy tư sâu xa, "Xem ra, Viêm Giác bộ lạc có không ít bí mật."
"Chỉ là không biết bọn họ có thể tiết lộ chút bí mật này hay không." Cố Chỉ của Vũ bộ lạc thở dài nói.
Có kinh nghiệm lần trước, lần này bọn họ không để cho chim bay cùng tới chạy khắp nơi, mười lăm người đều ngồi chim bay của Vũ bộ lạc mà tới, những con chim này khi đến Hung Thú sơn lâm liền tỏ ra rất bất an, nếu không phải người Vũ bộ lạc dùng sức trấn an, bọn nó đã sớm bay đi. Chim thích ứng với những nơi khác ở trung bộ, chưa chắc có thể thích ứng với không khí nơi này, quan trọng là, những người ẩn nấp trong rừng, cũng không thích bọn họ, những con chim này cũng có thể cảm giác được thái độ của đối phương.
Chiến sĩ tuần tra nhận được mệnh lệnh, không tình nguyện dẫn những người này vào bộ lạc.
Trước kia bọn họ quả thật rất muốn tiếp xúc nhiều với những người này, đặc biệt là khi mới tới chốn cũ, đối với người và việc đều rất mới lạ, cũng muốn làm quen với người của những bộ lạc khác, đáng tiếc, đám người này dường như không có bao nhiêu nhiệt tình, cộng thêm chuyện sa mạc sau này, cho nên bây giờ các chiến sĩ đối với bọn họ cũng không tỏ vẻ mặt tươi cười, thậm chí còn mang theo sự đề phòng.
Mười lăm người vào Viêm Giác bộ lạc lần này, không được tự do như lần trước, dọc đường đều bị người nhìn chằm chằm, dẫn thẳng tới nóc nhà đá tiếp khách lạ.
Mặc dù không thể nhìn thấy những nơi khác như thế nào, nhưng Hoàng Diệp đám người cũng phát hiện, nơi này có thêm rất nhiều gian phòng. Càng thêm dày đặc. Hơn nữa cách sắp xếp nhà cửa không hề tỏ ra xốc xếch, giống như là đã được quy hoạch một cách chuyên nghiệp.
Bên trong Viêm Giác bộ lạc không giống như đã xảy ra đại tai nạn, đại bộ phận mọi người có tâm tình không tệ, cho nên, suy đoán liên quan tới việc Viêm Giác phát sinh tai nạn, đầu tiên đã bị lật đổ.
Đương nhiên, những điều này đều là thứ yếu. Hoàng Diệp ba người phát hiện, điều khiến bọn họ kinh hãi nhất, là cảm giác mà các chiến sĩ Viêm Giác mang lại cho họ.
Luôn cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lại không nói ra được nguyên do, dù sao ba người đều không phải là vu, đối với biến hóa hỏa chủng cũng không nhạy bén như vậy.
Khi tới gặp những người này, trừ hai vị vu ra, hai vị thủ lĩnh và ba vị đại đầu mục đều tới, Thiệu Huyền cũng tạm thời dừng lại công việc trong tay. Đi vào căn nhà này.
Lần trước khi hai bên thương lượng, Tháp và Quy Hác là đứng, nhưng lần này hai người bọn họ cùng Đa Khang, ngồi ở phía dưới, đối với những người kia cần gì phải khách khí?
Hoàng Diệp ba người nhìn những người ngồi đối diện bàn đá, trí nhớ của bọn họ không tệ. Lần này có thêm ba người. Bọn họ một chút ấn tượng đều không có.
"Lần này tới, cũng là vì một số nghi vấn." Hoàng Diệp không có ý định vòng vo, bản thân hắn không thích vòng vo tam quốc, đồng thời cảm thấy người Viêm Giác hẳn cũng không thích phương thức như vậy, dứt khoát đi thẳng vào vấn đề, "Vài ngày trước chúng ta nhận thấy được bên này có điểm khác thường, cho nên tới xem một chút. Không biết, chư vị có thể cho biết nguyên nhân không?"
"Thứ cho không thể cho biết." Vu ấp úng nói.
Những người khác cũng không nói chuyện, bầu không khí trầm mặc trong phòng trở nên ngưng trệ, cứng lại.
Một bên muốn hỏi thăm sự tình. Bên kia thì lười nói nhiều.
Ánh mắt Hoàng Diệp quét qua trên người mọi người ở Viêm Giác, cuối cùng nhìn về phía Thiệu Huyền.
Thiệu Huyền khẽ thở dài, Hoàng Diệp tuy rằng có lúc làm việc không được như ý người ta, nhưng trong chuyến đi sa mạc, so với những người khác mà nói, đối với ba người Viêm Giác bọn họ còn tính là được.
"Nơi này hết thảy đều tốt, những chuyện khác, là chuyện riêng của Viêm Giác chúng ta, không cần chư vị phải lo lắng."
Ý tứ này chính là bảo bọn họ đừng hỏi nữa, hỏi cũng không hỏi được gì.
Khâu Cốc nheo mắt hơi cong lại, nhìn qua giống như là một vị trưởng bối hiền hòa.
"Ta biết, bởi vì chuyện lần đó ở sa mạc, trong lòng các ngươi có khí, đây đúng là chúng ta làm việc không thỏa đáng, là lỗi của chúng ta." Khâu Cốc nói.
"Biết không đúng sao không tới sớm một chút, hai năm nay thời gian đi đâu rồi, chỉ lo đánh cướp sa mạc đi?" Đa Khang vắt chéo chân, liếc nhìn ba người bên kia, căn bản không cho bọn họ chút mặt mũi nào.
Có lẽ những người ở chốn cũ, không quen ngôn từ, trước kia phần lớn thời gian đều ở trong hoàn cảnh tách biệt với thế giới, cả ngày lẫn đêm đều đối diện với người trong bộ lạc của mình, cho dù có nổi lên va chạm cãi vã, ngôn ngữ cũng có giới hạn, có chừng mực, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy lời như vậy, không thể quá khác người, nếu bị vu biết sẽ bị huấn luyện. Tới chốn cũ sau này, khi ra ngoài đi xa giao dịch, cũng tiếp xúc không ít người, nhưng thói quen đã hình thành, hơn nữa hàng năm cũng không có bao nhiêu thời gian đi ra ngoài, đặc biệt là hai năm nay, cơ bản đều ở trong núi rừng, người chốn cũ, vẫn là như cũ.
Nhưng Đa Khang bọn họ thì khác, khi ở bờ biển bên kia, thường xuyên cãi nhau với hàng xóm Thái Hà bộ lạc, ba ngày một trận nhỏ, khi săn bắt còn so đấu, nổi giận liền vạch trần đối phương, đối với những bộ lạc khác cũng giống như vậy, càng thêm tùy ý, muốn nói gì thì nói.
Tới nơi này sau này, Đa Khang bọn họ cũng đại khái biết được một ít chuyện trước kia, cho nên khi nghe được câu nói kia của đối phương, Đa Khang liền không nhịn được châm biếm.
Nghe những lời nói không thật lòng này, Đa Khang chỉ cảm thấy không thoải mái. Trước kia thường xuyên thấy Thái Hà bộ lạc, cảm thấy bọn họ phiền, bây giờ không thấy, lại thấy nhớ. Dù sao cũng tốt hơn so với những người này.
Đa Khang nói xong liền ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thất thần.
Hoàng Diệp ba người nghe được lời của Đa Khang, đồng thời cau mày.
Chuyện đồng khí sớm đã không còn là bí mật, từ khi những chủ nô kia chạy ra khỏi sa mạc, tự nhiên cũng khiến cho một ít tin tức truyền ra, đặc biệt là ở những địa điểm giao dịch tập trung tương đối nhiều đội ngũ đi xa, nơi đó càng là có đủ loại tin tức bay loạn, thật có, giả có, nhiều không đếm xuể. Nhưng bất kể thật giả như thế nào, chuyện bảy đại bộ lạc cướp đoạt của nhóm chủ nô, vẫn là bị mọi người biết.
Đương nhiên, đối với bộ lạc mà nói, đây cũng không phải là chuyện xấu khó mà mở miệng, ngược lại, có thể cướp chứng minh có thực lực, chứng minh thủ đoạn của bảy đại bộ lạc, cộng thêm những kẻ bị cướp lại là đám chủ nô trong ngày thường luôn phô trương, tự cảm thấy hơn người, mọi người trong các bộ lạc đối với người của bảy đại bộ lạc vẫn là rất sùng bái.
Suy nghĩ của Hoàng Diệp đám người cũng giống như những người khác, nhưng bây giờ nghe Đa Khang nói, lại cảm thấy dị thường chói tai. Giọng điệu này, ý tứ châm chọc quá rõ ràng, là hâm mộ ghen tị bọn họ đi? (Còn tiếp)
Bạn cần đăng nhập để bình luận